“Vốn sống” của mình tăng thêm, khi mình mở lòng để học, để đón nhận những kiến thức mới, những điều cơ bản mà mình lãng quên hoặc không để ý tới. Điều này giúp mình vừa có thể cho bản thân cơ hội sửa sai, vừa giúp mình cải thiện hoá bản thân để có một “phiên bản trẻ” đầy những điều ý nghĩa hơn trong tương lai, đó là khi mình kịp ngộ nhận ra sai sót của mình…
Vào 1 tháng trước, mình có nghe một tập Podcast của chị Chi Nguyễn ( The Present Writer ). Hiện tại chị ấy là một Tiến sĩ giáo dục, hiện giảng dạy và nghiên cứu tại trường Đại học Arizona, Mỹ. Chị là nhà sáng lập và điều hành thương hiệu The Present Writer. Và tập Podcast mà mình muốn nhắc đến trong bài viết này đó là Bốn Thỏa Ước (Don Miguel Ruiz), chị đã review về cuốn sách này bởi vì nó làm chị liên tưởng đến mình ở những năm tháng nặng nề nhất tuổi 20, khi chị quan tâm đến những điều mà “người khác nhìn nhận về mình”.
THẾ NÀO LÀ “ THOẢ ƯỚC “?
Thoả ước là một điều kiện mà cả hai bên đều đồng thuận với nhau và rồi sau đó sẽ ký một bản thoả ước, tức là mình chấp nhận những điều khoản, điều kiện mà đối phương đặt ra cho mình. Và dưới đây là những là những thoả ước khiến mình liên tưởng đến bản thân ngay lập tức, giật mình và giác ngộ.
Bạn có thể truy cập trang web dưới đây để hiểu rõ hơn:
https://vi.wikipedia.org/wiki/.
KHÔNG PHẠM TỘI VỚI LỜI NÓI CỦA MÌNH – SỬ DỤNG NGÔN TỪ TÍCH CỰC.
Khi ở độ tuổi 20, chị cũng dành quá nhiều tâm tư cho việc người khác nghĩ gì về mình, dẫn đến việc tự ti vào bản thân và dễ tổn thương bởi lời nói của người khác. Cuốn sách đã giúp chị “giải phóng tư tưởng”, tự tin hơn vào bản thân và mạnh mẽ hơn trong cuộc sống.
Cũng giống như chị Chi, nghe có vẻ đơn giản nhưng đến bây giờ mình mới có thể tỉnh ngộ những vấn đề mà mình gặp phải và cùng với những nạn nhân khác từ chính mình tạo ra. Mình cũng được giáo dục thường xuyên rằng là “không được khẩu nghiệp”, nhưng câu nói ấy khá chung chung, bởi vì mình nghĩ chỉ cần không nói xấu hay đặt điều cho người khác là được. Nhưng không… chính mình cũng không làm chủ được những lời nói mà mình nói ra, mặc dù lời nói mình dùng không quá nặng nề, đôi khi cũng chỉ là những điều giễu cợt cho vui. Nhưng từ khi mình nghe được tập Podcast này, mình mới hiểu được tầng ý sâu xa của lời nói khi những điều mình làm thường xuyên và nghe thường xuyên nó lại ảnh hưởng lớn đến tương lai của chính mình và những người mình gọi là “nạn nhân” đến thế.
Vào đầu năm 2017, mình bắt đầu bước vào cấp 3, đang ở độ tuổi dậy thì. Mang một ngoại hình cực kỳ xấu xí, với gương mặt nhiều mụn, thâm, rỗ,… Các bạn học chung với mình gọi mình là “Ngọc dòi“ hay “Ngọc đen”, bởi vì những vết rỗ ấy làm cho họ liên tưởng đến có một con gì nho nhỏ đang sống ở trong đấy, cộng thêm làn da ngăm của mình. Nhớ lại khi đó, mình nghe được cái tên ấy, một khoảng thời gian rất dài mình không dám nhìn mình trong gương, bởi vì mình sợ gương mặt của mình, nói một cách tiêu cực hơn là mình ghét gương mặt nhiều khuyết điểm của mình.
Những lời nói ấy in hằn trong suy nghĩ của mình, nó theo mình tới tận lúc mình “tỉnh ngộ”, trước đó mình tập trung vào những khiếm khuyết mà họ chỉ ra cho mình, nó khiến mình chú trọng khá nhiều về hình thức, cảm thấy tự ti về hình thức, bởi vì mình nghĩ khi có vẻ bề ngoài thì mình sẽ được chú ý và quan tâm hơn, mình cũng đã dùng tư tưởng này để áp đặt lên người khác. Theo một cái vòng tròn “Lời nói tiêu cực – Nghe – Tin ( Thoả ước ) – Ám ảnh tiêu cực”, bởi vì mình đã quen với việc người khác nói những điều ấy với mình, và vô tình mình đã làm tổn thương những người khác.
Đến khi lớn, gương mặt của mình cải thiện rất nhiều bởi vì mình biết cách chăm sóc và trị liệu. Nhưng mọi người lại không công nhận điều ấy, mà chỉ nói rằng “trời, giờ nhìn vậy thôi chứ ngày xưa thấy ghê lắm”, họ không biết khi mình có một gương mặt như thế thì tốn rất nhiều thời gian và nghiên cứu thì mới có thể cải thiện được, họ cũng không biết mình đánh đổi nhiều thế nào, trả giá bao nhiêu, mà chỉ chăm chăm vào gương mặt quá khứ của mình.
Ngoài những điều nhận xét ấy ra, thì còn nhiều điều mà mình đã thoả ước nữa, nhưng khi tỉnh ngộ thì mình đã ngồi lại viết ra như lời chị Chi nói “hãy liệt kê những khuyết điểm của mình ra”, sau đó đặt dấu chấm hỏi cho từng khuyết điểm của mình và kiểm tra xem có thật sự đó là những khuyết điểm mà mình không thể thay đổi hay không, hay nó chỉ là những suy nghĩ lập trình trong đầu của mình và rồi tự khẳng định rằng mình không thể thay đổi được chúng?
KHÔNG QUY MỌI VIỆC VỀ MÌNH – KHÔNG CHO PHÉP MÌNH BỊ ẢNH HƯỞNG
Tác giả nhấn mạnh “ Tất cả những điều mà người ta nhận xét về bạn đều xuất phát từ thế giới riêng của họ “
Dù cho người khác có nói về những khuyết điểm của mình hay có một lời khen về mình hoặc dự đoán trước tương lai cho mình thì chúng ta đừng nên hoàn toàn quy những điều ấy về mình. Chẳng hạn như có người nói bạn là một người xấu xí thì bạn đừng nên tin vào điều ấy, bởi vì mỗi người đều có nhận định riêng về cái đẹp và đôi khi vẻ hình thức bên ngoài quan trọng với họ, những điều mà họ nhận xét mình hoàn toàn từ góc nhìn và thế giới riêng của họ.
Ngược lại nếu ai đó nói rằng bạn là một người xinh đẹp thì bạn cũng đừng quy cái điều ấy về mình, bởi vì chỉ có mình mới biết thế nào là đẹp, cái giá phải trả cho cái hình thức bên ngoài này là gì, mất mát và cần đánh đổi những gì. Cho nên, mình cũng không cần chứng minh cho người khác thấy rằng mình xấu hay đẹp.
“ Một khi mình đã giải thoát bản thân khỏi sự nhân xét của người khác, thì bạn có thể tịnh tâm trong thế giới riêng của mình “
Khi mà mình chỉ tập trung vào thế giới riêng của mình, tức là mình có thể chủ động giải thoát bản thân khỏi những lời nhận xét dù đúng hay không đúng thì nó cũng không ảnh hưởng 100% đến mình bởi vì xuất phát điểm của người khác và mình hoàn toàn khác nhau.
KHÔNG GIẢ ĐỊNH, PHỎNG ĐOÁN
“ Hay gán nhận định của mình về một vấn đề mà mình đoán ở trong đầu và tin những điều ấy là sự thật “
Mình thường không tìm hiểu, xác minh xem những ý nghĩ của có thật sự đúng với thực tế hay không, mà chỉ giả định và phỏng đoán. Giống như việc chị kế bên nhà chơi khá thân với mình, nhưng lâu lâu mình hỏi chuyện thì chị ấy không trả lời, mình chẳng cần tìm lý do nhưng lại tự phỏng đoán rằng người đó có vấn đề với mình. Sau đấy luôn có cảm giác bất an, suy nghĩ đủ lý do vì sao người đó lại như thế với mình.
Chính bây giờ mình mới có thể nhận ra mình bị khó chịu trong những hoàn cảnh như vậy, thế thì đổi ngược lại khi mình khó chịu hay mong muốn một điều gì đấy từ người khác, sẽ không có lý do nào để mình có thể ngần ngại nói ra điều mà mình cảm thấy khó chịu hay không hài lòng với sự vô tình hay cố ý của một ai đó.
Điều mình muốn nói ở đây, nếu như bạn có hoài nghi hay thắc mắc, thì hãy hỏi thẳng nếu như mối quan hệ đó quan trọng, cũng giống như việc bạn order một thức uống, nhưng bạn không nói rõ ràng cần thêm gì và bớt gì thì người bán nước không thể biết để mà đáp ứng đúng với mong muốn của bạn được. Cho nên chúng ta không nên giả định hoặc phỏng đoán mà hãy vào thẳng vấn đề mà mình thắc mắc.
LUÔN CỐ GẮNG HẾT SỨC
“ Làm hết sức không hơn không kém”
Bản thân đã từng thoả ước trong những lần làm việc nhóm tại lớp học của mình. Khi mình tự nhận nhiều phần bài tập về mình nhiều hơn, để tăng sự chú ý hay nói đúng hơn là tạo cảm giác an toàn để không bị chê bai. Mình như vậy là bởi vì mình từng nghe những người khác bị chê, nên không muốn bản thân là một trong số người bị chê đó…Và rồi quá sức, không một ai hỗ trợ, bởi vì đối với họ chất lượng không quan trọng, chỉ cần có bài nộp là được. Nhưng mình thì khá cầu toàn, không chỉ vì điểm số của cá nhân mình, mà còn vì cả nhóm nên cứ phải sửa đi sửa lại bài của họ và hoàn chỉnh bài của mình để cho đúng với ý của mình.
Tiếp theo đó, mình hoàn toàn kiệt sức khi thức sáng đêm và chăm chăm vào màn hình máy tính, đau lưng, mỏi mắt, và cả bỏ bữa,… nhưng vẫn cố gắng hoàn thành bài cho thật chỉn chu để có được điểm số như mình mong muốn. Sau hôm đó mình đã thay đổi suy nghĩ hoàn toàn, nhưng chỉ dừng lại ở chỗ là tìm một đội nhóm phù hợp với mình. Đến tận khi mình nghe được tập Podcast này thì mình nghĩ, chỉ cần là vừa đủ thì trong môi trường thế nào mình cũng sẽ tồn tại, làm hết sức mình nhưng không hơn không kém.
Nếu như mình làm quá sức thì sẽ dễ bị kiệt sức và mình không thể làm lâu dài, ngược lại nếu như mình làm dưới sức thì mình không thể đạt được mục tiêu mong muốn, như thế sẽ càng dễ bỏ cuộc và chỉ trích bản thân. Cho nên mình chỉ cần làm vừa đủ với sức của mình trong cái thời điểm ấy, mình làm hết khả năng hiện tại của mình với việc đó thì mình sẽ luôn hài lòng với kết quả mà mình đã nhận được dù là có đạt được kết quả tốt hay không, nhưng thời điểm đó mình đã cố gắng với tất cả những gì mình có.
Vậy nên, tập Podcast này đọng lại trong mình rất nhiều điều, khi nghe tập Podcast này chúng ta cần phải liên hệ với bản thân rất nhiều thì mới có thể ngộ nhận ra điều mà chúng ta đang gặp và đang mắc phải. Và cho dù có trải qua những câu chuyện như thế nào hay quá khứ ra sao, khi đọc được những dòng này, mình luôn nghĩ chúng ta sẽ lựa chọn điều thành thật với bản thân và nhận thức được sự vô tình của mình đã làm ảnh hưởng tới người khác, hãy biến đổi trước khi mọi thứ đi quá xa. Chúng ta có thể tìm kiếm về những tài liệu hay những tập Podcast tương tự như thế này để xem và nghe. Bạn không biết được bản thân của mình sẽ phát triển về mặt tư duy, những góc nhìn khách quan hơn đâu.
Nói một cách vĩ mô hơn là mình luôn mong muốn những giá trị này có thể chạm đến thật nhiều người thì càng tốt, bởi vì con người thường có xu hướng chạy theo tiền tài công việc, mà đánh quên những điều nhỏ nhưng lại làm ảnh hưởng rất lớn tới mọi người xung quanh và ngay cả bản thân họ cũng chính là nạn nhân. Chúng ta không tìm về gốc rễ của những phát ngôn – những lời nói tưởng chừng như vô hại thì chúng ta chẳng thể né tránh và đề phòng, điều này có khi sẽ làm cho cuộc sống của chúng ta nặng nề hơn rất nhiều, và khi bạn nhìn nhận và đánh giá vấn đề từ góc nhìn của bạn, sẽ làm cho cuộc sống của bạn nhẹ nhàng hơn, né tránh được những mối quan hệ độc hại, vô bổ.
Mình rất vui khi bạn đã đọc tới đây, và mình tự hào khi có điều gì ý nghĩa đọng lại trong bạn.