Edit & Beta: Yuki
_________
Tối nay, trước khi đi ngủ, Đàm Hựu Minh và Thẩm Tông Niên có lời qua tiếng lại. Hay đúng hơn, là Đàm Hựu Minh đơn phương nổi cáu.
Cậu định mượn điện thoại của Thẩm Tông Niên để kết bạn với một người bạn cũ, nhưng Thẩm Tông Niên lại chẳng nể nang chút nào, cổ tay khéo léo xoay một vòng, tránh đi cái chạm của cậu.
Điện thoại của cậu vốn ít khi dùng đến, pin chỉ còn lại mười phần trăm, cậu cũng chẳng nhớ đã bao lâu rồi chưa sạc.
Dùng lượng pin sắp sập nguồn kia để kết bạn một cách chật vật, đến khi ngẩng đầu lên thì Thẩm Tông Niên đã biến đâu mất tăm.
Lát sau, cậu mới tìm thấy hắn ở bãi đỗ xe dưới hầm. Thẩm Tông Niên đang tựa vào cửa chiếc Bentley, chẳng biết đang nghĩ gì. Thấy cậu đi tới, hắn không nói không rằng, chỉ ra hiệu cho cậu lên xe.
Hiếm khi cả chặng đường im phăng phắc. Về đến nhà, Đàm Hựu Minh nghĩ tới nghĩ lui vẫn thấy ấm ức, bèn hỏi thẳng Thẩm Tông Niên tối nay làm cái bộ mặt đưa đám đó cho ai xem.
“Có cuộc gọi quan trọng phải nghe.” Lý do của Thẩm Tông Niên nghe qua rất có lý. Cậu nhìn chằm chằm hắn mấy giây, đối phương hoàn toàn không định giải thích thêm, Đàm Hựu Minh cười khẩy một tiếng, chẳng thèm để ý nữa, quay người về phòng, đóng cửa cái rầm.
_
Khi mở mắt ra lần nữa, Đàm Hựu Minh cảm thấy có gì đó sai sai. Ánh sáng và màu sắc lạ lẫm trong tầm mắt khiến cậu lập tức tỉnh táo. Cậu bật dậy, ngỡ mình vẫn còn đang trong giấc mơ hoang đường kỳ quái. Động tác của cậu làm người bên cạnh cũng tỉnh giấc, Thẩm Tông Niên gần như cùng lúc mở mắt ra, đôi mắt đen láy của hắn không chút mơ màng của người mới tỉnh, chỉ có sự cảnh giác sắc lẻm.
Không gian này không còn là căn phòng được trang hoàng lộng lẫy của Đàm Hựu Minh, mà đập vào mắt là tông màu lạnh lẽo của hai sắc trắng xám, đường nét tối giản. Là căn phòng của Thẩm Tông Niên trong nhà tổ.
Phòng của Thẩm Tông Niên trong nhà tổ đối diện với phòng cậu, nhưng phong cách tổng thể được Quan Khả Chi bài trí theo sở thích của hắn, trắng xám đan xen, trông lúc nào cũng âm u lạnh lẽo.
Nhưng “căn phòng của Thẩm Tông Niên” lúc này cũng có chút khác biệt. Đàm Hựu Minh nhớ như in, phòng của Thẩm Tông Niên trong nhà tổ không có đồng hồ treo tường. Nhưng bây giờ, trên bức tường đối diện cửa ra vào lại chễm chệ một chiếc đồng hồ quả lắc vỏ gỗ kiểu cũ, tiếng kim giây “tích tắc” vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến lạ thường, khiến lòng người hoang mang.
Kỳ quái hơn, chiếc bàn học kê sát tường đã biến mất, thay vào đó là một thứ trông như bàn mổ hay xe đẩy dụng cụ, sáng loáng ánh kim lạnh lẽo, trên đó xếp ngay ngắn rất nhiều vật dụng. Cửa phòng tắm để mở, có thể thấy ngoài những đồ dùng cần thiết ra thì bên trong trống không, chẳng còn gì khác.
Điện thoại của cả hai đặt cạnh nhau trên tủ đầu giường, nhưng đều không có sóng.
“Ting—” một tiếng máy móc lạnh như băng, không chút cảm xúc đột ngột vang lên.
Bức tường trắng đối diện sáng lên, hiện ra một màn hình chiếu. Cùng với giọng nói máy móc vô hồn, những dòng chữ lạnh lẽo cũng đồng thời xuất hiện.
“Chào mừng đến với Căn phòng số Chín, chúc mừng hai bạn đã được chọn làm đối tượng thí nghiệm.”
“Thí nghiệm sẽ áp dụng hệ thống tính điểm, phải đạt 80 điểm mới được rời đi.”
“Tính theo thời gian trong phòng, nhiệm vụ sẽ được cập nhật vào tám giờ sáng mỗi ngày. Mỗi nhiệm vụ phải được hoàn thành trong thời gian quy định. Hoàn thành nhiệm vụ sẽ nhận được phần thưởng. Không hoàn thành trong thời gian quy định, hệ thống sẽ áp dụng biện pháp trừng phạt.”
“Sau khi hoàn thành tất cả các nhiệm vụ, nếu không đạt đủ 80 điểm, hai bạn sẽ không bao giờ có thể rời khỏi căn phòng này.”
“Nhiệm vụ đầu tiên sẽ được công bố sau mười phút nữa.”
“Chúc hai bạn thuận lợi vượt ải. Sau khi vượt ải có thể kích hoạt phần thưởng bổ sung.”
Thẩm Tông Niên và Đàm Hựu Minh ăn ý nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương sự nghiêm trọng và một tia khó tin. Không một lời thừa thãi, cả hai nhanh chóng xuống giường, kiểm tra mọi ngóc ngách trong phòng. Cửa ra vào, cửa sổ, bức tường, lỗ thông gió, thậm chí cả trần nhà và sàn nhà, tìm kiếm bất kỳ lối thoát hay thiết bị giám sát nào.
Ban đầu, cả hai đều cho rằng đây là một vụ bắt cóc được dàn dựng công phu nhắm vào họ. Nhưng kiểm tra không có kết quả, cửa ra vào và cửa sổ không hề nhúc nhích, gõ vào tường chỉ nghe tiếng đặc, không có khe hở nào. Không gian kín mít lạ thường này cùng với “thông báo” vừa rồi cuối cùng cũng buộc họ phải đối mặt với một thực tế hoang đường và nguy hiểm hơn.
“Ting—” Hệ thống lại vang lên: “Công bố nhiệm vụ đầu tiên.”
Dòng chữ trên tường được làm mới:
[Nhiệm vụ A: Người thí nghiệm A hỗ trợ người thí nghiệm B cung cấp 500ml máu.] [Nhiệm vụ B: Người thí nghiệm A và người thí nghiệm B hôn sâu trong năm phút.]“Nhiệm vụ này cần được hoàn thành trong vòng một giờ, thời gian lựa chọn là mười phút, quá thời gian mà chưa chọn sẽ bị điện giật.”
Giọng nói máy móc vừa dứt, trên bức tường trắng bắt đầu hiện lên những con số đỏ khổng lồ đếm ngược: 09:59. Phía dưới là hai dòng chữ nhỏ:
[Người tham gia: Thẩm Tông Niên, Đàm Hựu Minh] [Điểm: 0]Cả hai cùng im lặng, trong phòng chỉ còn lại tiếng tích tắc của kim giây và đồng hồ đếm ngược vang lên xen kẽ.
Mặt hắn không chút cảm xúc, đi thẳng đến chiếc xe đẩy kim loại, lướt mắt qua những vật dụng được bày trên đó, đúng là một bộ dụng cụ lấy máu hoàn chỉnh.
Hắn vươn tay lấy túi máu rỗng và bộ kim tiêm, đầu chẳng ngoảnh lại, giọng trầm khàn: “Lại đây.”
Đàm Hựu Minh nhíu mày bước tới, nhìn những thứ trong tay hắn, tim đánh thót một cái: “Cậu định làm gì hả?”
Thẩm Tông Niên không đáp, chỉ quay mặt về phía bức tường, giọng không chút gợn sóng: “Chọn A.”
Đàm Hựu Minh sững người, chưa kịp hiểu hết ý nghĩa đằng sau câu nói, Thẩm Tông Niên đã dứt khoát xé bao kim tiêm, miếng nhựa trong suốt rơi xuống đất. Hắn xắn tay áo ngủ bên trái lên, để lộ cánh tay săn chắc và tĩnh mạch nổi rõ, rồi xé toạc miếng bông tẩm cồn, mùi hăng hắc lan tỏa trong không khí.
Thấy mũi kim lạnh lẽo sắp đâm vào cánh tay Thẩm Tông Niên, Đàm Hựu Minh hoảng hốt ngăn lại, nắm chặt cổ tay đối phương, giọng đã lạc đi: “Đừng!” Cậu quay mặt về phía bức tường, gần như gào lên, “Chúng tôi chọn B!”
Giọng máy móc vang lên không chút chậm trễ: “Xác nhận thay đổi? Tất cả nhiệm vụ có tổng cộng hai lần thay đổi lựa chọn. Người thay đổi lựa chọn sẽ bị trừng phạt.”
“Không—”
“Đổi sang B, xác nhận.” Đàm Hựu Minh ngắt lời Thẩm Tông Niên, dứt khoát.
Lời vừa dứt, dưới sàn đột nhiên phóng một luồng điện vô hình giáng vào Đàm Hựu Minh. Cậu hét lên một tiếng đau đớn, cả người lập tức mất hết sức lực, ngã về phía trước. Thẩm Tông Niên vội đưa tay ra đỡ, cả hai cùng ngã sõng soài trên sàn nhà lạnh lẽo.
Mặt mày Đàm Hựu Minh tái mét, vầng trán lấm tấm mồ hôi, cơ thể run lên bần bật.
Thẩm Tông Niên phẫn nộ, ôm chặt người trong lòng, ngẩng đầu nhìn lên trần nhà trống hoác, ánh mắt tối sầm, đằng đằng sát khí, rồi cúi xuống gằn giọng quát: “Cậu điên rồi à?!”
Đàm Hựu Minh qua được cơn đau buốt, kiệt sức dựa vào lòng hắn, môi vẫn còn run, không quên chửi lại: “Cậu mới điên ấy! Hôn thì hôn thôi, cậu không biết mình quý giá thế nào à? Năm trăm mililit máu đấy! Cậu…” Cậu định nói cậu dám à, nhưng lại hụt hơi, ho sặc sụa.
Thẩm Tông Niên vội vuốt lưng giúp cậu dịu cơn ho.
Một lúc sau, khi cơn tê dại và đau đớn đã dịu đi, Đàm Hựu Minh mới gắng gượng nặn ra một nụ cười, “Mẹ kiếp… không ngờ là thật. Cái phòng chết tiệt này… Lần này chơi lớn thật rồi.”
Thẩm Tông Niên vẫn im lặng, chỉ siết chặt vòng tay, dùng hơi ấm của mình sưởi ấm cơ thể đang run rẩy của cậu.
Đàm Hựu Minh biết hắn đang lo cho mình, cứ thế nằm trong lòng hắn, ngẩng đầu lên, đưa tay chạm vào cằm Thẩm Tông Niên, buông lời trêu chọc: “Này, nụ hôn đầu của cậu đấy à? Nếu không thì tôi lỗ to rồi.”
Thẩm Tông Niên một tay nắm lấy bàn tay đang làm loạn của Đàm Hựu Minh, rồi lại như bị phỏng mà buông ra, yết hầu trượt lên xuống một cái, hỏi: “Còn đau không?”
“Thừa.” Đàm Hựu Minh nhăn mặt, “Vừa nãy tôi tưởng mình đi tong rồi chứ.”
Cậu thấy Thẩm Tông Niên lại nhíu mày, bèn cười hừ một tiếng: “Thẩm Tông Niên, rốt cuộc bao giờ cậu mới chịu học cách bàn bạc với tôi hả? Anh em tốt cả, hôn cái có chết ai đâu, đừng có tự hại mình chứ.”
Thẩm Tông Niên hít một hơi thật sâu, cúi xuống nhìn người trong lòng. Nghỉ một lát, sắc mặt Đàm Hựu Minh đã khá hơn. Cậu nằm trong lòng Thẩm Tông Niên cho đỡ mỏi, cũng lười dậy, nói chuyện bâng quơ để xua đi sự ngượng ngùng trong bầu không khí kỳ quái này: “Hay mình tán gẫu gì đi? Dù sao cũng có cả tiếng mà. Tôi hỏi cậu trả lời ha.”
Thẩm Tông Niên lặng lẽ nhìn cậu, đáp: “Được.”
Đàm Hựu Minh hỏi: “Cậu thật sự chưa hôn ai bao giờ đúng không?”
Thẩm Tông Niên đáp chưa.
Đàm Hựu Minh như thở phào, lại như đắc ý: “Cũng phải, cậu lúc nào cũng ở ngay trước mắt tôi, có làm chuyện xấu gì tôi chắc chắn sẽ biết đầu tiên.”
Dừng một chút, Đàm Hựu Minh lại nhỏ giọng bổ sung: “Cũng không đúng, cậu đã từng xa tôi một năm mà.”
Nói xong, cậu cảm thấy vòng tay Thẩm Tông Niên thoáng siết lại, làm cậu hơi đau. Cậu “shh” một tiếng, Thẩm Tông Niên lập tức nới lỏng tay ra.
Đàm Hựu Minh huých vai hắn một cái: “Đến lượt cậu hỏi tôi rồi đấy.”
Thẩm Tông Niên chạm vào tóc Đàm Hựu Minh, nói: “Tôi không có gì muốn hỏi cả.”
Đàm Hựu Minh không chịu, cựa quậy trong lòng hắn: “Tại sao? Cậu mau hỏi xem nụ hôn đầu của tôi còn không đi!”
Thẩm Tông Niên mím môi, không thèm để ý đến cậu.
Đàm Hựu Minh hừ, không buông tha: “Nhỡ lúc tôi ra ngoài chơi đã làm đủ thứ chuyện rồi thì sao?”
Thẩm Tông Niên im lặng một lúc lâu, rồi trầm giọng nói: “Làm thì cũng làm rồi.”
Đàm Hựu Minh bảo sao cậu chán thế! Bị cái vẻ mặt đơ như tượng của đối phương làm cho tức điên người, cậu véo tay Thẩm Tông Niên một cái, rồi vẫn chủ động nói: “Thôi được rồi, nụ hôn đầu là phải dành cho người mình thích.” Nói xong, cậu cười trêu bà Quan có tuổi rồi mà vẫn còn sến súa như vậy.
Đó là lời Quan Khả Chi đã nói với cậu. Bà còn tiện thể dặn cậu không được cậy vào thân phận mà ra ngoài làm càn, rồi lại cười bảo: “Cục cưng à, mẹ mong con mãi là một đứa trẻ to xác mà hạnh phúc.”
Những lời của Đàm Hựu Minh khiến tim Thẩm Tông Niên hẫng đi một nhịp, một luồng hơi nóng khó tả lan ra khắp cơ thể, nhưng ngay sau đó lại tỉnh táo nhận ra, lời Đàm Hựu Minh nói không hề mang ý nghĩa như hắn mong đợi. Cậu chỉ đang thuật lại một khái niệm lãng mạn hóa về “nụ hôn đầu” nghe được từ mẹ mình, như chia sẻ một kiến thức thông thường mà thôi.
Đàm Hựu Minh thấy vẻ mặt hắn không có gì thay đổi, bĩu môi, ra vẻ “coi như cậu hời rồi nhé”, “Nhưng thôi, nể tình cậu cũng là nụ hôn đầu, tha cho cậu đó.”
Cả hai lại im lặng ôm nhau một lúc, giống như vô số đêm hồi bé, sau khi đánh nhau lại chui rúc vào ngủ chung.
Giọng máy móc lạnh lẽo của hệ thống vang lên, còn nửa tiếng nữa là hết giờ làm nhiệm vụ.
“Thẩm Tông Niên.” Đàm Hựu Minh gọi hắn.
“Ừm.”
“Cậu chuẩn bị tâm lý chưa?”
Đồ ngốc. Thẩm Tông Niên thầm mắng trong lòng.
Hắn cần chuẩn bị tâm lý gì chứ? Thứ duy nhất hắn cần chuẩn bị, là làm sao để con tim đã sớm nảy sinh những ý nghĩ không an phận này có thể đối mặt với một Đàm Hựu Minh thản nhiên, vô tư, coi hắn là người bạn tốt nhất.
“Ừm.” Thẩm Tông Niên khẽ đáp.
Đàm Hựu Minh bảo, vậy cậu hôn tôi đi.
“Cậu làm gì cũng giỏi, không biết hôn lần đầu có khá hơn tôi không nhỉ?”
Thẩm Tông Niên không cho cậu cơ hội nói tiếp.
Hắn cúi đầu, hôn lên đôi môi cứ luyên thuyên không ngớt nhưng giờ đây lại hơi lành lạnh kia.
Hắn đã nếm được liều thuốc độc của đời mình.
Năm phút, vừa ngắn lại vừa dài.
Ban đầu, Đàm Hựu Minh hơi cứng người, rồi sau đó ngoan ngoãn bị hắn ghì chặt trong lòng.
Bàn tay to lớn của Thẩm Tông Niên che đi đôi mắt của Đàm Hựu Minh, chặn đứng mọi khả năng bị đôi mắt trong veo ngời ngời kia nhìn thấu. Không nhìn thấy mắt đối phương, Thẩm Tông Niên cảm thấy mình có thể giấu đi phần nào cảm giác tội lỗi đang sắp vỡ tung lồng ngực.
Căn phòng đê tiện này đã phơi bày tất thảy tâm tư đen tối không bao giờ dám nói ra của hắn.
Thời gian đã trôi qua phân nửa, hơi thở của Đàm Hựu Minh trở nên gấp gáp, đôi môi bị chặn lại phát ra những tiếng ưm a mơ hồ. Thẩm Tông Niên hé môi ra, áp vào khóe môi đã bị hôn đến ửng đỏ ẩm ướt của cậu, trầm giọng ra lệnh, giọng khàn đặc không ra hơi: “Mở miệng, thở đi.”
Đàm Hựu Minh vô thức làm theo, vừa lấy lại được hơi, lại bị Thẩm Tông Niên chặn lại sâu hơn, nuốt chửng mọi âm thanh có thể thoát ra.
Khóe mắt Thẩm Tông Niên vẫn dán chặt vào chiếc đồng hồ trên tường. Kim giây nhảy từng nhịp, chậm rãi như cả một thế kỷ.
Năm phút vừa hết, Thẩm Tông Niên lập tức buông Đàm Hựu Minh ra.
Đàm Hựu Minh tựa vào vai hắn, thở hổn hển, má ửng hồng, đuôi mắt cũng nhuốm một tầng sắc đỏ, đôi môi bị giày vò đến mức đỏ mọng diễm lệ, ánh mắt vẫn còn đôi chút mơ màng, rõ ràng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo sau nụ hôn quá sâu vừa rồi.
Hệ thống vang lên đúng lúc—
“Chúc mừng hai bạn đã thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên, nhận được 10 điểm.”
“Thức ăn và nước uống hôm nay đã được chuẩn bị trên bàn chính. Thời gian công bố nhiệm vụ tiếp theo là tám giờ sáng mai.”
Điểm số trên tường nhảy lên, biến thành [Điểm: 10]
Cre: 麻辣拌十级品鉴专家