Nhắm mắt đưa chân, lầm lỡ cả đời

Chị lấy anh không bắt đầu bằng tình yêu như nhiều người. Chị gặp anh, khi anh đã ở ngưỡng 36, còn chị vừa qua tuổi “băm”, chưa kịp thấu hiểu tâm tình nhau, bố mẹ anh đã sốt ruột giục cưới . Chị chần chừ nghĩ suy, hạnh phúc cả đời đâu vội vã được, lấy chồng không giống như mua manh quần tấm áo, nay thích mai bỏ.

Mẹ chị lo con gái mải suy tính thiệt hơn, bỏ lỡ đám này rồi lỡ dở cả đời, đàn bà qua tuổi xuân đánh mất quyền năng kén chọn. Mẹ hết lòng vun vén vào “Có thương mẹ thì lấy chồng đi, đừng để thiên hạ đem chuyện nhà mình bàn ra tán vào, đàn bà sống thui thủi một mình cực khổ cả đời. Vợ chồng biết lựa nhau mà sống, nhẫn nhịn, chín bỏ làm mười sẽ hạnh phúc”. Chị thương mẹ, gật đầu lấy anh khi tình yêu chưa kịp nở.

Cưới nhau xong, bố mẹ chồng mua cho căn nhà đẹp đẽ khang trang tọa lạc giữa trung tâm thị xã, bao người nhìn vào ghen tị bảo “Muộn chồng hóa ra sướng, số chị đúng là số hưởng”. Chị nghe đắng ở trong lòng, người ta hay nhìn bề nổi nào đâu thấu hiểu tâm can đằng sau. Về sống với nhau chị dần thấm, lựa nhau mà sống không dễ chút nào.

Anh lấy vợ nhưng nghĩ mình còn độc thân, quên bổn phận đàn ông là cột trụ. Anh phó thác cho vợ tự lo liệu việc lớn nhỏ trong nhà, rồi việc đối nội đối ngoại hai bên. Chị nhắc hàng tháng anh đưa chị thêm tiền chi tiêu, anh to tiếng mắng “Tiền cô tôi không hỏi, vậy cô cũng đừng hỏi tôi, cô làm vợ không phải làm mẹ, học đâu cái thói kiểm soát chồng”. Chị ngỡ ngàng…

Anh càng chẳng biết thương vợ như người ta, chị bảo “Anh nên giúp em việc nhà, em cũng đi làm 8 tiếng vất vả, hết giờ cơ quan là sấp ngửa tất bật cắm mặt vào bếp, giặt giũ, lúc được ngưng tay đã 9, 10 giờ tối. Trong khi anh làm về không rẽ ngang rẽ dọc nhậu nhẹt thì anh vứt đôi giầy bậc cửa, nhàn tênh gác chân trên ghế sofa, xem kênh này sang kênh khác”.

Chị chưa dứt lời, anh buông câu “Việc vun vén nhà cửa, chăm lo chồng con xưa nay của đàn bà, nếu không tôi lấy cô về làm bà hoàng à?”. Chị nói lý lại “ Em làm vợ không phải làm ôsin ”. Anh lia chiếc điều khiển xuống bàn, mặt đỏ phừng giơ tay định tát chị. Nước mắt buông xuống lưng chừng, lòng chị hoang hoải nghĩ đến tình cảm, nghĩa vợ chồng…