* Có vài đoạn không liên quan đến truyện sẽ được lược bớt
🏀 Tiểu Ngọc Đích
Nhìn đi, “Vị Đắc Xán Lạn” đã đi qua ba mùa đông lạnh giá, gặp chúng ta.Ban đầu khi đọc “Vị Đắc Xán Lạn”, tôi đã nghĩ Kinh Xán là một nhân vật không được yêu thích, dù sao tôi cũng không hiểu được rất nhiều hành động của cậu ấy. Sau đó tôi mới phát hiện, hóa ra không phải ai cũng là Hạ Bình Ý. Nếu tôi gặp Kinh Xán ngoài đời, chắc chắn tôi không thể làm như Hạ Bình Ý được.Khi đọc cuốn truyện này tôi đã khóc rất nhiều lần, vì cái nhìn của Kinh Xán về bạo lực học đường, vì những cảm xúc tiêu cực chợt đến, vì đêm cậu ấy bị bắt nạt, lời tỏ tình trong tuyết của họ, năm mới mà họ chẳng được thấy, sự xuất hiện của Đường Thành và Dịch Triệt. Mà đoạn tôi khóc dữ nhất chắc là lúc Kinh Xán nói: Hạ Bình Ý, tôi luôn tìm cậu. Tìm cậu ở cả hai thế giới. Cùng với một câu khác của Kinh Xán: Thay vì chia tay với cậu, hình như đối đầu với hai thế giới sẽ ngầu hơn một chút.Đến cuối cùng tôi đã thích Kinh Xán đến mức nào? Cậu ấy là nhân vật dũng cảm nhất trong mắt tôi, mỗi lần tôi sẽ tình cảm này sẽ kết thúc vì bệnh tật, Kinh Xán sẽ giải quyết nó như một dũng sĩ. Ở góc độ nào đó cậu ấy mới thật sự là “coolboy”. Hy vọng Kinh Xán sẽ gặp những điều tốt đẹp hơn, tất nhiên, tôi cũng tin cậu ấy sẽ ngày càng tốt hơn.Hạ Bình Ý, ngoài lúc anh trai qua đời, có lẽ cậu ấy là chàng trai phù hợp với chữ “học đường” nhất trong thể loại thanh xuân vườn trường này. Cậu ấy lương thiện, ấm áp, dịu dàng, chân thành, sẽ tỏ rõ thiện ý của mình với một người xa lạ, sẽ ngăn cản những chuyện phi nghĩa. Nhưng vì cậu ấy trải qua sự việc kia nên phẩm chất của cậu ấy lại càng đáng quý. Thật ra bản thân cậu ấy đã rất “hiếm có” rồi, ít nhất là không có Hạ Bình Ý nào xuất hiện trong thời con gái của tôi cả. Cậu ấy nói với Kinh Xán: Tôi là thật. Cậu ấy nói: Kinh Xán, tôi thích cậu. Cậu ấy nói: Kinh Xán, thích gì, không thích gì thì cứ nói hết ra, đừng kìm nén. Cậu ấy là Hạ Bình Ý tốt nhất.Nếu muốn tôi cắt nghĩa cho tình cảm của họ, có lẽ là: Vừa gặp đã yêu ở hai không gian khác nhau. Kinh Xán là người rung động trước, Hạ Bình Ý như một anh hùng lao vào thế giới của cậu, dù cho cậu nghĩ có thể Hạ Bình Ý là giả, nhưng Kinh Xán vẫn sẵn lòng đến Huy Hà vì cậu ấy, thậm chí đắm chìm trong thế giới kia. Sự rung động của Hạ Bình Ý cũng rất rõ ràng, từ những yêu chiều từng chút một, sự quan tâm hằng ngày, những lần bước qua giới hạn. Dù họ không động lòng cùng một lúc, nhưng có sao đâu? Họ sẽ cùng đi tới một tương lai, một đích đến.Tôi thích những nhân vật nữ dưới ngòi bút của A Đài, bác sĩ Văn trong “Tư Tự Vạn Thiên”, Mạnh Tân Sơ, đàn em trong “Tiếng Tỳ Bà”, hai bà mẹ, cô em trong “Bạch Nhật Sự Cố”. Hơn cả là Ôn Tương Doanh, Tống Ức Nam trong “Vị Đắc Xán Lạn”. Tôi nghĩ không dễ gì để gặp những vai nữ tốt đẹp trong truyện đam mỹ như vậy.Tựa như cơn gió thoảng qua khi thiu thiu ngủ, mùa đông về giữa ngày hè nóng ngực, vạn vật xung quanh đều bừng sáng. Cảm ơn A Đài đã cho họ một kết cục xán lạn.
🏀 Mão NhấtTuổi trẻ xán lạn, sống không hối hận – Ghi lại “Vị Đắc Xán Lạn”Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình viết gì đó, lại có thể dùng câu “Tâm trạng của tôi mãi chẳng thể lắng lại” này.…Tôi vẫn nghĩ rằng “cứu rỗi” không phải một từ cao quý, cũng không liên quan gì đến khoa trương hay ngang ngược. Nó chỉ là một suy nghĩ vô cùng tốt đẹp. Mà với Hạ Bình Ý và Kinh Xán, họ là sự “cứu rỗi” của nhau.Các thiếu niên đã có thứ tình cảm tốt đẹp nhất. cùng một câu chuyện dịu dàng nhất.Tôi không thích từ “vĩnh viễn”, từng cảm thấy nó không được chân thật, nhưng có lẽ tình yêu của họ là vĩnh viễn.Kinh Xán, Hạ Bình Ý, chỉ cần nghĩ đến hai cái tên này tôi đã thấy đau lòng. Cũng như dòng nước chảy dài, tình yêu của họ luôn khiến người khác thấy thoải mái, khiến người ta cảm thấy hóa ra ánh sáng lại ấm áp như vậy, cảnh vật trong tầm mắt luôn vì người kia xuất hiện mà hợp tình hợp ý.Kinh Xán muốn chiếc sô pha màu cam nở rộ giữa hoa hướng dương, cậu muốn mình đã được Hạ Bình Ý dạy cách nằm trên bầu trời nằm trên chiếc sô pha đó.Kinh Xán thích những thứ yên tĩnh và giàu sức sống, tựa như tuổi trẻ mà cậu nên có được.Kinh Xán nhớ mỗi nơi từng có mấy cơn mưa, cậu nói là vì mình thấy chán. Niềm vui của cậu dường như rất đơn giản, ngắm một cơn mưa cùng người mình thích cũng đủ để cậu vui vẻ rất lâu, hoặc chỉ cần ngắm nhìn bầu trời là đủ rồi.Tôi nghĩ khi Kinh Xán chọn cách dùng ô để quyết định có tải app nói chuyện kia không, trong lòng cậu đã có sẵn đáp án rồi… Bởi vì khi người ta muốn giải thích cho một chuyện mình nghĩ rằng không hay lắm, họ mới tạo ra một khả năng, mới trao quyền quyết định cho vận mệnh.Vậy nên trong khoảnh khắc nào đó, khi Hạ Bình Ý ôm đốm sáng trong tay, anh đã đỡ được ánh sáng, mà Kinh Xán cũng đã gặp được ánh sáng.Kinh Xán thích màu xanh lục, tôi muốn nói màu xanh lục rất tốt đẹp, tôi cũng thích lắm, nó là đại diện của sự sống, mà sự sống vô cùng vô tận, cũng như tuổi trẻ của chúng ta, ngông nghênh mà tùy ý.Vương Tiểu Vĩ, Lưu Á, Ôn Tương Doanh… Họ, những con người ấy, cùng tạo ra một tuổi trẻ khó quên.Tôi chưa từng thấy một tình yêu như vậy, oanh liệt lại vô cùng đơn giản.Tôi tin, tin rằng cuộc đời rất dài, cũng tin cuộc đời luôn có những bất ngờ, nhưng đồng thời tôi cũng tin Hạ Bình Ý sẽ luôn ở bên Kinh Xán. Hạ Bình Ý bỏ lỡ quá khứ của Kinh Xán, nhưng tôi tin tương lai cậu ấy sẽ luôn ở bên Kinh Xán.Họ vừa gặp đã yêu, thật ra bốn chữ “vừa gặp đã yêu này rất đẹp, cũng rất chân thực.…