Ngô Thị Mỹ Trang

.
Đường về quê tôi nào có xa lắc xa lơ như lời nói đó.
Từ Sài Gòn về Vĩnh Long chỉ hơn trăm cây số, vậy mà sao vẫn đôi khi thấy vời vợi xa xôi. Đã không còn phải qua chuyến phà Mỹ Thuận với đợi chờ ngao ngán. Đã không còn những con đường chật chội gập ghềnh. Đã không còn những chuyến xe bão táp và một ngày dài hơn thế kỷ sắp hàng ở bến xe đò. Vậy mà sao đường về quê đôi khi lại còn xa lắc?
Mùa Vu Lan đang đến, lòng nhủ lòng phải về nhà để thắp một nén nhang cho cha mẹ bởi cha mẹ đã không còn. Ôi đường về nhà ngỗn ngang bao bồi hồi thương nhớ. Ngồi trên chiếc xe tiện nghi với nệm êm máy lạnh, lại xa xót nhớ về những chuyến xe đò nêm chặt người và đồ đạc ngày nào. Mỗi lần xe ghé để rước khách, Má tôi lại mua cho tôi đủ thứ đồ ăn vặt từ mía ghim đến dưa hấu, khóm, bánh tét bánh bò… Tôi đi với Má lên Sài Gòn từ những ngày nhỏ xíu – lúc Má dắt tôi đi bác sĩ trị bệnh nhức chân. Rồi sau đó là đi chợ Tết, ghé qua chợ Cầu Ông Lãnh chỗ chị Năm đang bán trái cây. Chị Năm dẫn đi mua biết bao nhiêu là quà bánh về cho nhà ăn Tết và cho những người làm công phụ giúp mình mỗi mùa thu hoạch. Má (và hầu hết những người phụ nữ thời đó) đi ra đường đều mặc áo dài. Mặc áo dài lướt thướt vậy mà vẫn đi trên những chuyến xe đò đông người bất tiện và phải lên phà xuống bắc nhiều lần, thậm chí phải chạy theo xe qua phà mới bắt kịp xe lên. Bây giờ với chiếc cầu Mỹ Thuận thuận tiện đón đưa, những tiếng kêu rôm rả mời khách của những người bán hàng rong và tiếng la hét thúc giục của người lơ xe đã thực sự đi vào dĩ vãng.
Quê tôi ở cù lao, nên đường về quê lại xa hơn một chút so với người ở tại thị xã (xưa gọi là tỉnh lỵ). Một phần đời của tôi gắn chặt với những chuyến đò tôi đã lại qua từ lúc làm học sinh lớp ba trường tỉnh. Dù cho ba má tôi đã mua hắn một căn nhà ở tỉnh để các con tiện việc học hành, thì việc líu ríu về quê những ngày cuối tuần luôn là niềm hạnh phúc ngọt ngào. Việc đi lại đò giang là một thú vui thân quen thời thơ ấu và mãi cho đến sau này. Tiếng đò lịch xịch, trời chiều lồng lộng gió sông, những rặng dừa xỏa bóng, những mái chèo khua, và chiếc xuồng nhà ai bơi theo dòng nước lặng lờ…
Ba tôi là một người biết nhìn xa, khỏang những năm của thập niên 60 đã muốn mở đường xe đi từ quê tôi ra tỉnh. Điều ông mơ ước thực hiện giờ đã thành sự thật, tiếc là lúc con đường hòan thành Ba tôi cũng không đi lại được bao nhiêu. Muốn qua cù lao phải qua một bến phà nhỏ băng qua sông Cái. Qua con sông này rồi, chỉ đi xe chừng năm cây số là đến nhà tôi. Đường đi êm ả vậy mà sao tôi vẫn cứ bâng khuâng nhớ về những con đò ngày cũ, nhất là những chuyến đò khuya khi tôi mắt nhắm mắt mở đi theo Má xuống đò qua Vĩnh Long để kịp nhập học vào sáng thứ hai. Hình ảnh Má tôi với ngọn đèn trứng vịt ngồi chờ đò trong đêm luôn làm tôi thương nhớ mặn lòng.
Có quá nhiều kỷ niệm và ôm ấp kỷ niệm khiến cho tôi đôi khi vô cùng khổ sở. Ở nơi đâu, trên đọan đường nào tôi đi qua cũng gợi lại những nỗi niềm lang bạt. Góc nhà quê một thời thơm mùi cây trái, góc nhà quê có nhánh sông dài êm đưa khóm lục bình trôi, góc nhà quê đã đưa tôi đi xa, đã ân cần mỗi bận tôi về… Góc nhà quê giờ đây còn là hình bóng cha mẹ dấu yêu vẫn như sưởi ấm lòng tôi trong khói lam chiều nhè nhẹ. Đường về quê gần gũi lắm, thương yêu lắm.
Đường về quê đâu còn xa lắc xa lơ.
Ngô Thị Mỹ Trang