Tori Anime Reviews – TA

Cảm giác dạo này không có gì đi theo kế hoạch- Tính viết review TWEWY, xong lại viết về Gigant; tính viết về Omniscient Reader’s Viewpoint và Trash Count thì giờ đọc xong cuốn Vô Song lại cảm giác muốn viết một bài về nó trước. Phá kế hoạch năm lần bảy lượt không biết có bị nghiệp quật không nhỉ, thôi kệ.

Vô Song nằm chung dũ chụ với Thiên Thu – một cuốn Đam mình đọc hồi tuốt 2018, cuốn Vô Song hình như RAWS cũng hoàn lâu rồi, edit hoàn từ hồi cuối năm 2019 mà mãi mình mới lôi ra thẩm, mà lý do thẩm lại vì bạn translator tiếng anh của Trác Ngọc recommend cho mình :v. Lôi qua google dịch mới biết hóa ra Peerless chính là Vô Song nằm mốc trong list bmk =)))))) Nói chung vũ trụ vậy thôi chứ Vô Song là bên triều đình, Thiên Thu là giang hồ, chả liên quan gì nhau cả :v Mình thì thích Vô Song hơn vì nó hài hước hơn và chemistry công thụ cũng hợp gu hơn :v

Đọc không thất vọng xíu nào. Một là hai người công thụ đấu dũng đấu mưu, đọ xem ai mặt dày hơn ai rất là giải trí. Hai là cốt truyện phá án plot twist bẻ cua gay cấn vcl, bắt mình đọc tới 3h khuya cho hết cái arc phản bội =)))))))) Đọc sướng thật sự vì dạo này mình khá đói phim lẫn truyện cua gắt kiểu phản bội nhau ầm ầm này kia, cái bộ này thì ai cũng lật mặt được, vừa đúng thứ cần =)))))))))

Truyện lấy bối cảnh nhà Tùy có trong sử thật, cũng có lấy tên những nhân vật quan trọng trong sử như Tùy Đế Dương Kiên, hoàng hậu Độc Cô, Lạc Bình công chúa,…nhưng cốt truyện thì hoàn toàn giả sử. Tùy Đế soán ngôi của dòng họ Vũ Văn là cha chồng của con gái mình, bắt đầu một thời đại mới, lập ra Giải Kiếm phủ chuyên phụ trách các vụ án cơ mật của triều đình. Cùng lúc đó, hoàng hậu Độc Cô cũng lập ra một Tử Nguyệt cục chuyên thu thập thông tin. Nói chung là hai bên đều muốn cân bằng thế lực cho bản thân bằng cách lập ra hai đội ngũ quyền hành ngang nhau chuyên đi làm spy. Cái hay của tác giả là dù nghe có vẻ vô tình khi hai người nghi kị, nhưng cách thể hiện lại hoàn toàn cho ta thấy tình cảm sâu đậm giữa hai bên. Hoàng đế và hoàng hậu đều rất thương nhau bởi vì hai người vốn quen thân từ nhỏ, hoàng hậu là nơi “để cho hoàng đế để lộ bộ mặt yếu đuối” khi Dương Kiên quyết định soán ngôi. Hơi tiếc khi truyện không nhắc nhiều về hai người vì mình thích cái chemistry này qua những đoạn flashback nhỏ, nhất là đoạn cuối khi Tùy Đế vừa thoát nguy hiểm liền lao vào ôm vợ mình muốn kể vợ nghe =))) Thích cả cách hai người nữa tin tưởng Phượng Tiêu và Thôi Bất Khứ nữa. Vì truyện không kể gia đình hai người Phượng – Thôi nên đôi khi mình xem hoàng đế và hoàng hậu là gia đình hai bạn luôn =)) Vì vậy mà tới cuối mình vẫn hóng cảnh hai người biết chuyện công thụ thích nhau cơ, nhưng méo có =)))))

Phượng Tiêu (công) là nhị phủ chủ của Giải Kiếm phủ, công tử nhà nòi sung sướng từ nhỏ, võ công cao, đẹp nhất thiên hạ (tự xưng), tự luyến level max mỗi ngày đều soi gương, đi phá án thì khinh bỉ chuyện nghiệm thi, có nghiệm thì phải rửa tay rửa tóc rửa toàn thân, ghét vi trùng tới mức thà giả gái chứ không mặc đồ dơ, thà giả giọng nữ léo nhéo chứ không chịu ăn chén vỡ, thêm cái tật nói chuyện vừa nhiều vừa thiếu đánh, như ngài Tứ Nguyệt cục chủ – Thôi Bất Khứ (thụ) bảo là “nếu chỉ nhìn người này đứng thì cảnh đẹp ý vui, nhưng khi hắn mở miệng thì cảnh đẹp lập tức tàn” =)))))) Nếu Phượng Tiêu tạo cho mình ấn tượng buồn cười từ lúc debut tới lúc kết truyện, thì Thôi Bất Khứ lại tạo một ấn tượng là “kỳ lạ” trước: kỳ lạ từ ý nghĩa tên “không về, không chết”, cho tới sự kỳ lạ từ ngoại hình ốm o gầy gò, có thể ngỏm bất cứ lúc nào nhưng cứ mỗi khi y mở miệng thì mình chỉ có hai từ để tả: mặt dày.

Thật ra nếu nói mặt dày thì đọc hết truyện cũng chả biết ai dày hơn ai, dù sao thì hai người cũng sẵn sàng vứt liêm sỉ mấy lần, gọi đối phương là “cha” chỉ để lấy thông tin hay được cứu :v Hai người hoàn toàn khác biệt nhau, nhưng dần dần lại nảy sinh sự thưởng thức tài nghệ của nhau, hình thành nên sự tin tưởng và ăn ý.

Phượng Tiêu coi Thôi Bất Khứ thành đối thủ, có vài người muốn đối thủ càng yếu càng tốt, nhưng y lại hy vọng đối thủ của mình càng mạnh càng tốt.

Cuộc gặp mặt đầu tiên của hai người tất nhiên chả vui sướng gì, Phượng Tiêu nghi ngờ “Thôi đạo sĩ” cải trang nên hạ độc, dùng hành hạ tâm lý để ép cung nhưng không có kết quả, sau đấy là hợp tác tạm thời để phá vụ giết người cướp cống phẩm của Đột Quyết. Thôi Bất Khứ mang thù nên hết năm lần bảy lượt trả đũa, Phượng Tiêu cũng không thua kém quyết đào hố cho người kia nhảy xuống mọi lúc mọi nơi. Dù có hợp tác thì hai bên đều đặt lợi ích, trao đổi phân chia để tấu nhận công với bề trên. Một người phục tùng hoàng đế, một người phục tùng hoàng hậu. Một kẻ giỏi võ công, một kẻ dùng mưu trí. Mượn lời kẻ phản diện trong truyện để nói thì là: nếu chỉ có một trong hai thì không đáng sợ, nhưng cả hai hợp sức thì sẽ là phiền toái lớn.

Và nó lớn thật.

Châm ngôn của Thôi Bất Khứ là nếu đã quậy thì phải quậy tới bến, châm ngôn của Phượng Tiêu là có cái gì vui thì hắn phải tham gia mới chịu. Ngoại trừ tấu hài mọi lúc mọi nơi ra, tài năng gây chuyện của cả hai đã đạt tới mức thượng thừa. Hai người làm như vô tình rảnh tay mà quét dọn thế lực ngoại bang tại Thả Mạt thành, kéo tòa thành về cho Tùy triều trong khi mười mấy năm chưa ai làm được. Hai người đi sứ Tây Đột Quyết, bị rơi vào thế hiểm tranh giành hợp tác với tộc dân khác nhưng cuối cùng chuyển họa thành may, thay đổi cả một tộc đang trên đà suy sụp. Hai người đi về nhà Thôi Bất Khứ khiến cho y phải đối mặt quá khứ, nhưng chưa một ai làm theo cảm xúc và phá từng vụ án nối nhau, lôi ra con sâu mọt trong nhà họ Thôi rồi khiến cho họ lắc mình thay đổi. Mỗi lần hợp tác, Phượng Tiêu là người đánh, còn Bất Khứ là người quan sát và suy luận, nhưng dù là ai thì mỗi khi thảo luận với nhau đều sẽ nghe một biết mười, người kia chưa nói xong thì người nọ đã hiểu hết, tạo thành một sự ăn ý không ai bì kịp. Bất Khứ nghe Phượng Tiêu tự luyến đòi hỏi thì rất phiền, nhưng cũng thích ngắm khuôn mặt đẹp của người ta, ngưỡng mộ tài năng võ học. Phượng Tiêu chê Bất Khứ là con ma bệnh, hồ ly suốt ngày chỉ nghĩ tới chuyện đào hố chôn hắn, nhưng cũng công nhận đây là đối thủ duy nhất có thể võ mồm với mình (còn đối thủ đánh nhau ngang với Phượng Tiêu thì nhiều lắm, suýt chết mấy bận rồi =))))))) ).

Các vụ án (arc) đều có một cái hay riêng, nhưng nếu hỏi mình mấy vụ án này có tính chính trị không thì chắc không hẳn, mà nó mang tính giang hồ nhiều hơn. Thay vì là quan hệ lợi ích giữa nhiều bên, truyện đưa ra một phản diện nghe tên là biết boss – Vân Hải Thập Tam Lâu, một tổ chức bí ẩn có 13 lâu chủ mang chức vụ khác nhau rải rác trên toàn quốc, mục tiêu là tạo phản soán ngôi hoàng đế. Lúc cái lâu này debut là mình hyped cực, vì mình thích cái mô típ kiểu lật mặt tìm người bí ẩn, mỗi người có năng lực riêng thế này. Mỗi vụ án đều sẽ có một, hai lâu chủ xuất hiện, vậy nên thay vì nói là chính trị triều đình, thì truyện giống như đi tìm boss nhỏ để diệt hơn =)))) Cơ mà 13 lâu chủ thì không mấy ai để lại cho mình ấn tượng ngoại trừ lâu chủ và thầy của Thôi Bất Khứ :v Nhưng nói vậy thôi, coi lật mặt tìm boss, nhìn công thụ bị dắt mũi là cái hay nhất truyện đối với mình, vậy nên arc về nhà Thôi Bất Khứ và arc phá hang ổ là arc mình thích nhất.

Thích nhất, không chỉ vì cái độ plot twist đi từ “sư huynh mẹ ta là boss phụ” tới “đồng bạn ta hóa ra là boss phụ” tới “sư phụ ta cũng là boss phụ” rồi lại “người ta muốn làm bằng hữu hóa ra là boss chính”, sau đó lại tòi ra phe thứ ba ( =))))))))))))))) ), mà đây còn là arc đầu tiên thể hiện sự quan tâm của hai bên Phượng Tiêu và Bất Khứ dành cho nhau rõ nhất. Hai người đứng trước mộ của mẹ Bất Khứ, dưới trời mưa, Phượng Nhị chủ ưa sạch sẽ và để ý ngoại hình lại đứng nghe câu chuyện quá khứ từ đầu tới cuối, mặc kệ xiêm y ướt đẫm. Hắn cõng Bất Khứ về, miệng lải nhải rằng ai được hắn cõng là phúc ba đời, khoe khoang khoác lác nhưng chưa hề buông tay. Lúc bị Phượng Tiêu đâm một nhát, Thôi Bất Khứ chợt nhận ra mình đã vô tình tin tưởng người này tới mức nào, chỉ cần nghe hắn nói đúng, y sẽ tin là đúng.

Lần trước ngươi cứu ta một mạng, lần này xem như trả lại ngươi đi

Vcl mình bị lừa mấy lần liên tiếp trong arc này, nhưng lần duy nhất mình không bị lừa là Phượng Tiêu đâm Bất Khứ giả vờ phản bội để vào Vân Hải. Phượng Nhị chủ giả bộ rất đạt, cảm giác bị lừa và hiểu rõ của Bất Khứ cũng đầy mùi đau thương, đọc mà tim cứ đập thình thịch, nhưng mà có lẽ vì mình đã hiểu con phượng hoàng kia cao ngạo thế nào nên mình càng không tin Phượng Tiêu chịu nhún nhường ai. Chẳng biết chuyện chữa thương cho sư muội kia của Phượng Tiêu là thật hay không, nhưng mình tin chắc nếu ổng cần cái gì thì ổng đi cướp thôi chứ chả có chuyện thần phục :v (ờ, chuyện tiếc khác là background của Phượng Tiêu nhàn nhàn không có nói rõ dù là có hint loáng thoáng chuyện ổng thuộc Ma Môn Pháp Kính Tông nghe khá ngầu). Bất Khứ là người có thể ngỏm mọi lúc, chính vì vậy mà y lại có vẻ không trân trọng mạng mình, từ lần bị hạ độc, lần chấp nhận bị giam làm con tin cho Phượng Tiêu tra án rồi trúng độc lần 2, hay tới lần chấp nhận bị đâm vì đây là cách tốt nhất cho cả hai. Có lẽ Phượng Tiêu cũng biết vậy, nhưng tới lúc này đã hết nghe nổi chuyện Bất Khứ lấy mạng ra đùa mà đe dọa y, bảo rằng lần sau còn vậy thì hắn sẽ không đâm lệch.

Cuối arc ấy, Phượng Tiêu hốt hoảng chạy đi tìm Bất Khứ vì sợ y kẹt trong hỏa hoạn, còn Bất Khứ khi nghe Phượng Tiêu chạy đi tìm mình cũng nhất quyết trở về, lọt vào trận pháp tìm lại hắn. Đoạn này không chỉ miêu tả trận pháp, đánh nhau gây cấn, mà miêu tả nội tâm của hai bên cũng rất tốt. Đó là nội tâm của một Phượng Tiêu chả nhún nhường ai không biết mình bị quỷ bùa gì ám mà lại lo lắng, đi thích một quỷ bệnh; là nội tâm của một Bất Khứ ngàn tính vạn tính lại không ngờ kẻ mắt ở trên đầu như Phượng Tiêu lại xông vào cứu y, khiến cả hai rơi vào hoàn cảnh thế này.

Ai mà thích thứ người như vậy. thật là kiếp trước không tu, nói là xui xẻo tám kiếp cũng không ngoa.

Đoạn đó vừa cảm động vừa buồn cười. Buồn cười ở chỗ hai con người thích lừa lọc móc mỉa nhau, hiểu tính xấu của nhau hơn ai hết lại không thể đoán ra đối phương có thể làm chuyện khùng điên vì mình. Tuy nụ hôn cuối arc này là nụ hôn thứ ba, nhưng đây mới là nụ hôn đầu tiên mà cả hai đều công nhận rằng mình thích cái kẻ xấu tính kia (dù cái hôn này cũng để kẻ thù bị mất tập trung khụ khụ khụ).

Nếu nói arc trên là về Phượng Tiêu nhiều hơn, thì qua arc sau khi đối mặt với trùm cuối thì tình cảm của Bất Khứ lại càng được chứng minh rõ rệt.

“Phượng Vân Thiên.”

Cách sương đêm, thân hình đối phương mờ mịt, vẻ mặt cũng mơ hồ không rõ, chỉ có giọng quen thuộc nửa điểm không đổi.

“Câu hôm qua ngươi hỏi ta, bây giờ ta sẽ trả lời ngươi.”

“Ta sẽ làm vậy.”

Hô hấp Phượng Tiêu chợt chậm lại!

Hôm qua hắn đã hỏi cái gì?

Hắn hỏi, ngươi sẽ đưa lưng lại cho ta sao?

Một câu tỏ tình ở cuối truyện khi cả hai sắp ngỏm, còn chưa khiến mình quắn quéo bằng cái đoạn này =))))) Bất Khứ nguyện cúi đầu chịu vào Vân Hải trong 3 năm để cầu một đường sống cho Phượng Tiêu, đáp rằng hy sinh này đáng giá, rằng một kẻ đa nghi như y sẽ đưa lưng, tin tưởng vào Phượng Tiêu vô điều kiện, rằng một kẻ sống nay chết mai như y bây giờ lại bắt đầu muốn sống hơn bao giờ hết.

Y còn có việc chưa làm xong.

Y còn có người y muốn gặp lại.

Y không thể đi

Y không muốn chết.

Y phải sống sót.

Đây chính là cái chemistry mình thích nhất huhuhu =)))))))))))

Truyện thay đổi góc nhìn liên tục khi muốn đào sâu hơn về nhân vật phụ và phản diện, dễ thương có, nuối tiếc có, bi thương cũng có. Các nhân vật phản diện trong đây đều được xây dựng từ khá tới tốt, nhất là boss cuối. Lý tưởng và niềm tin mỗi boss thực ra đơn giản dễ hiểu, chốt lại thì đa số đều là vì tự tôn con người. Boss cuối Tiêu Lý chính là tấm gương phản chiếu của Thôi Bất Khứ, chính vì vậy mà hai người đối đầu nhưng luôn dành một sự tôn trọng nhất định cho nhau. Cả hai đều bị bệnh, bị thế gian coi thường, số trời đã định rằng không thể trở thành kẻ bậc nhất dù cho là kỳ tài ngút trời. Dù hoàn cảnh hai người đều như nhau nhưng Tiêu Lý để cho tự tôn kiểm soát, cao ngạo muốn vươn tới vị trí cao nhất, còn Bất Khứ tuy cũng muốn tự chứng minh rằng mình có thể trở thành kẻ hơn người nhưng y lại không để sự kiêu ngạo vượt qua ranh giới. Cả Phượng Tiêu và Thôi Bất Khứ đều là những người cao ngạo không thích nhún nhường, nhưng cũng không vì cái tôi của mình mà gây ra lầm than cho những người vô tội – đây chính là điểm khác biệt giữa họ và Tiêu Lý.

Còn một nhân vật phản diện (?!) quan trọng là sư phụ của Bất Khứ, nhưng mà tới cuối ông cũng chả xuất hiện lại sau khi tiết lộ mình là ai và build up bị bỏ dở, nhường chỗ cho một boss phụ phe Đột Quyết khác, chs =))))))))))))) Cái arc cuối làm mình khá hoang mang vì dù nó hay và gây cấn, nhưng boss phụ phe Đột Quyết bỗng nhiên nhảy xổ ra thành “final boss of final boss” trong khi 160 chương trước không được nhắc, gây ra một trận cục lớn khiến hai anh main và cả boss chính điêu đứng bởi vì…cổ trùng và ảo ảnh, buộc hai bên hợp tác xong boss phụ Đột Quyết ngỏm nhảm nhí =))) Thấy nó plot device vailoz =))))))))))) Nhưng thôi nhờ cái arc này mà thấy Phượng Tiêu chịu nhường tỏ tình trước :v

Túm lại là truyện hay, 5 tháng không đọc Đam giờ đọc được cái này thật là đáng đồng tiền bát gạo-