Quangdaituyen's Blog

TA…. VÀ KHOẢNG KHÔNG VÔ ĐỊNH

Cuộc đời mỗi con người đều như một dòng sông không bao giờ phẳng lặng. Sống trên đời ai cũng phải trải qua những thăng trầm, vui, buồn, hạnh phúc vô biên và cả đớn đau tột độ.

Bất định

Bất giác tự ái, lần đâu tiên phải chịu dày vò bản thân như vậy, cũng là đầu tiên phải trải qua một cảm giác bất định vô hướng như thế. Không thể trả lời được, bối rối thở dài kết thúc dòng suy nghĩ… Ta đã có một thời gian sống quá ủ ê, cảm giác thường trực là nhạt nhẽo, ít gia vị. Trong khi đó con người luôn cần nhiều hơn những thứ ấy để biết rằng mình đang tồn tại trong vô vàn những thực thể tồn tại khác.

Vô hướng

Ta đã từng có một ước mơ cháy bỏng, tự xét thấy bản thân có đủ những tố chất để biến ước vọng thành sự thực nhưng ta thiếu một yếu tố rất, rất cơ bản có tên gọi là: điều kiện.

Tớ thấy mình tầm thường như bao kẻ tầm thường khác bắt gặp nhan nhản nơi đầu đường, xó chợ đến cả công sở nơi vẫn được cho là có chút mùi chữ nghĩa, văn hóa. Hôm ấy, ta không đi làm mà chọn cách nằm bẹp một chỗ và để cho dòng suy nghĩ trôi chậm, miên man. Lúc đấy, ta thấy mất phương hướng, hết niềm tin vào cuộc sống hiện tại và tương lai. Nhưng cuộc đời vốn quá hà khắc cho nên đã bắt ta lại phải tự đứng dậy và tìm cách vượt qua.

Ta lao vào với đủ thứ công việc, mệt mỏi, bầm dập nhưng ta chưa thấy bản thân thật sự cứng cáp và bền bỉ.

Hãy thay đổi cuộc đời theo hướng tích cực mà mình mong muốn, trước khi cuộc đời tự thay đổi mình theo chiều hướng trái ngược.

Sáng vác cái balô đến cơ quan, chiều về đúng giờ không muộn và cũng không nhanh quá một giây. Ta thấy mình giống một công chức làm chân điếu đóm trong một cơ quan rỗi việc, ẩn dật. Ơ mà cần gì nhiều hơn thế nữa cơ chứ? Có tiền đủ ăn, chun chút để bù khú với bạn bè và giúp đỡ người thân là đủ. Vậy còn cần gì hơn? Đấy là câu cửa miệng của ta khi gặp lại bạn bè cũ.

Không! Ta đâu có như thế? Con người của ta đâu rồi, ước mơ cháy bỏng của ta đâu? Cuộc sống chỉ như thế sẽ còn gì là ý nghĩa? đúng, ta hối tiếc ư? Có phải thế chăng? Khi xưa, ta….

Không nên hối tiếc những gì đã xa khỏi tầm tay. Hãy bắt đầu lại, dù muộn màng và nỗ lực tìm thấy ngã rẽ mới có khi đã lầm tưởng đấy là ngõ cụt.

Ước mơ vẹn nguyên cùng ta vượt qua cả một chặng đường dài được đo bằng cả một đại dương và hun hút trời rộng. Ta hăm hở bước vào một môi trường mới với bao sự khác biệt. Lo âu, sợ hãi, muộn phiền và căng thẳng tột đỉnh là những trạng thái cảm xúc ta gặp trong thời gian đầu. Có những lúc ta tưởng như không thể vượt qua được vũ môn cảm xúc ấy nhưng rồi khát vọng thời đại học trở thành điểm tựa cho ta vượt qua.

Dạo này ta lại nhận ra mình lại đang bước vào vết xe đổ của những ngày đầu. Thường trực trong ta có hai con người với hai thái cực luôn cắn xé, hành hạ nhau để dành được phần thắng.

Một: Chuộng sự ổn định, nhàn nhã, không cạnh tranh và kiệm ý kiến Hai: Ưa mạo hiểm, thích khám phá bản thân, biết cách phát huy năng lực và không ngại va chạm.

Ta hiện nay

Dạo này buồn, hay nghĩ vẩn vơ và bắt đầu thèm được nghĩ tới vấn đề rối rem kia… Chả nghĩ nữa..!!!

Không lạc đường nữa, hướng về tương lai. Ngày mai ta lại sẽ bận rộn. Không biết tương lai sẽ ra sao nhỉ? Nhưng ta tin vào định mệnh và ta tin ta sẽ tìm được niềm tin để có thể nắm lấy định mệnh của mình.

Hoàng Đại

Filed under: Năm 2009 | Tagged: tản mạn |