Ngày hôm sau trời khô ráo. Bão Số 5 áp sát vào đất liền nên đã dần suy yếu. Tranh thủ bão sắp tan hôm nay hai đứa sẽ làm một tour lên các huyện miền núi của tỉnh Quảng Ngãi. Lộ trình đã được vạch ra sẵn: Đầu tiên sẽ đến Minh Long thăm Thác Trắng sau đó đi theo con đường từ Minh Long sang Ba Tơ vì Khánh trước đó cũng được bạn bè kể lại phong cảnh trên Ba Tơ rất đẹp. Sau khi xử lý xong hai mâm bánh bèo chén ở một quán nhỏ gần dốc quán cơm thì hai thằng hồ hởi lên đường. Đây cũng là lần đầu tiên cu Khánh đặt chân tới hai địa điểm này.
Theo bản đồ thì hai đứa phải qua thành phố Quảng Ngãi, rồi chạy theo con đường đến huyện Nghĩa Hành, qua thị trấn Chợ Chùa chạy thẳng thêm vài chục km đến Đèo Eo Gió, qua con đèo này là đến địa phận huyện Minh Long, rồi từ đây sẽ tiếp tục hỏi đường đi đến Thác Trắng.
Nhìn đường đi trên bản đồ đã thấy xa mà khi chạy xe cảm giác còn xa hơn gấp bội. Chạy mãi từ thành phố đến thị trấn, rồi từ thị trấn đến những thôn xóm đông đúc, rồi từ thôn xóm đông đúc đến những căn nhà sàn của đồng bào thiểu số thấp thoáng phía xa xa, cứ chạy mãi cho đến khi nhìn hai bên đường toàn đồi núi trùng điệp và rừng rậm bát ngát là đến chân đèo Eo Gió.
Đèo cũng không dài lắm và cũng chỉ có vài ba khúc cua tay áo. Đến gần phía đỉnh đèo thì hai đứa dừng lại nghỉ ngơi. Gần đấy còn có một bia tưởng niệm chiến thắng của quân ta trên con đèo này. Nghe nói trước đây đèo Eo Gió có rất nhiều hùm beo ăn thịt người nhưng hiện tại thì chúng cũng đã chung số phận như đồng loại ở các khu vực tương tự. Hai đứa chỉ dừng lại tại đây một lúc rồi tiếp tục lên đường vì biết chắc cũng còn khá xa mới tới được Thác Trắng.

Một khúc cua tay áo trên đèo Eo Gió

Bia chiến thắng gần đỉnh đèo

Từ đỉnh đèo nhìn xuống
Minh Long là một huyện trung du nghèo của tỉnh Quảng Ngãi, huyện đến nay vẫn chưa có thị trấn trực thuộc, kinh tế chủ yếu vẫn dựa vào ngành lâm nghiệp, còn nông nghiệp do diện tích đất trồng lúa eo hẹp nên vẫn chưa phát triển bằng các huyện ven biển khác.

Đường tỉnh 627 đoạn qua Minh Long mà mình đang đi còn vắng vẻ hơn đoạn ở Nghĩa Hành. Xung quanh toàn rừng và núi, thỉnh thoảng lại có một vài cánh đồng và khu dân cư nằm ven đường. Ở đây cây keo là cây trồng chủ đạo. Rừng nguyên sinh dường như cũng đã bị triệt hạ gần hết để lấy đất trồng keo. Giờ thì keo mọc thành rừng, phủ đầy các ngọn đồi với một vẻ đẹp nhân tạo. Mình chẳng lấy làm thích thú gì khi mãi nhìn ngắm một loại cây này, nhưng quả thật không khí miền trung du rất mát mẻ và trong lành, nhất là khi xe chạy qua những tán keo mọc sát bên đường che hết nắng phía trên.

Đồi đã được bao phủ bởi những cây keo
Đến một ngã ba thì không biết rẽ theo hướng nào nên hai thằng dừng xe để hỏi một chú đang đứng gần đấy. Đại loại chú bảo cứ rẽ vài ba hướng trái và phải đan xen nhau, đến con đường vừa mới trải nhựa, đi thẳng gặp tiệm sửa xe rồi rẽ tùm lum hướng nữa sẽ đến nơi. Bọn mình nghe xong lời chỉ dẫn thì cũng đủ làm đầu óc rối tung rối mù lên, nên cảm ơn xong thì chạy theo hướng tay chú đang chỉ rồi hỏi thăm tiếp cho chắc. Chạy một lúc cho đến khi từ đường nhựa chuyển sang đường bê tông thì tới tiệm sửa xe. Mình và Khánh hỏi thêm ba lượt nữa, hỏi từ người Kinh đến người dân tộc thiểu số, thì rẽ được đường vào thác.
Con đường dẫn đến thác là một con đường bê tông đã xuống cấp, hẹp và dài, băng qua những khe suối nước chảy tràn cả lên mặt đường và những con dốc khá cao. Hai bên đường lát đát những ngôi nhà sàn của đồng bào dân tộc ít người. Con đường cũng có nhiều đoạn hơi nguy hiểm với một bên là sườn núi đầy keo, còn phía dưới là vực sâu hun hút với một con suối nước chảy ào ạt.

Đường dẫn vào thác
Hai thằng chạy một lúc thì đến cuối đường. Nơi đây có một cây cầu nhỏ và một chiếc xe hơi của khách du lịch đang chuẩn bị ra về. Mình tự hỏi làm cách nào mà chiếc xe này có thể vào tận đây được với con đường như thế. Nhưng thôi, đến được đây đã là một kỳ công rồi nên chạy thẳng vào khỏi nghĩ ngợi làm gì.

Qua khúc cua này là đến cầu vào thác

Dưới chân cầu
Qua cầu thì thấy chừng sáu, bảy chiếc xe máy đã đậu sẵn ở đấy. Mình mừng thầm trong bụng vì ít ra hôm nay không chỉ có hai thằng trong thác này. Nhưng không ngờ đúng là thế thật. Có lẽ người ta chỉ đậu xe ở đây và đi lên nương rẫy gần đấy vì trong thác tuyệt nhiên không có ai trừ hai đứa này ra.
So ra với những con thác ở Tây Nguyên mà mình từng có đến thì Thác Trắng cũng không lớn hơn bao nhiêu. Thác cao khoảng 40-50 mét, là một trong những con thác khác đẹp ở Quảng Ngãi. Tuy nhiên đường từ thành phố đến thác phải nói là vừa xấu lại vừa xa nên chắc cũng còn lâu lắm thác Trắng mới thu hút được lượng lớn du khách đến tham quan. Thác được bao quanh bởi những khu rừng rậm rap và tuyệt nhiên không có bất kỳ một dịch vụ nào, kể cả hàng quán.

Dòng suối gần chỗ đậu xe
Mình tiến vào tận con thác để tìm xem có đường nào dẫn đến đỉnh thác không nhưng hình như không có nên đành phải ra về sớm. Ở đây cũng không có sóng điện thoại, chỉ có những dòng nước từ trên cao đổ ầm ầm tung bọt trắng xóa bên cạnh mà thôi.

Toàn cảnh Thác Trắng Minh Long


Lội xuống phía chân con thác
Loay hoay mãi cũng không tìm thấy thêm cái gì hay ho trong khu vực thác Trắng nữa nên hai đứa quyết định trở ra đường cũ, đến tiệm sửa xe khi nãy thì đi thẳng theo con đường bê tông. Dựa trên bản đồ thì đây là đường dẫn đến huyện Ba Tơ. Nhưng sau khi đi hết đoạn đường ấy thì mới phát hiện ra một sự thật rằng không phải lúc nào nét vẽ trên bản đồ đậm và to thì thực tế con đường cũng to và dễ đi như vậy. Thật sự đó là một con đường kinh hoàng nhất mà mình từng băng qua.
Không kinh hoàng sao được khi đột ngột con đường bê tông bỗng biến đi đâu mất, thay vào đó là con đường rải đá xanh, rồi tới lượt đá xanh cũng lặn mất tăm để đá cuội xen vào. Nhưng chưa hết, con đường đá cuội đó vẫn còn khá dễ dàng so với đoạn đường đèo dài thườn thượt với toàn đá tảng chắn giữa đường đang chờ đợi hai thằng rảnh rỗi ở phía trước. Tại chân đèo tụi mình có gặp một chú chở vịt con đem bán đang chạy ngược chiều. Mình hỏi đường này có dẫn đến Ba Tơ không thì chú bảo qua con đèo này sẽ tới, nhưng đường khá xấu. Thực sự mà nói lúc đó hai thằng cũng không thể nào hình dung nổi chữ “khá xấu” trong câu nói của chú nó kinh hoàng đến mức nào, chỉ biết rằng sau khi qua được con đèo khủng khiếp này thì hai thằng đều chung tâm trạng thổn thức “một đi không trở lại” . Đây là con đường tắt để từ Minh Long sang Ba Tơ, nếu không phải đi ngược lại đến quốc lộ, chạy đến ngã ba Thạch Trụ của huyện Mộ Đức rồi rẽ lên mấy chục cây số sẽ tới. Đường từ Ngã ba Thạch Trụ là con đường chính quy, còn con đường hai thằng đang đi là con đường liều mạng.

Đoạn trước khi lên đèo như thế này còn dễ chạy
Trở lại với con đèo không tên, nó có những đoạn xấu đến mức mình phải xuống phụ đẩy thì xe mới nhích được bánh. Và tất nhiên trên con đèo này hoàn toàn không có bất kỳ căn nhà, thậm chí là căn chòi nào. Xe mà có trục trặc tại đây thì hai thằng chỉ còn có nước quỳ xuống xin hàng ông trời vì xung quanh là bốn bề rừng rú. Cũng may nhờ ơi trên điều đó không xảy ra. Có những đoạn cua tay áo sát mép vực, có những đoạn con đường không khác gì con suối vì nước từ khe chảy lên láng trên lớp đá cuội nằm chỏng chơ trên mặt đường. Hai thằng không ai bảo ai, chỉ mong thấy con dốc đi xuống, và tràn trề hy vọng khi thấy xa xa dưới chân núi có một vài nhà dân.

Có lúc phải xuống xe cuốc bộ để thằng bạn chạy cho dễ

Một đoạn đường đèo với lang cang tre nứa

Ngồi nghỉ trên đỉnh đèo

Phía dốc bên kia có những mó nước ven đường thế này

Nước tràn ra đường lênh láng
Cuối cùng thì hai đứa cũng đã bỏ lại con đèo sinh tử phía sau lưng, nhưng cũng vỡ mộng vì không hề thấy bóng dáng của bất kỳ con đường bê tông nào. Phía trước vẫn là con đường sỏi đá, nhưng có vẻ dễ đi và không còn chịu cảnh lội nước giữa đường đèo như lúc nãy nữa.