
Tôi nhớ mỗi lần nói chuyện với nhau, Nguyễn Lương Vỵ luôn luôn nhắc đến mẹ, anh nói với tôi – tui có một người em gái để yêu thương, một người mẹ tràn ngập hết trí và tâm – Cô em gái anh tên Tâm Ấn, cũng rất yêu ông anh, khi qua CA chơi, cô có nói chuyện với tôi về người anh đã thay cha bảo bọc cô hồi bé như thế nào, và còn nhắn nhủ tôi – chị nói giùm cho anh Vỵ em bớt hút thuốc nhe chị – Với người mẹ, thì xin bạn đọc hai bài thơ sau đây, bạn sẽ hiểu cái hoan-hỷ-địa-mẫu-tử mà Vỵ đã sống và đã khắc khoải nhớ thương đến thế nào. Cứ mỗi lần đọc là tôi rưng rưng cảm động se thắt… Tôi nghe không biết bao lần, Vỵ nói – tui quyết định sẽ về sống bên mẹ, giờ tui chỉ còn mơ ước đó, hết bịnh là tui bay về…- Giờ này hẳn anh đã, vâng thưa mẹ con đã ngồi bên cửa… và vết hằn năm tháng không còn ray rứt nữa, phải không Vỵ ơi. (Nguyễn thị khánh minh, Feb 19, 2021) *
HUYẾT ÂM MẸ
1. con về bên Mẹ nghe huyết âm nghe tủy xương réo rắt mưa dầm vết hằn năm tháng bâng khuâng hỏi bao nhiêu ly tán với ly tan
2. nhớ không hết nấm mồ viễn xứ chân đã run và lưng đã còng nụ cười dúm dó lòng chưa nhẹ mẹ vẫn ngồi khắc vợi thương mong
3. mẹ vẫn ngồi lẩm bẩm một mình chiều sẩy thai trời đất động kinh lửa bầm hơ tạm cơn mê sảng than cháy tê nhòa câu vãng sanh
4. mẹ vẫn ngồi nhẩn nha chuyện cũ hơn trăm lần chỉ một chuyện thôi vườn hoang nhà trống đồng trơ rạ lá khóc đưa ma quạ oán trời
5. con về bên mẹ thấy da mồi thấy vườn sương tưởng khói nhang trôi nhện giăng cành ổi nao lòng giếng chuồn chuồn lúng liếng giậu mồng tơi
6. nhớ không hết gò tranh dốc sỏi màu thu đông tội lắm đất cằn sắc xuân hạ thương giùm nhau với những sầu đau chia sớt cho chăng
7. mẹ vẫn ngồi tươi rói nhìn con tròn chín mươi tuổi hạc còn… son nên con mãi dại khờ bên mẹ ôm bàn tay nắng ấm ngập hồn
8. mẹ vẫn ngồi chiều hôm chưa tắt mà đèn khuya hiu hắt đâu đây bão trong tim nhịp đời se thắt câu hát bay lên nhạc rụng đầy
9. con về bên mẹ nghe huyết âm nghe tủy xương réo rắt mưa dầm vết hằn năm tháng không còn hỏi một đóa bông trời đỏ lặng câm
Nguyễn Lương Vỵ Vu Lan 8/2016 kỷ niệm chuyến về Việt Nam mừng mẹ đại Thọ 90 tuổi (Trích trong tập thơ Huyết Âm, in năm 2008)
*
BÀI 9 TRONG TRƯỜNG CA ÂM TUYẾT ĐỎ THỜI GIAN
vâng thưa mẹ con đã về bên mẹ ngồi bên hiên nhà cũ thấm ân tình trời xuống thấp đất lên cao nắng xế chiều u trầm chiều êm như trang kinh
mẹ rất mỏng như không gian rất mỏng con rất ngây như thời gian rất ngây và đôi tay rất ấm trong đôi tay và đôi mắt rất nồng trong đôi mắt
con nhìn mãi chiều thu xa xa lắc nhìn rất lâu lâu lắm giữa chiều phai chiều huyễn ảo mẹ đẹp như trăng cài trên đỉnh núi trên đỉnh trời chói rạng
con nhìn mãi chiều thu xa xanh lắm tiếng hát xanh xanh đất ấm trời êm như lá nõn như cành non mướt đêm mẹ ấp ngực ru con theo dòng sữa
vâng thưa mẹ con đã ngồi bên cửa bên niềm vui bên nỗi nhớ đong đầy mây trắng xóa mắt nhòa theo bóng mây tim bỗng nhói chiều bỗng gầy heo hút
mẹ rất đẹp như đất trời bất tuyệt như hồn quê như cánh bướm dâng mùa bông cúc trắng bông cúc vàng đong đưa nụ cười hiền mẹ vẫn ngồi thinh lặng
con nhìn mãi những chiều xa bay trắng âm bay nghiêng hơi ấm mẹ trong đời đời nghiêng ngửa đời ly tan lâu rồi huyết tâm mẹ trong con riu ríu lửa
con nhìn mãi giọt lệ khô chan chứa biển rèm vang đồng vọng núi mênh mang ôi thời gian thời gian ôi thời gian con ôm mẹ giữa chiều ngân giọng sáo
vâng thưa mẹ con lần theo nếp áo áo sờn vai hai bóng một vuông chiều chiều rất thẳm chiều rất trầm yêu dấu như chưa từng… thưa mẹ biết bao nhiêu.
Nguyễn Lương Vỵ 2012, hiệu đính năm 2018 (Trích trong tập thơ Âm Tuyết Đó Thời Gian, Văn Học Press ấn hành năm 2019)