
Hình như mùa thu là mùa hoa quỳnh nở?
Tôi không chắc, chỉ đoán thế, vì những ngày này hoa quỳnh nhà tôi – đặc biệt là dạ quỳnh – bắt đầu cựa mình, bung cánh.
Bạn bè trong hội nhóm Hoa quỳnh bảo rằng trồng quỳnh tâm phải tĩnh. Một chậu quỳnh – nhanh thì 3 năm, chậm có khi dăm bảy năm, mười năm mới cho hoa bói. Nhật quỳnh phát triển nhanh hơn một chút, vì đó là giống quỳnh lai. Còn Dạ quỳnh, giống quỳnh các cụ vẫn gọi là Quỳnh Hương vốn có tên khoa học là Epiphyllum Oxypentalum – là giống quỳnh thuần chủng nên càng lâu có hoa hơn. Có chị ở Đức lên hội than thở chị trồng chậu dạ quỳnh suốt 15 năm nay mà chỉ toàn ngắm lá, chưa được thưởng quỳnh lần nào.
Nói như chị Lệ – một admin trong nhóm Quỳnh Non – rằng Chơi quỳnh cần có cái duyên. Có người ướm cái lá quỳnh xuống đất, sau vài tháng đã rối rít khoe hoa bói. Có người mòn mỏi, đến mức nản chí bán rẻ chậu quỳnh đi cho khỏi chật vườn – thì lạ thay sang chỗ mới lại ra nụ, khiến chủ cũ vừa bực vừa tiếc. Có người lại nói Cây quỳnh cần có cánh Giao, chúng nó tựa vào nhau để sống. Có Giao, Quỳnh sẽ mau hoa.

Tôi không tin lắm chuyện “Cây Quỳnh cành Giao”, cũng không quan trọng lắm chuyện “duyên hay không duyên” – quỳnh là tên tôi, nên tôi yêu nó là nhẽ thường. Thêm một chút lãng mạn còn sót lại, nên giữa những chật chột ngột ngạt ngày thường, tôi vẫn muốn dành cho mình một khoảng trời riêng nhỏ xíu, mát mát xanh xanh thơm mùi nhựa cây, hoa cỏ. Ví như đứng ngắm chiếc lá quỳnh non vươn lên trong đêm trăng, hay chạm vào cái mầm đỏ au nhú qua bầu đất ẩm. Thế nên tôi trồng quỳnh. Quỳnh có hoa thì rõ ràng là thích, nhưng chưa hoa cũng chả sao, tôi đợi.

Ấy thế mà sau 1 năm chăm quỳnh – từ chiếc lá nhặt nhạnh sót lại sau vụ ship hàng bị dập tan tành được đem ươm vào cái chậu bé bé – những ngày đầu tháng tám này tôi lại có niềm vui ngắm hoa quỳnh nở. Điều này khiến tôi ngạc nhiên đến ngây ngốc, lại có chút hạnh phúc, một kiểu hạnh phúc ngây thơ khiến người ta bật cười khúc khích khi vô tình đạt được.

Từ một nhánh lá ươm xuống, chờ ổn định, ra rễ, ra mầm, lớn lên, trưởng thành, bung nụ thật lâu, nhưng khi nụ bung rồi thì lớn như thổi, thay đổi hình dáng mỗi ngày. Tầm 10 – 15 ngày sau, từ 1 chiếc nụ bé như hạt gạo màu xanh biếc quỳnh sẽ biến đổi mỗi ngày để trở thành một nụ quỳnh căng mọng, mây mẩy, ướp hương trong từng búp cánh. Khi lớp đài hoa bên ngoài bắt đầu cuộn lại, uốn xoăn xuýt, lộ viền hồng ưng ửng bên trong là đến lúc mang hộp trà thơm ra pha đôi ba chén, thu xếp gọn gọn bữa cơm chiều để buổi tối thong dong ra đứng ngắm quỳnh. 7 giờ tối quỳnh sẽ vươn lên. 8 giờ sẽ bắt đầu hé mở lớp cánh ngoài cùng. 9h quỳnh nở hàm tiếu nhưng phải đến gần nửa đêm mới mãn khai. Chừng 3h sáng quỳnh sẽ dần dần cụp cánh, và 5 giờ sáng hôm sau quỳnh chính thức buông rũ, khép một vòng hoa.
Những ngày này, trong hội cũng có nhiều anh chị khoe dạ quỳnh nở. Nhiều chậu quỳnh già bung cả vài chục nụ, trắng sáng trong đêm thật rực rỡ. Thế nên tôi mới tự hỏi, liệu có phải mùa thu hoa quỳnh nở không nhỉ? Có thể đúng, có thể chỉ là sự trùng hợp nhưng ý nghĩ “mùa thu hoa quỳnh nở” khiến lòng tôi mềm đi, man mác.

Thêm một điều mới mẻ – với tôi – ấy là chuyện chụp ảnh hoa quỳnh nở. Ảnh hoa quỳnh nở thì các nhiếp ảnh gia đã chụp nhiều rồi, cá nhân tôi cũng bấm lấy vài tấm gọi là. Vậy mà, cách đây mấy hôm tôi vô tình được ngắm bộ ảnh “Quỳnh rủ” – Bạn ấy đã dùng máy cơ chụp hoa quỳnh vào buổi sớm mai, khi những cánh hoa đã khép lại, gục xuống trong nắng ban mai. Không hiểu sao tôi lại thấy đẹp một cách kỳ lạ. Những tấm ảnh phim không hề gợi lên chút xiu nào sự lưu luyến tiếc thương mà chỉ tràn ngập một sắc thái an ổn, như thể sau một đêm nở trọn vẹn, quỳnh an nhiên tàn đi theo lẽ thường tình.
Nhất định, lần sau, khi hoa quỳnh đã nở, tôi sẽ lưu lại hình ảnh những cánh hoa buông. Mà nói thế, chứ ai biết được mùa thu hoa quỳnh có còn nở nữa hay không, để mong chờ…!