Review có spoiler. Có thể mình sẽ bổ sung thêm gì đó nữa sau này, đây là những cảm xúc hiện tại.
Bắc Thành Thiên Nhai là một cuốn mình đã lần lữa mãi không đọc, bởi vì mình đã nghe review từ các bạn rằng truyện hiện thực lắm, đọc nặng nề lắm, cộng thêm cả tâm lý bảo toàn của bản thân vì mình cảm giác truyện có vẻ rất hợp gu mình, mình phải để dành khi nào bản thân có đủ thời gian và sự tập trung thì mới đọc, kỳ vọng ban đầu của mình là thế đấy. Điều mình không ngờ được là mình không chỉ thích nó, mà mình thích nó phát điên, càng đọc càng thích, yêu đến từng câu chữ từng nhân vật từng tình tiết từng cảm xúc nó đem lại, đến độ Bắc Thành Thiên Nhai đã trở thành top 1 hiện đại và top 1 hiện thực hướng trong lòng mình.
Cũng đúng như mọi người nói, Bắc Thành Thiên Nhai không phải một bộ truyện đam mỹ màu hồng hoàn mỹ, nó chỉ là một câu chuyện hiện thực về một thế giới đồng tính hiện thực, có thăng có trầm, có những con người không hoàn hảo, có sai lầm, có tình bạn tình yêu, có những mâu thuẫn lầm lẫn cảm xúc khiến cho một sự thật hiển hiện rằng không có ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông, kể cả những điều tuyệt đối nhất cũng là một phần trong dòng chảy của thời gian. Mình không cảm thấy truyện nặng nề, mình cũng không cảm thấy nó biến tình yêu đồng tính thành một điều gì quá đỗi đen tối. Thứ nhất vì những vấn đề trong truyện cũng là những vấn đề mà bất kỳ mối quan hệ nào đều có thể gặp phải, dù tất nhiên không thể phủ nhận yếu tố tính giới kéo theo rất nhiều sự phức tạp khác. Thứ hai vì kỳ thực trái lại sau khi đọc xong, mình lại càng thấy tình yêu trong truyện rất đẹp, đẹp vì bất chấp tất cả những thử thách bọn họ phải đối mặt nó vẫn tồn tại, nó vẫn sinh trưởng và cuối cùng vẫn chiến thắng.
Phần đầu tiên là về Tạ Thần Phong, kể cũng buồn cười, phải đến tận gần hết phần I mình mới để ý cái tên chương là “Thần Phong vút bay,” và mình mới nhận ra nó có ý nghĩa gì. HIV/AIDS là một trong những vấn nạn phổ biến nhất trong giới LGBTQ, trong năm nhất đại học, một trong những chủ đề trong khóa học Xã hội mà mình được học là nạn HIV/AIDS trong cộng đồng queer, vậy nên mình cũng tiếp xúc đến một mức độ nhất định với vấn đề này, và chuyện Tạ Thần Phong mắc bệnh không quá sốc với mình. Song phải thật sự rất cảm ơn Phi Thiên Dạ Tường vì đã viết về nó, vì viết về nó không khó nhưng rất hiếm ai làm thế, và Phi Thiên Dạ Tường viết rất thực, đau, và cũng rất cảm động. Tình yêu giữa Tạ Thần Phong, với mình, trong hai mối quan hệ của nhân vật chính trong truyện này, là tình yêu chuẩn mực của đam mỹ, gặp nhau và đến với nhau bằng một cái “spark” của định mệnh, kéo nhau lên khỏi vũng lầy cuộc sống, nhất kiến như cố, vừa gặp đã có thể mường tượng được một cuộc đời về đến già với người kia. Đó cũng là một phần lý do khiến cho Tạ Thần Phong hẳn là nhân vật để lại nhiều tiếc nuối nhất trong bộ truyện này, bởi vì anh phải đi quá sớm, vết thương anh để lại là một thứ có thể sẽ lắng xuống theo thời gian, nhưng sẽ mãi mãi không bao giờ lành trọn vẹn.
Có một đoạn mình rất thích trong truyện, còn không phải là một đoạn nào buồn, vậy mà đọc đến tự dưng nước mắt lại lặng lẽ chảy xuống (và thế là Bắc Thành Thiên Nhai đã thành bộ đam mỹ thứ 3 khiến tôi khóc), vì nó đẹp, vì nó lãng mạn, vì nó ở ngay trước ngưỡng cửa của sự kết thúc, và mình sẽ nhớ nó mãi.
“A Trạch, em đẹp trai quá.” Trong bóng tối, Tạ Thần Phong nói: “Vào lần đầu tiên tôi nhìn thấy em ở Bắc Thành Thiên Nhai, tôi đã thích em mất rồi.”
Lâm Trạch: “Anh cũng rất đẹp trai, chỉ là sau này đừng có diễn kịch lừa em nữa, trái tim nhỏ bé không chịu được sự giày vò của anh đâu.”
Tạ Thần Phong hỏi: “Em thích điểm gì ở tôi?”
Lâm Trạch đáp: “Lúc em cô đơn tột cùng thì gặp được anh, tình yêu là khói tạo thành từ làn hơi của tiếng thở dài, độc thân quá lâu rồi, lại có ‘phản ứng hóa học’ với anh, nảy sinh cảm giác yêu đương, rồi dần dần chìm vào tình yêu thôi.”
Tạ Thần Phong lại hỏi: “Nếu như người khác cũng xuất hiện vào thời điểm đó, em cũng sẽ yêu đối phương sao?”
Lâm Trạch cười: “Tất nhiên là không, em chỉ có cảm giác yêu đương với anh thôi.”
Tạ Thần Phong hỏi tiếp: “Kiếp sau chúng ta vẫn có thể bên nhau chứ?”
Lâm Trạch im lặng rất lâu rồi trả lời: “Đây là câu hỏi mà kiếp trước anh đã từng hỏi rồi, cưng ạ. Có thể, kiếp sau chúng ta vẫn sẽ bên nhau.”
– Chương 21 (bản dịch của Fly).
Mình không có thói quen đọc văn án trước khi đọc truyện bởi vì mình muốn bắt đầu với tâm thái sạch sẽ nhất có thể, Bắc Thành Thiên Nhai cũng không phải là ngoại lệ, bởi vậy mình không biết truyện sẽ HE hay SE, mình cũng không biết sẽ có tình tiết đổi couple, cộng thêm cả việc theo motif truyền thống, việc Lâm Trạch có thể thực sự bước tiếp khỏi Tạ Thần Phong và yêu ai đó trọn vẹn một lần nữa không là điều mình băn khoăn rất nhiều. Đương nhiên, ngoài đời thì việc ấy là điều hoàn toàn bình thường thôi, vì đời người dài như thế mà, vả lại có ai lại là đối tượng phù hợp hơn Tư Đồ Diệp không, một con người đã ở đó từ ban đầu, đã chứng kiến tất cả? Mình đã comment điều này ở chương 32 ở nhà bạn Fly, đó là Phi Thiên Dạ Tường đã giải quyết gút mắc này cho mình một cách rất trọn vẹn, chỉ từ một đoạn bộc bạch tâm tư và mặc cảm của Tư Đồ Diệp thông qua Dương Trí Viễn. Đây là một điểm mình nghĩ kể câu chuyện từ góc nhìn của Lâm Trạch khiến cho thông điệp được truyền tải càng thấm thía hơn, bởi vì từ đầu đến tận lúc ấy chúng ta cũng giống như Lâm Trạch, không hiểu được độ sâu thực sự của tình yêu mà Tư Đồ Diệp dành cho Lâm Trạch. Anh ta yêu tôi đấy, tôi biết, nhưng phải đến lúc nghe về những gì anh ta tâm sự với Dương Trí Viễn, tôi mới vỡ ra là đến mức ấy, đến mức trăn trở mâu thuẫn chán ghét bản thân, đến mức nhìn thấu mọi tâm tư của tôi, đến mức sẵn sàng thách thức tín ngưỡng của chính mình. Nếu như ban đầu mình còn chút nghi ngờ gì về Tư Đồ Diệp và Lâm Trạch, thì giờ đã hết. Bằng việc giữ lại và chỉ nói ra ở đúng một phân đoạn, Phi Thiên Dạ Tường đã thêm rất nhiều chiều sâu cho Tư Đồ Diệp đối với mình, và mình nghĩ khi đọc lại lần hai, đứng từ góc nhìn của Tư Đồ Diệp, mình có lẽ sẽ tường tỏ được tình yêu của anh hơn nữa.
Lại một cảnh mình rất thích, sau khi Lâm Trạch và Tư Đồ Diệp chính thức thành một đôi.
Lâm Trạch đứng dưới ánh đèn ảm đạm, cầm lấy album của Tư Đồ Diệp, lật những trang phía sau xem.
Bên trong có một tấm là ảnh chụp chung của Lâm Trạch và Tạ Thần Phong, Tư Đồ Diệp chụp qua cửa kính của quán Starbucks.
Ánh sáng mùa hè chiếu xuống, Bắc Thành Thiên Nhai tỏa ra vầng sáng qua cửa kính thủy tinh. Trong bức ảnh, Tạ Thần Phong và Lâm Trạch đứng ở cửa Starbucks, Tạ Thần Phong bắt lấy phía sau cổ áo Lâm Trạch, bảo anh đừng vào Starbucks nữa, kéo anh đi.
Lâm Trạch nghĩ rất lâu, cuối cùng mới nhớ ra cuộc nói chuyện của bọn họ lần đó: Tạ Thần Phong nói hôm nay không tới Starbucks, ngày nào cũng đi rồi, đổi chỗ khác đi, hỏi anh đi Mãn Ký được không. Lâm Trạch nói để anh vào chào anh chàng ngon giai ở quán cà phê đã.
Tạ Thần Phong nói sao phải làm vậy, người ta có nhớ em đâu, sau đó kéo Lâm Trạch đi.
Mà khi ấy, Tư Đồ Diệp đang đứng sau quầy, chụp lại khoảnh khắc Lâm Trạch bị Tạ Thần Phong kéo đi.
Mỗi tấm ảnh của Tư Đồ Diệp đều có một chú thích tương ứng, dưới bức ảnh này có đề:
Mùa thu năm thứ ba, Bắc Thành Thiên Nhai ở trạm dừng Trùng Khánh. Trời lạnh rồi, bao giờ tình yêu của tôi mới tới?
Lâm Trạch lật ra bức ảnh sau, phía trên là một tấm ảnh khác chụp anh và Tư Đồ Diệp, con đường Bắc Kinh thênh thang vô tận, lá đỏ rợp hai bên đường, Lâm Trạch cầm Tây trang bằng một tay, tay khác khoác vai Tư Đồ Diệp, đi về phía cuối con đường ngập tràn lá đỏ, nghiêng đầu cười nói với Tư Đồ Diệp gì đó. Tựa đề của bức ảnh là:
Mùa đông, trong cuộc công tác nơi Bắc Kinh, liệu đây có phải là duyên phận không?
Lâm Trạch khép quyển album lại, trả cho Tư Đồ Diệp, Tư Đồ Diệp lại nói: “Anh sợ em nhìn thấy anh ta thì buồn, nên không dám cho em xem.”
Lâm Trạch nói: “Đi thôi, mình về nhà.”
– Chương 32 (bản dịch của Fly).
Điều mình cực kỳ yêu trong Bắc Thành Thiên Nhai ngoài tình yêu ra, đó là sự giàu có của tất cả những điều khác không phải tình yêu lãng mạn. Ban đầu đọc Bắc Thành Thiên Nhai, truyện đem lại cho mình cảm giác rất giống một bộ phim gay Hồng Kông hay Đài Loan, bởi vì cái cảm giác hiện thực, tình yêu phóng khoáng, có phần “thô ráp” giữa đàn ông với đàn ông, không giống như tình yêu nam nữ, đan xen trong đó là những câu chuyện đời thực, có thể có có thể không liên quan đến tình yêu, về những con người khác trong thế giới của bọn họ. Đó là những bệnh nhân AIDS trong trung tâm của Tạ Thần Phong, là hai con người mà Lâm Trạch gặp trong một đêm trên tàu, là Triệu Vũ Hàng và Tiểu Bạch, là Kha Mậu Quốc, là Trịnh Kiệt. Mình rất thích đọc những câu chuyện của họ, mình cảm giác Phi Thiên Dạ Tường chắc chắn phải là một con người có vốn sống giàu có lắm để có thể khắc họa nhiều cuộc đời như thế.
Ban đầu chỉ nhìn tình yêu thì là một bộ phim gay, sau đó cái vibe về thế giới mà truyện đem lại cho mình, đặc biệt ở đoạn nhảy tự do ở chương 43, thì rất giống Before trilogy của Richard Linklater, bởi vì cả ba phần phim không có quá nhiều biến cố, chỉ đơn thuần là những cuộc nói chuyện, những góc nhìn chân thực, giản dị về tình yêu, cuộc sống, con người thôi. Cuộc đời của một con người không chỉ có duy nhất tình yêu lãng mạn, cuộc sống của Lâm Trạch cũng thế. Đến đây mình phải nói về Trịnh Kiệt, vì tình bạn giữa Trịnh Kiệt và Lâm Trạch thực sự là một trong những thứ đẹp đẽ, chân thực, và gây ấn tượng nhất với mình trong truyện. Không bộ đam mỹ nào mình từng đọc sẽ đầu tư nhiều cho tình bạn như thế này, mà để nói đầu tư thì cũng chẳng hẳn, chỉ đơn giản là Phi Thiên Dạ Tường đã thực sự đặt tất cả những cái quý giá nhất của tình bạn vào trong truyện, để nó không hề bị lép vế trước tình yêu.
Lâm Trạch đăm đắm nhìn vào mắt Trịnh Kiệt, trong ánh mắt y anh thấy sự dịu dàng vĩnh viễn chẳng bao giờ thay đổi, thứ tình cảm đó còn tha thiết, sâu nặng hơn hết thảy những lời thề non hẹn biển, vượt ngàn sóng gió bất chấp hiểm nguy lúc yêu nhau.
“Hôn ông một cái nhé, được không?” Lâm Trạch khẽ khàng hỏi.
Trịnh Kiệt bật cười, nụ cười quyến rũ hút hồn, y kéo cổ Lâm Trạch lại, nỉ non: “A Trạch.”
Lâm Trạch cụng trán mình lên trán Trịnh Kiệt, lặng lẽ nhìn y. Ngỡ như họ đã quay trở về thuở ấu thơ, anh biết Trịnh Kiệt muốn vì anh mà làm gì.
Vì anh, mà y muốn trở thành gay.
Đáng tiếc y không làm được, bởi y không có phản ứng sinh lý.
Nếu như câu nói này thốt ra từ mồm người khác, Lâm Trạch chắc chắn sẽ cảm thấy rất khôi hài trêu người, nhưng giờ đây trái tim anh lại ăm ắp sự cảm động.
Lâm Trạch nằm ghé vào người Trịnh Kiệt, im lìm chẳng động đậy, áp mặt vào bên người y. Trịnh Kiệt ôm lấy Lâm Trạch, vuốt ve đầu anh, hơi thở hai người quyện lẫn tan vào nhau, song không hề nảy sinh ham muốn hôn môi.
– Chương 44 (bản dịch của Fly).
Tình cảm giữa chúng tôi hoàn toàn không phải tình yêu, hoặc có thể nói, tôi không cần thứ ấy, thứ cậu ấy cho tôi còn nhiều hơn tình yêu.
– Chương 44 (bản dịch của Fly).
Ai có bạn thân hẳn cũng sẽ hiểu cảm giác ấy, mình cũng từng thắc mắc với bạn thân (là con trai) của mình, rằng đến khi mình có người yêu, liệu sẽ có thể thế này không, có thể như mình với nó không, bởi vì bạn thân thật sự là một thứ khác hẳn mọi tình yêu trên đời này, đứng ở một ranh giới hoàn toàn khác, giống như tình yêu là iPhone 4 thì tình bạn là iPhone 4S như Lâm Trạch nói, với bạn thân mình thật sự có thể phơi bày tất cả mọi thứ của bản thân, có thể dựa dẫm, có thể tin tưởng vô điều kiện, có thể xấu xí, có thể có được sự an toàn thật sự đạt mức tuyệt đối. Lâm Trạch và Trịnh Kiệt chính là như thế. Chi tiết cố gắng trở thành gay vì Lâm Trạch có lẽ nghe hơi buồn cười thật đấy, nhưng đọc đến đó mình lại thấy cảm động khôn tả.
Bởi vậy mới nói, Bắc Thành Thiên Nhai với mình là một câu chuyện đẹp, rất nhiều điều quý giá giữa người với người được khắc họa ở trong nó, nó hiện thực mà không bị tiêu cực, nó để lại cho người đọc những nỗi niềm man mác, nó cũng đem lại cho người ta cảm giác hy vọng. Nó là câu chuyện mình sẽ còn đọc lại, đọc lại nhiều lần nữa. Mình sẽ nhớ về Lâm Trạch nhớ về Tạ Thần Phong khi đọc bản thảo câu chuyện trên ban công của người kể chuyện. Mình sẽ nhớ về album ảnh của Tư Đồ Diệp. Mình sẽ nhớ Trịnh Kiệt cố gắng bẻ cong bản thân cho Lâm Trạch, mình sẽ nhớ Lâm Trạch từng yêu Trịnh Kiệt, và rồi tình yêu ấy biến thành một thứ tình cảm 4S còn tuyệt đối hơn mà không một tình yêu lãng mạn nào có thể thay thế.
Và lời cuối cùng, muốn cảm ơn bạn Fly rất nhiều, bạn thật sự là dịch giả yêu thích tính đến nay của mình. Bạn dịch Bắc Thành Thiên Nhai hay đến phát điên luôn, sâu lắng cực kỳ, ngôn từ như áng thơ vậy, lại còn rất đáng yêu nữa ạ.
***
Đọc xong lại lần 2 ngày 21/2/2021, nêu một chút cảm nhận.
Ôi nói qua tí là trước khi đọc lại lần 2 thực sự là mình nhớ cái truyện này đó, nhớ như nhớ người yêu vậy, kiểu muốn đọc lại lắm mà thấy mình đọc gần quá, với cả bận chưa có thời gian =))
Đúng là đọc lại lần hai khi đã biết hết chân tướng rồi mới nhận ra Phi Thiên Dạ Tường cài cắm nhiều hint vào đến thế nào, quá nể luôn. Đã nói rồi song phải nói lại, thực sự đọc lần đầu đã thấy thích lắm lắm lắm rồi, nhưng phải đọc lại lần nữa mới càng nhận ra Phi Thiên Dạ Tường viết quyển này tinh tế không tưởng, đặc biệt là ở mối quan hệ giữa Tư Đồ Diệp và Lâm Trạch. Khi viết mình rất hay bị cái bệnh sợ người đọc không hiểu ý nên cứ phải nói ra hoặc hint ra, nhưng Phi Thiên Dạ Tường viết cuốn này cực kỳ biết kiểm soát cán bút. Một hành động siêu nhỏ, tỷ như liếc cái qua gương xe ô tô hồi đầu đọc chẳng để lại một chút ấn tượng nào, vậy mà giờ nó mang một sức nặng khác hẳn. Cả việc đưa nước đá cho Lâm Trạch, cách đặt tên trên Jack’d, lời bài hát bâng quơ, vân vân và mây mây, hồi đầu đọc mình cũng ngu ngơ y chang Lâm Trạch vậy, cứ ngỡ những hành động của Tư Đồ Diệp chỉ là hành động trên mức bạn bè quan tâm bình thường một chút thôi, thậm chí cả việc anh ta ghen với Tạ Thần Phong cũng là cái gì đó khác trên tình bạn nhưng chưa phải tình yêu, cứ thắc mắc liệu tình cảm này rồi sẽ chín muồi thành tình yêu được không? Tình yêu ấy có thể bì được với tình yêu của Tạ Thần Phong được không? Bây giờ mới vỡ ra, ấy chính là tình yêu mà, tình yêu anh ta dành cho Lâm Trạch chẳng hề chóng vánh hay thua kém gì, thậm chí có lẽ anh ta đã để ý đến Lâm Trạch trước cả khi Tạ Thần Phong lần đầu nhìn thấy Lâm Trạch cơ, chỉ bởi vì tự ti nên mới không dám đến bắt chuyện. Đó là quãng thời gian dài đến thế nào chứ, anh ta đã nhìn, chờ đợi, hy vọng, và có lẽ là thất vọng lâu đến thế nào chứ? Giờ mình mới thật sự tin câu “Không ngờ trên thế giới này có một người như thế, có thể yêu anh đậm sâu hơn cả sinh mệnh của mình.”
Mình thấy Bắc Thành Thiên Nhai thật sự là một bộ nên đọc hơn một lần, bởi vì mình đọc lại mình mới vỡ ra một điều quan trọng đến thế, mới làm mình trân trọng tình yêu của Tư Đồ Diệp nhiều hơn thế. Mà lúc đọc lại mình cũng mau nước mắt ghê gớm hơn nhiều, đọc về Tạ Thần Phong thì khóc, ngẩn ngơ mãi vì hai chữ “người thương,” đến Trịnh Kiệt cũng rơm rớm, gần hết truyện lại rơm rớm thêm phát nữa.
Thiên ngôn vạn ngữ yêu thương gửi đến Phi Thiên Dạ Tường và Fly ♥