Thể loại: Thanh xuân tuổi trẻ, tình yêu sâu sắc, gương vỡ lại lành, vườn trường, 1×1, HE.
Độ dài: 92 chương chính & 04 chương lẻ
Nhân vật chính: Trần Cảnh Thâm x Dụ Phồn.
Bản edit: Chước
Ờm. Truyện hay quá rít một phát, đọc xong trong một ngày nên mình phải lên bài ngay. Hi vọng câu từ không quá vớ vẩn nhàm chán.
Trước hết cần gỡ mìn xíu, vì mục thể loại giới thiệu truyện không ghi rõ lắm nên chắc phải cảnh báo là truyện có chút ngược ạ (người trái tim thuỷ tinh chuyên đọc ngọt như mình phải ôm tim vật vã tầm năm bảy chương), ngoài ra thì vẫn nguyên tắc cũ: ai lạnh lùng, thâm trầm, chiều cao lớn hơn thì đều là công.
Ok, và sau đây là cảm xúc dạt trào sau khi đọc xong bộ truyện.
Vẫn là thể loại thanh xuân vườn trường, tình yêu gà bông học đường, phần thời gian này chiếm phần lớn cốt truyện, còn một phần sau là câu chuyện khi đã lớn, sau khi chia xa thì hàn gắn về bên nhau.
Dụ Phồn là một học sinh cá biệt, học kém, không chịu học hành, đánh nhau, hút thuốc, tính tình nóng nảy khó bảo, chắc có lẽ ưu điểm duy nhất là khuôn mặt đẹp trai, vóc người cũng tốt. Trần Cảnh Thâm thì khác, vừa có khuôn mặt đẹp trai, dáng người cao hơn, lại còn học giỏi, luôn là học sinh đứng đầu khối, lúc nào cũng đeo cái khuôn mặt vô cảm không đoán được đang giận hay vui. Hai người tưởng chừng chẳng liên quan mà lại có duyên ngồi cùng bàn khi chia lại lớp. Và bất ngờ hơn là học bá còn viết thư tình gửi cho học sinh cá biệt. Thật ra Dụ Phồn không biết, nhưng Cảnh Thâm đã luôn ghi nhớ cậu bé từng gặp ở trại hè hồi nhỏ vẽ bùa cho cậu “đồ ngốc này đừng có khóc nữa, sau này tôi phù hộ cho cậu”. Thật ra luôn có một Cảnh Thâm dõi theo cậu, bắt gặp cậu lén lút hút thuốc ở trường, thấy cậu tự làm thương bản thân, vậy nên không kìm lòng được mà xông vào thế giới của cậu. Kiểu theo đuổi của học bá cũng rất đặc biệt, viết thư tình, giục giã crush học hành, mua sách phụ đạo mất gốc đem tặng, đi theo đám bạn của Dụ Phồn đi la cà chơi bời khắp nơi. Nếu không phải Dụ Phồn cảnh cáo hắn phải giữ kín thì chắc hắn cũng chả ngại nói với cả thế giới.
“Sao cậu không đến phòng phát thanh thông báo cho toàn trường biết là cậu yêu thầm tôi luôn đi?”
“Có được không?”
“Được, nếu cậu muốn đánh nhau.”
Trần Cảnh Thâm tuy bề ngoài luôn mang một vẻ xa cách, thờ ơ, nhưng thật ra trong lòng hắn rất kiên trì tính toán, từng bước từng bước chinh phục trái tim của Dụ Phồn, chân thành tỏ tình, không cho công khai nói thích thì nói “yêu thầm”, giả vờ sợ ma, giả vờ không uống được rượu, giả vờ giận dỗi, cái gì cũng làm được. Em Phồn trước nay sống bất kham, chẳng quan tâm đến tương lai sau này, ấy vậy mà sụp đổ trước sự tấn công của học bá. Dụ Phồn chăm chỉ học tập, phấn đấu thật nhiều, không đánh nhau, không hút thuốc, thậm chí nghĩ đến viễn cảnh thoát khỏi người bố tàn độc mà sống một cuộc sống mới khi đến tuổi trường thành.
“Trần Cảnh Thâm thích núi hay thích biển?”
“Thích cậu.”
Quãng thời gian ở bên nhau rất vui nhưng chẳng kịp kéo dài vì biến cố xảy ra. Thật sự việc đôi bạn trẻ không có tình yêu gà bông yên bình hoàn hảo chắc sẽ khiến người đọc rất day dứt. Trần Cảnh Thâm nói một câu “Tan học đợi tôi” mà phải mất sáu năm sau hắn mới gặp lại được Dụ Phồn. Khi đã trưởng thành, mỗi người đều mang trong mình vết thương đã thành sẹo lớn. Nhưng ít nhất là Trần Cảnh Thâm đã đợi được rồi.
Đến cuối cùng, chẳng biết Trần Cảnh Thâm hay Dụ Phồn, ai si tình hơn ai, vì em Phồn vẫn luôn mang theo bức thư tình, con gấu bông và vô vàn những món kỉ vật trong khoảng thời gian chạy trốn, và Cảnh Thâm thì vẫn tìm kiếm người yêu khắp nơi, vẫn đến trước căn nhà tập thể cũ của cậu để chờ; cũng chẳng biết ai là người rơi lệ nhiều hơn khi Dụ Phồn từ bé đến lớn quật cường đầu rơi máu chảy cũng không khóc những cứ nhắc đến Trần Cảnh Thâm là van nước mắt lại hỏng, còn hắn thì đã khóc không biết bao nhiêu lần trước cửa căn nhà cũ kia.
Thật ra không dám review kĩ sợ tiết lộ hết tình tiết. Cũng không biết làm sao để tả hết sự đáng yêu một cách hung dữ của Dụ Phồn – một đứa nhóc có hoàn cảnh gia đình đặc biệt đáng thương, cũng không biết diễn tả sự tâm cơ, si tình của học sinh giỏi Trần Cảnh Thâm. Đọc xong rồi vẫn thấy bồi hồi vì cái kết đẹp xứng đáng cho đôi trẻ, và cũng chữa lành được trái tim thuỷ tinh của mình.
Truyện còn xây dựng được tuyến nhân vật rất đáng yêu: đó là nhóm bạn lớp 11-7 năm đó, tuy ồn ào nhưng đầy tình nghĩa, là cô giáo Cầm đã luôn bao dung lo lắng cho học sinh cá biệt Dụ Phồn… Tuy không trải qua tình yêu oanh liệt như nhân vật chính nhưng mình có cảm giác như được sống lại những giây phút ngồi trên ghế giảng đường, có bạn bè có thầy cô ở bên.
Lời cuối be bé nhỏ nhẹ: Chước edit siêu mượt, không để lại bất cứ bình luận nào trên bộ truyện nhà bạn í nhưng sẽ gửi một lời cảm ơn thầm kín từ tận đáy lòng. Mặc dù lâu không viết review và tự thấy bài viết này cứ ấy ấy sao đó nhưng hi vọng nếu có người đọc được review này và thấy truyện hợp gu thì hãy qua ủng hộ chính chủ edit nhé (dù vật vã với giao diện web lạ lẫm nhưng mình vẫn lọ mọ tìm cách gắn link bản edit rồi nha).