
– Sau khi đại sư huynh mất trí nhớ
– Tác giả: Phú Dư
– Số chương: 157
– Thể loại: Đam mỹ, cổ trang, tu chân, trọng sinh, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
– Tóm tắt:
[Tâm như tro tàn đại sư huynh thụ x Lạnh tình lạnh tâm sư đệ công]Một chữ “tình” xưa nay khó mà hiểu thấu. Ngôn Tẫn từng cho rằng, hẳn đó chỉ là chút lý do của những người đạo tâm không kiên định tự tìm lấy mà thôi. Mãi cho đến khi y gặp sư đệ, kiếm tu vô tình đạo – Đoạn Vị Chước…
Dây dưa ngần ấy năm, thậm chí cứ như thế mà nhất niệm thành si, sa đọa thành ma. Nhưng những chuyện này, hết thảy chỉ là vô vọng.
Là khi nhìn thấy vị đạo lữ đứng bên cạnh Đoạn Vị Chước, y mới chợt minh bạch. Hóa ra từ đầu tới cuối chỉ do một mình y cam tâm tình nguyện. Nhưng y lại không còn đường để quay đầu. Mà tông môn cũng bởi vì y nên bị ma tu lẻn vào hãm hại, đệ tử môn hạ bị tàn sát thống khổ, máu chảy thành sông.
Cho dù y có giết hết ma đạo ma tu cũng chẳng thể vãn hồi được nữa. Ngôn Tẫn cuối cùng tự tuyệt trước sư môn.
Nhưng y không ngờ tới, giây phút mở mắt ra lại trở về năm ấy. Về thời điểm một năm trước khi bản thân bởi sư đệ mà đọa ma, khiến cả tông môn trở thành trò cười của chính đạo.
Sư đệ Giáp: “Ngươi biết gì chưa? Đại sư huynh sau khi trở về từ bí cảnh như biến thành người khác, không còn đi tìm nhị sư huynh nữa.”
Sư đệ Ất: “Nghe nói hình như là đại sư huynh mất trí nhớ, quên sạch ký ức về nhị sư huynh rồi.”
Sư đệ Giáp nhẹ nhàng thở ra: “Vậy tốt quá rồi, dù sao nhị sư huynh tu vô tình đạo, vĩnh viễn sẽ không đáp lại đại sư huynh.”
Đám tiểu đệ tử đang khe khẽ bàn tán không phát hiện ra Ngôn Tẫn đứng cách đó không xa. Y rũ mắt, biểu tình bình tĩnh. Một đời này, ta sẽ sống như ngươi mong muốn, chỉ là một sư huynh. Vĩnh viễn, chỉ là một sư huynh.
Nên biết nên biết: Công vốn thích thụ, hơn nữa tình cảm không thua kém thụ, chỉ là hắn vẫn luôn cho rằng đạo tâm quan trọng hơn thụ, cho nên mới mặc kệ thụ tự hủy.
Sau khi trọng sinh có hỏa táng tràng, không đổi công.
– Review – Spoil: vì mình vừa đọc truyện vừa ghi chú lại nên có thể sẽ hơi rời rạc, nhưng nội dung chính chắc vẫn đủ…
Kiếp trước thụ theo đuổi công đến nhập ma nhưng công không quay đầu lại. Sau khi khiến tông môn diệt vong, đồng môn chết vô số, thụ mới nhận ra những gì mình làm quá vô nghĩa, nên đã lấy hồn tế kiếm, siêu thoát cho mọi người, còn mình tan biến vĩnh viễn không được siêu sinh.
Nhưng mở mắt ra lại trọng sinh về thời niên thiếu, thụ quyết định thay đổi số mệnh, lập tâm ma thề không bao giờ có tình cảm với công nữa. Nhưng ai dè thụ xa cách thì đến lượt công theo đuổi, công cũng dần dần nhớ lại kiếp trước. Hai người vừa nói chuyện tình cảm vừa tu luyện vừa thay đổi kết cục bi thảm kiếp trước.
Hai chủ nhân thì không biết nhưng 2 bạn kiếm siêu cute, bình thường đã đáng yêu, hoá thành hình thú càng đáng yêu =))) Luyên Băng kiểu em bé không hiểu sự đời, chỉ biết là ghét công với kiếm của công nhưng người ta cho đồ ngon vẫn nhận. Còn Trường Tê thì băng lãnh nhưng lại rất ôn nhu bảo vệ Luyên Băng, còn đi giành đồ ăn của người khác về cúng cho vợ vui, để mình được lại gần, xong còn định bỏ mặc chủ nhân lon ton theo vợ.
Sư phụ của 2 người cũng có chuyện xưa, hợp tịch rồi chia ly, lại còn do sư phụ của thụ đề nghị nên sư phụ của công hận lắm, nhưng mà vẫn yêu, miệng thì mắng nhưng tâm vẫn mềm.
. Sau khi công vừa nhớ lại kiếp trước, thương tiếc thụ thì thụ bị thương quên hết những gì liên quan đến công – vả mặt tới quá nhanh. Sau khi nhớ lại công có vẻ yêu quý đau lòng thụ hơn nhưng mà vẫn như cục băng ở đó không ai biết là đang nghĩ gì muốn gì =))) Kiếp trước thụ truy công 700 năm, kiếp này đến lượt công trả lại thụ. Nhưng sau đó sư phụ công cũng khiến công mất trí nhớ để tiếp tục tu đạo vô tình. Một người có tâm ma thề một người có vô tình đạo, định trước là nếu yêu nhau sẽ ngược ẻ. Kiếp trước công đã chọn đạo thay vì thụ, mong là kiếp này sẽ nhận ra sớm hơn.
Thời gian đầu tác giả xây dựng công hơi bị ngoosee và xấu tính, không hiểu sự đời ngu ngốc muốn chết. Mặc dù kêu là thiếu mất tình cảm nhưng có phải thiếu mất não đâu, nhiều pha xử lí đi vào lòng đất lắm, xứng đáng bị ngược bị vợ bỏ. Kiếp này cố gắng đáp lại tình cảm, quan tâm chăm sóc bao bọc thụ, sau thành độc chiếm. Thực ra là vẫn thích, nhưng mà không tự biết tình cảm. Mặc dù xây dựng hình ảnh công kiểu tổng tài bá đạo lạnh lùng mất não nhưng mà cũng hài =)))))
Công bị mất trí nhớ bị phũ, thấy kiếm của mình được vợ tặng quả vui vẻ thế là nỡ lòng nào bóp nát của cháu nó, xong dù chẳng là gì của nhau nhưng anh cứ đi theo bảo vệ thụ không cho ai lại gần. Sự vô tình của công đối với người khác mới là level max luôn, thế giới của công chỉ có thụ và những người khác, kể cả kiếm cả sư phụ lúc cần cũng có thể không quen biết luôn. Công bảo kiếp này chọn thụ, thế là vứt bỏ kiếm, kêu Trường Tê cút. Thế là cút thật, tung tăng đi tìm Luyên Băng, chủ tớ dại trai như nhau :))
Sau này công tỉnh ngộ ra nên có vẻ ổn hơn, mặc dù vẫn mặt lạnh nhưng mà đỡ hơn rồi, biết suy nghĩ và quan tâm chăm sóc hơn.
Công trông vậy chứ ngây thơ chúa, thụ dính độc, phải xxoo mới chữa được. Moẹ quần áo đã cởi, thụ sắp chủ động đến nơi mà công vẫn trơ ra, không biết làm như thế nào, xong còn dùng hàn khí đè ép dục vọng giúp thụ. Cười chết :)) công không biết cái gì, xem tập tranh xong học theo 100% từ số lần đến tư thế, thụ cũng vô lực luôn. Lại còn sinh tử bồi huynh, ổng nghĩ là công pháp to lớn lắm phải luyện vất vả, chỉ là song tu thôi cười ỉa 10 ngày. Ai có thể biết Đoạn ba tuổi sẽ có cái ý tưởng kì quái gì đâu. Công mạch não không giống bình thường, đọc cười sảng.
Đến tận chương 114 mới chính thức bên nhau, công thì rất thích thụ, bảo bọc thụ, sẵn sàng huỷ tu vô tình đạo để ở bên thụ, thụ cũng cảm nhận được nên cũng không tiếc đại giới ở bên công. Công vì bỏ tâm ma thề của thụ mà chịu để thiên đạo đánh mỏi cả tay, đúng là vua lì đòn. Vì không bỏ được nên công dời tâm ma thề của thụ lên mình, thế là cứ lúc muốn xxoo lại bị thiên đạo bổ cho vài cái =))) Truyện cứ xen giữa ngược với tấu hề vậy đó.
Truyện này xây dựng tu tiên đều vì bản thân, sẵn sàng hi sinh bạn bè người thân, ai cũng độc ác ích kỉ tham lam vô sỉ, đúng là lòng người đáng sợ.
Cuối cùng tác giả cũng hé lộ, thụ là thần hỗn độn lịch kiếp, còn công cũng là thần mới. Do những kiếp trước thụ tự sát rồi tế hồn nên bị vỡ thần cách (cũng một phần do thần chức của thụ không còn cần thiết), không thể về thần giới. Giờ công thành công lịch kiếp là sẽ đá thụ xuống để thành hỗn độn thần, còn thụ và kiếm linh của thụ sẽ biến mất. Và công thân thế đỉnh đó, không phải chủ thần bình thường, mà là con của Thiên Đạo và Hư Vô, đứng ngang hàng hỗn độn thần luôn.
Cuối cùng công quyết định rời xa thụ để không ảnh hưởng đến thụ, thần cách đã nát, thời gian chỉ còn 1 kiếp này, càng ở bên công càng nguy hiểm. Đã từng chờ mong hợp tịch mà giờ chính công phải nói không cần. Công với thụ qua 3000 thế giới rồi, thế giới nào cũng yêu nhau mà không đến đc với nhau.
Mình thấy truyện hay, càng ngày cành hoàn thiện về cốt truyện và nhân vật. Ngược nhưng không kiểu tê tâm liệt phế, vừa ngược vừa suy ngẫm, có chua có ngọt rất ổn á. Nội dung thì càng ngày càng phát triển hơn. Nhưng tác giả đúng là mẹ ghẻ, cp 9 đến phụ ngược từ đầu đến cuối.
Cp phụ Phong Nghiêm với Trảm Vọng cũng trải qua rất nhiều kiếp, đều là ngươi chết ta sống, CP phụ Bồng Lai cung chủ và Quỷ Chủ cũng vậy. Và hoá ra họ lại là thiện – ác hồn của thần.
“Bồng Lai Cung chủ tên gọi Lạc Tẫn, hiện tại các ngươi hẳn là đoán được, Trảm Vọng cùng quỷ chủ là Đoạn Di thiện niệm cùng ác niệm.
Mà Phong Nghiêm cùng Lạc Tẫn còn lại là Ngôn Tẫn ác niệm cùng thiện niệm.
Hai người bọn họ mỗi một đời kỳ thật đều không có phản bội đối phương, nhưng là Thiên Đạo pháp tắc mỗi một đời đều sẽ chế tạo các loại ngoài ý muốn làm cho bọn họ đối địch, một chết một bị thương.”
“Trong đầu, một thân thần bào Ngôn Tẫn từ Hỗn Độn thần giới đi ra chuẩn bị tiến vào luân hồi lịch kiếp.
Nhưng trong trí nhớ ‘Ngôn Tẫn’ trầm tư một hồi.
Tiếp theo hắn chợt chém chính mình hai niệm.
Trảm hai niệm ý nghĩa bản thể liền sẽ không dễ dàng động tình, nói như vậy hắn là có thể tránh đi có khả năng tình kiếp.
Đây là Ngôn Tẫn tự cứu phương pháp.
Nhưng khi đó Ngôn Tẫn không nghĩ tới ý trời trêu người, hảo xảo bất xảo hắn hai niệm cũng đụng phải Đoạn Di hai niệm.
Vô số thế luân hồi toàn bộ hiện lên ở Ngôn Tẫn trong đầu.
Hắn……
Tất cả đều nhớ ra rồi.
Một giọt huyết lệ từ Ngôn Tẫn hốc mắt tràn ra, hắn lông mi run rẩy.
Sau một lúc lâu Ngôn Tẫn mới nhìn hướng Đoạn Di vị trí.
Lúc này Đoạn Di còn chưa tỉnh lại.
Ngôn Tẫn nhìn hắn.
Tiếp theo Ngôn Tẫn bỗng nhiên cười lên tiếng, cười điên cuồng lại tuyệt vọng.
9000 thế ——
Suốt 9000 thế tình cảm tại đây một khắc nháy mắt giải khai Ngôn Tẫn phong hạ tâm ma thề.”
Công và thụ lịch kiếp, kiếp nào cũng gặp nhau yêu nhau, thiện-ác hồn của họ cũng vậy. Nhưng thiên đạo trêu ngươi, nhất định phải khiến họ chia cách. Đây là kiếp cuối rồi, mang tính chất quyết định nên cuối cùng công và thụ đều nhớ lại hết.
“Không có người biết Đoạn Di thiếu hụt kia một hồn kỳ thật ở Ngôn Tẫn trên người.
Ngay cả Ngôn Tẫn chính mình cũng không biết.
Đoạn Di cùng Ngôn Tẫn đã luân hồi mấy ngàn thế.
Đây là bọn họ tình kiếp.
Thiên Đạo pháp tắc bắt giữ đến Đoạn Di đối Ngôn Tẫn dùng tình sâu nhất, cho nên mỗi một đời đều sẽ làm Đoạn Di nhìn đến Ngôn Tẫn chết ở trước mặt hắn.
Hắn lại bất lực.
Cho nên Đoạn Di đem chính mình một hồn phân cách.
Dùng để bảo hộ Ngôn Tẫn.”
Bởi vậy nên ảnh mới thiếu hồn phách và bị ngoo.
“Đây cũng là vì sao Ngôn Tẫn tế kiếm sau Đoạn Di lại có thể ngưng lại hồn phách của hắn nguyên nhân.
Bởi vì kia nhất kiếm càng có rất nhiều Đoạn Di tình hồn bị.
Cũng nguyên nhân chính là này tình hồn tiêu tán một ít.
Kia một ít trở về hắn trong cơ thể, thành hắn tâm ma, nhưng cuối cùng vẫn là một cái kết quả.
Đoạn Di cúi đầu.
Hắn nước mắt dừng ở Ngôn Tẫn trên mặt.
Đoạn Di lẩm bẩm: “Ta bảo hộ không được ngươi, làm sao bây giờ, sư huynh.”
Cuối cùng công quyết định rời xa thụ, dời hết tâm ma thề lên người mình, chịu đựng đau khổ, trốn đi tu ma. Lúc thụ phi thăng thì ra đỡ, Trường Tê cũng gãy nát.
Sau đó thụ trở lại làm hỗn độn thần, nhớ lại kí ức nhưng rất lãnh cảm, tuy nhiên cả thụ và Luyên Băng đều nhớ về công và Trường Tê. Mới nghiêm túc cái lại cười ẻ :))) công để lại hư vô lực lượng bảo vệ thụ, 2 anh zai hỗn độn thấy vui nên cứ đẩy ngã thụ để cái con hư vô ấy chạy ra chơi, như chọc chó vậy á.
Vì công là con Thiên Đạo nên không tan biến, thần hồn yếu ớt được dưỡng lại ở thần giới, suốt ngày mong chờ bám dính lấy thụ.
– Về thế giới sau khi thành thần: Trên này kiểu bị nhạt nhẽo nên không đặc sắc bằng lúc còn ở trần gian. Chủ yếu là những ngày dính lấy nhau của 2 người.
Già Dương là Hư Vô phụ thần sinh, còn Eros là Thiên Đạo phụ thần sinh =))) Hai người này cũng có truyện riêng, mà là khoái xuyên, hiện đang có manhua rồi: “Vai ác tẩy trắng đại pháp”.
Hai ông cha thì con đường tình duyên cũng rất cảm lạnh:
“Năm đó Thiên Đạo theo đuổi Hư Vô thủ đoạn chính là sát Hư Vô.
Ngay từ đầu Hư Vô còn chính diện đối kháng, nhưng hắn thật sự là làm bất quá Thiên Đạo, vì thế liền trốn.
Nhưng hắn nơi nào trốn đến qua Thiên Đạo.
Cái này làm cho Hư Vô một lần cho rằng chính mình cùng hắn có cái gì không biết thâm cừu đại hận!
Vẫn là sau lại mới biết được hắn thích chính mình.
Mà sát chính mình, còn lại là Thiên Đạo theo đuổi chính mình quá trình.
Sách, cỡ nào hoàn mỹ theo đuổi thủ đoạn a.
Tuyệt đối độc này một phần.
Tới rồi hiện tại Hư Vô đều tưởng khen khen hắn kia thông minh đầu óc.
Nghe được lời này, Thiên Đạo ngữ khí nhàn nhạt nói: “A Ánh, là ngươi nói cường giả chi gian theo đuổi đối phương, đầu tiên muốn chinh phục đối phương, đánh tới đối phương nhận thua mới thôi.”
Ánh là Hư Vô danh.
Hư Vô nghe vậy cười lạnh một tiếng.”
Hư Vô là thụ nên đứa con nặn ra cũng là thụ, còn Thiên Đạo là công tính tình lạnh nhạt nên cũng nặn ra 1 công như vậy. Còn báo cha báo mẹ chính là công 9 =)))))) hố sư phụ hố huynh hố cha hố đủ người, ảnh chỉ cần mở miệng ra là mọi người muốn đánh, chỉ cần làm gì là khiến mọi người muốn nhốt lại haha.
– Còn cp hai sư phụ:
Sư phụ của thụ luôn bị mọi người nghĩ là xấu tính ích kỉ lạnh lùng, lợi dụng xong liền bỏ, nên mọi người đều xa lánh. Lăng Vi (Sư phụ của công) làm rất nhiều cho hợp tịch 2 người, chịu nguy hiểm lấy đồ tốt về cho thanh Hư (sư phụ thụ), xong về nhận được tin cái phân tịch, không có lí do. Cuối cùng chỉ là lợi dụng, vừa tăng tu vi là bỏ người khác. Lăng Vi vẫn chờ giải thích nhưng Thanh Hư nhát gan không dám đối mặt.
Một người muốn cùng nhau song túc song phi, cùng nhau phi thăng; một người lại nghĩ người kia cần tu đạo, mình không thể theo được. Thanh Hư cũng là nghĩ cho Lăng Vi, nhưng mà cách làm quá cực đoan, nếu nói rõ ra từ đầu có phải tốt không, nhưng mà đến lúc nói chuyện vẫn ông nói gà bà nói vịt, câu chuyện đi vào bế tắc. Thanh Hư là có thù tất báo, tay dính máu tươi, căn cơ cũng bị ảnh hưởng, như vậy không thể phi thăng. Và thậm chí có thể không sống được lâu, nếu sống vui vẻ hạnh phúc rồi Thanh Hư chết trước, vậy quãng đời còn lại của Lăng Vi sẽ rất đau khổ, không bằng cắt đứt sớm luôn.
Sau khi Thanh Hư mở lòng hơn và nói về chân tướng năm đó, dần dần 2 sư phụ cũng tự nhiên hơn khi ở với nhau, Lăng Vi cũng cố gắng hiểu Thanh Hư.
Lăng Vi trước quân tử không thích ép buộc, lại được Thanh Hư da mặt mỏng, giờ mở ra chân trời mới thế là ảnh dùng vũ lực áp chế Thanh Hư luôn, dám nói dám làm lại nghiêm túc làm Thanh hư không cựa quậy đc gì haha.
Và lưu ý cho các bạn tránh lật thuyền trong mương: Thanh Hư thụ Lăng Vi công. Mình đã nghĩ ngược lại, thích lạnh lùng thụ cơ khụ khụ. Vì đoạn đầu miêu tả công kiểu hay giận dỗi ném đồ đạc xong lạnh lùng cao lãnh, còn thụ thì mạnh mẽ trầm ổn tâm cơ, ai dè tâm hồn thiếu nữ nhưng mà cao to mạnh mẽ hơn =))))))))))))))
– Pn kể về các cp:
Về thời niên thiếu của các sư phụ, Lăng Vi ban đầu thấy người ta là mê mệt òi, nhưng mà người ta chỉ lo cho môn phái, với chỉ nghĩ là huynh đệ. PN thì nói rõ hơn tình cảm 2 sư phụ, ít ra nó không bị mờ nhạt như trong truyện, 2 người cũng yêu thương nhau mà bị hiểu lầm này kia.
Đọc pn của hệ thống với kí chủ của nó cũng hơi thảm @@ kí chủ muốn theo đuổi ng lại không biết cách, chỉ biết giam cầm đánh đập đến chết. Và người đó chính là hệ thống, theo đuổi lại đúng phương thức tàn bạo của kí chủ nhưng kí chủ vô cùng sợ hãi trốn tránh. Cũng gọi là báo ứng nhưng mà báo ứng quá dài, không biết bao giờ mới kết thúc.
Còn có PN về chuyện các sư phụ lên tiên giới gặp lại các sư tổ, sư phụ của các thần huynh. Và cuối cùng tất cả kéo nhau đến. Chưa kể các thần huynh cũng siêu hố cha hố sư phụ =))))))))))))))))))
– Tổng kết là truyện dài nhưng nhiều tình tiết thú vị, nội dung cũng ổn, nhân vật dần hoàn thiện, đoạn đầu hơi đại trà những sau này càng ngày càng thấy ổn. Mới chỉ có QT nhưng khá sát nghĩa và dễ hiểu.
– Link:
. Edit được 2x chương: https://aztruyen.com/truyen/edit-sau-khi-dai-su-huynh-mat-tri-nho-phu-du-324725878/
. QT (khá dễ đọc): https://wikisach.net/truyen/dai-su-huynh-mat-tri-nho-ve-sau-YHzZeFS4CEj9YP9b