[KẾT HÔN MƯỜI NĂM] CHƯƠNG 46

Chương 46: Tôi thích gì anh không biết à?

Ai là người khác cơ? Ai là trai trẻ cơ? Phương Ngôn cũng hiểu được, Tang Dịch Minh đang nói về Lưu Hạng Nhiên.

Thì ra sự khác thường của anh tối nay là vì nhìn thấy Lưu Hạng Nhiên đưa cậu về nhà, lại còn trẻ hơn anh.

“Vậy tôi tìm ai đây? Anh tư vấn cho tôi đi, bao nhiêu tuổi, trông như thế nào mới được?”

Trong mắt Phương Ngôn hiện lên ý cười, bây giờ cậu đang cố tình trêu Tang Dịch Minh, lời cậu nói tựa như một cái móc câu làm tim gan Tang Dịch Minh ngứa ngáy không yên.

Tang Dịch Minh bị ánh mắt của Phương Ngôn dắt đi, anh nói: “Người 36 tuổi, cũng vẫn được.”

Phương Ngôn tiếp tục làm người ta ngứa ngáy: “Được chỗ nào?”

Tang Dịch Minh nói: “Có thể trước đây không được, sau này được.”

Phương Ngôn mỉm cười ngáp một cái: “Tôi buồn ngủ rồi, đi ngủ đây.”

Tang Dịch Minh thấy tâm trạng Phương Ngôn không tệ nên nhân cơ hội hỏi: “Vậy tối nay anh có thể ở lại được không? Đã muộn lắm rồi.”

Phương Ngôn dùng ngón tay lau đi nước mắt chảy ra sau khi ngáp, khoé mắt vẫn cong lên, quay đầu đi về phía phòng ngủ, vẫn tiếp tục trả lời không hề do dự: “Vẫn không được…”

Phương Ngôn nói ‘Không được’ có nghĩa là Tang Dịch Minh cần phải cố gắng hơn.

Nếu chỉ nói riêng chuyện theo đuổi người khác thì Tang Dịch Minh không biết làm, bởi vì anh chưa từng theo đuổi ai cả, nhưng người đó là Phương Ngôn, vậy thì mọi việc đều trở nên tự nhiên và nghiêm túc.

Anh tặng hoa cũng nghiêm túc, chọn quà cũng nghiêm túc, ghen tuông và do dự cũng nghiêm túc, tự nghi ngờ, dò xét và cảm giác nguy cơ cũng là nghiêm túc.

36 rồi, tuổi tác là một con số rất tàn nhẫn, trước đây Tang Dịch Minh chưa bao giờ lo lắng về những thứ này, bởi vì con người sẽ không trẻ ra theo từng năm.

Sau khi Tang Dịch Minh tắm xong và nhìn những nếp nhăn nhàn nhạt ở đuôi mắt trong gương, anh cảm thấy hơi xúc động vì mình đã không còn trẻ nữa.

Bản thân chuyện không còn trẻ nữa này không là gì cả, nhưng không còn trẻ nữa, bên cạnh lại còn không có Phương Ngôn thì đây là một chuyện rất đáng buồn.

Lúc này, Tang Dịch Minh lại bị sự trống trải và lạnh lẽo trong nhà nhấn chìm làm cho không thở nổi, anh lại nằm lên chiếc giường lớn không có hơi người, cực kỳ nhớ Phương Ngôn.

Tang Dịch Minh không ngủ được nên gửi tin nhắn ‘Chúc ngủ ngon’ cho Phương Ngôn, Phương Ngôn cũng trả lời lại ‘Chúc ngủ ngon’.

Sau khi gửi ‘Chúc ngủ ngon’ xong vẫn chưa kết thúc, Tang Dịch Minh lại gửi tin nhắn tiếp: Chưa ngủ hả?

Phương Ngôn: Sắp sửa ngủ rồi.

Tang Dịch Minh cầm điện thoại trong tay, ngón tay chà xát lên màn hình hồi lâu, sau đó lại gửi một tin nhắn khác cho Phương Ngôn: Hình như anh già thật rồi.

Phương Ngôn nhìn chằm chằm vào câu nói trên màn hình rất lâu rất lâu, lâu đến nỗi tất cả mọi việc trong những năm qua đều hiện lên trước mắt.

Hồi cậu gặp Tang Dịch Minh, cậu 14, Tang Dịch Minh 19, bọn họ đều là những chồi non vừa mới mọc ra khỏi đất, ngay cả những chiếc xúc tu vừa mới ló đầu cũng rạng rỡ, chỉ cần chạm vào là run rẩy.

Thời gian là thứ mà ta không thể cảm nhận được khi ở trong đó mỗi ngày, thế nhưng sẽ chợt thức tỉnh vào một thời điểm nào đó sau này, nhận ra rằng hoá ra đã trôi qua lâu như vậy, lâu như vậy rồi.

Thời gian đã trôi qua không phải là không có dấu vết, mà sẽ để lại những vòng tròn mềm mại quanh co trên cơ thể, trong máu và trong xương của ta, có muốn xoá đi cũng không thể xoá sạch.

Chủ đề này quá thương cảm, Phương Ngôn trả lời anh: Tôi cũng không còn trẻ nữa.

Chủ đề trẻ hay già này cho đến hôm sau bọn họ gặp lại, không còn ai nhắc đến nữa.

Lớp học làm tóc VIP mà Tang Dịch Minh đăng ký được tổ chức liên tục vào cuối tuần trong suốt một tháng, mỗi buổi 90 phút, sử dụng tóc giả và hình nộm để thực hành.

Bởi vì Tang Dịch Minh thường xuyên cắt tóc cho Phương Ngôn nên đã bắt tay vào việc khá nhanh, thầy Tony cứ khen Tang Dịch Minh mãi, sau đó lại nhân cơ hội chào hàng.

Trước khi Tang Dịch Minh định nạp tiền vào thẻ tiếp thì đã bị Phương Ngôn ngăn lại.

“Anh đừng có phá nhà quá, ba vạn mà học có ba tháng 12 tiết, học xong 12 tiết này là được rồi, chẳng lẽ anh định đi mở tiệm thật à?”

Tang Dịch Minh nghe lời Phương Ngôn, Phương Ngôn không cho anh nạp tiền tiếp thì anh không nạp nữa.

Hơn nữa, câu “phá nhà” của Phương Ngôn, Tang Dịch Minh nghe mà cảm thấy rất dễ chịu. Phương Ngôn thấy tiếc tiền, Tang Dịch Minh đơn phương coi “nhà” mà Phương Ngôn nói là nhà của hai người.

Tang Dịch Minh lại cắt tóc cho Phương Ngôn lần nữa, Phương Ngôn không thể không thừa nhận tay nghề của Tang Dịch Minh thật sự đã tiến bộ hơn rất nhiều so với trước đây. Tóc cậu lần này được cắt sành điệu hơn trước nhiều, trước đây toàn phải nhờ vào khuôn mặt của cậu để cân kiểu tóc.

Lần này cắt ngắn hơn bình thường một chút, để lộ ra cả tai và trán của Phương Ngôn, trông vừa khoan khoái vừa tràn đầy sức sống. Khuôn mặt của Phương Ngôn vốn đã không lộ rõ tuổi tác, nhìn thế nào cũng không thấy cậu đã ngoài 30, bây giờ lại trông càng trẻ hơn.

Phương Ngôn rất hài lòng, nhìn kiểu tóc mới của mình trong gương một lúc lâu.

“Thợ cắt tóc” phía sau cậu cũng rất thẳng thắn, ánh mắt đang nhìn Phương Ngôn một cách nghiêm túc của Tang Dịch Minh lúc này giống như mũi tên được vuốt nhọn, đâm thẳng vào người Phương Ngôn.

Nhưng ham muốn trong xương cốt cậu giống như một quả bóng không ngừng thổi phồng lên, phồng lên, phồng lên rồi lại phồng lên nữa, gần như sắp sửa làm nổ tung cơ thể cậu.

Lúc Tê Nam về nhà bà ngoại ăn cơm thì nhìn thấy kiểu tóc mới của Phương Ngôn, lại còn nghe nói là do Tang Dịch Minh cắt, Tang Dịch Minh còn đặc biệt đăng ký một lớp.

Hắn nói với Tang Dịch Minh là sau này cũng sẽ bảo anh cắt cho.

Tang Dịch Minh từ chối Tê Nam ngay tại chỗ không thương tiếc, nói là chỉ cắt cho một mình Phương Ngôn thôi.

Tê Nam châm một điếu thuốc, “chậc chậc chậc” mấy tiếng, nói đùa: “Tôi còn tưởng con người này đã thay đổi rồi chứ, thì ra là vẫn tàn nhẫn như vậy.”

Phương Ngôn nhìn bàn tay đang kẹp điếu thuốc của Tê Nam, cau mày hỏi: “Sao gần đây anh hút thuốc dữ vậy? Kể từ khi vào nhà đã là điếu thứ ba rồi.”

“Thường xuyên vậy hả?”

Gần đây Tê Nam phiền lòng, tần suất hút thuốc cũng nhiều hơn không ít. Hắn không để ý rốt cuộc mình đã hút bao nhiêu, bị Phương Ngôn nhắc nhở là dập thuốc đi ngay, sau đó đi đến bên giường mở cửa sổ ra để thông gió.

Phương Ngôn nhạy bén nhận ra Tê Nam có gì đó không ổn, tâm trạng hắn không tốt, cậu cũng đi đến bên cửa sổ: “Gần đây tâm trạng anh không tốt, có phải là có chuyện gì không?”

“Không có, không có chuyện gì.” Tê Nam phủ nhận, hắn không ở nhà bà ngoại lâu mà vẫy tay với Phương Ngôn, nói một câu “Anh không ăn tối ở nhà đâu” rồi xoay người bỏ đi.

Tê Nam đi rất vội nên không lấy chìa khóa xe, Phương Ngôn bảo Tang Dịch Minh mang ra cho hắn.

Sau khi Tang Dịch Minh đưa chìa khoá xong từ trong ngõ quay trở lại, anh vẫn quay đầu nhìn về phía cổng.

Phương Ngôn hỏi anh nhìn gì, Tang Dịch Minh trả lời không chắc chắn lắm: “Vừa rồi ở giữa ngõ có một người đàn ông lên xe của anh em, anh chỉ nhìn thấy góc nghiêng và bóng lưng, trông hơi giống Tiểu Triều.”

“Ai? Tiểu gì cơ?” Phương Ngôn vừa mới xé một thanh ăn vặt cho mèo trong tay, đang cho Nguyên Bảo ăn nên không nghe rõ.

“Giống Triều Ngạn Ninh.”

“Triều Ngạn Ninh á?” Nghe thấy cái tên này, giọng của Phương Ngôn cũng cao lên.

Phương Ngôn nhớ rõ ràng Triều Ngạn Ninh là ai, dù sao thì bọn họ đã sống trong khu nhà tập thể này mấy năm.

Hồi nhỏ có ba gia đình sống trong khoảng sân này, gia đình Triều Ngạn Ninh thuê lại căn nhà bên cạnh nhà bà ngoại, từ nhỏ Triều Ngạn Ninh đã thích dính lấy Tê Nam, hơn nữa ngay từ lần đầu Phương Ngôn gặp cậu ta đã nhận ra Triều Ngạn Ninh rất bài xích cậu.

Chỉ vì cậu là em trai của Tê Nam, còn Triều Ngạn Ninh từ trước đến nay luôn tự nhận là em trai của Tê Nam, chỉ cần Tê Nam ở đó là cậu ta nhất định phải chiếm đoạt Tê Nam.

Sau này sau khi Triều Ngạn Ninh vào cấp ba, gia đình cậu ta xảy ra chuyện, Triều Ngạn Ninh biến mất chỉ trong một đêm. Tê Nam đã tìm cậu ta rất lâu, chỉ riêng thông báo tìm người thôi đã dán những mấy năm liền.

Phương Ngôn nắm chặt thanh ăn vặt cho mèo chạy ra cổng nhìn nhưng cậu không thấy gì cả, xe của Tê Nam đã biến mất từ lâu.

“Anh có chắc là anh không nhìn nhầm chứ?” Phương Ngôn có hơi khó tin.

“Chắc là không nhìn nhầm đâu.” Tang Dịch Minh nói.

Phương Ngôn lại gửi tin nhắn cho Tê Nam, đến tận nửa đêm Tê Nam mới trả lời, bảo người đó đúng là Triều Ngạn Ninh.

Nếu người đã trở lại rồi, Phương Ngôn bảo hắn có thời gian thì hẹn cùng ăn cơm, Tê Nam rõ ràng không muốn nói chuyện này, chỉ bảo đến lúc đó rồi tính.

Kể từ sau khi đưa Phương Ngôn về nhà, Lưu Hạng Nhiên từ thỉnh thoảng hỏi thăm về Phương Ngôn với Lưu Kỳ đã chuyển sang nghe ngóng thường xuyên.

Lúc mới đầu Lưu Kỳ vẫn chưa hiểu lắm nhưng sau đó cũng đã nhận ra, cô biết xu hướng tính dục của em trai mình, cũng biết khuôn mặt của Phương Ngôn thu hút người khác đến mức nào nên mơ hồ cảm thấy có gì đó sai sai. Cô cũng đã ra hiệu cả rõ ràng lẫn âm thầm với Lưu Hạng Nhiên nhiều lần, nói rằng bọn họ không phù hợp.

Hơn nữa, hôm đó cô thấy dáng vẻ Tang Dịch Minh đi đón Phương Ngôn tan làm không hề giống trạng thái sau ly hôn chút nào, trông giống giả vờ ly hôn hơn, như kiểu “ly hôn mua nhà” như trong tin tức thường nói (*) v.v… Tóm lại là cô lại nhắc nhở Lưu Hạng Nhiên thêm vài câu, bảo cậu ta đừng lãng phí thời gian nữa.

(*) Đầy đủ là “giả ly hôn mua nhà”, ý chỉ hành vi mà một hoặc cả hai bên trong mối quan hệ hôn nhân không có ý định ly hôn thật sự, nhưng vì mục đích đạt được lợi ích chung như mua nhà mà thông đồng với nhau hoặc bị bên kia lừa gạt, đăng ký ly hôn giả tại cơ quan đăng ký kết hôn.

Lưu Hạng Nhiên cứ cười trừ cho qua chuyện mà không nói rốt cuộc mình có suy nghĩ gì.

Lưu Hạng Nhiên hẹn Phương Ngôn đi ăn cùng nhau vào thời gian nghỉ Quốc Khánh, Phương Ngôn không có thời gian nên không đồng ý, nhưng cho dù có thời gian thì cũng không đồng ý.

Lúc mới đầu cậu cho rằng Tang Dịch Minh ghen tuông vô cớ, chỉ đơn giản là nói vu vơ và tự mình suy nghĩ lung tung mà thôi. Trước đây cậu chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ lo lắng quá mức của Tang Dịch Minh như vậy, bây giờ anh thậm chí còn có cảm giác khủng hoảng về tuổi tác của mình, mấy đêm liền gửi tin nhắn cho cậu thảo luận về vấn đề tuổi tác và thời gian, thậm chí còn nhắc đến cái chết.

Nhưng sau đó Phương Ngôn cũng đã nhận ra số lần Lưu Hạng Nhiên trò chuyện với cậu trên WeChat ngày càng thường xuyên, thậm chí còn nhiều lần dù cố ý hay vô tình để lộ ra ý định theo đuổi cậu.

Lúc đầu Phương Ngôn chỉ coi Lưu Hạng Nhiên là em trai của Lưu Kỳ, chỉ xem cậu ta như một đứa trẻ, hơn nữa Phương Ngôn sẽ không cố tình chơi đùa với người ta, cậu vẫn luôn giữ khoảng cách với Lưu Hạng Nhiên, cũng không đồng ý ra ngoài đi ăn riêng với cậu ta.

Thế nhưng sự nhiệt tình của người trẻ tuổi không thể bị dập tắt chỉ với một hai chậu nước lạnh, Lưu Hạng Nhiên vẫn tìm đủ mọi cách để “vô tình gặp” Phương Ngôn.

Cậu ta lần theo ba bộ ảnh mà Phương Ngôn từng chụp và tìm đến studio chụp ảnh của Tê Nam.

Sau khi Phương Ngôn biết Triều Ngạn Ninh đã trở lại, cậu vẫn luôn muốn nói chuyện với Tê Nam nhưng không biết vì sao mà Tê Nam luôn né tránh chủ đề này, hơn nữa trạng thái của hắn cũng cứ sai sai.

Phương Ngôn lo lắng cho Tê Nam nên cứ đến cuối tuần là sẽ đến studio của Tê Nam đợi hắn, chỉ là không đợi được anh mình mà lại gặp Lưu Hạng Nhiên.

Lưu Hạng Nhiên nói là cậu ta đến để tư vấn về chụp ảnh sáng tạo, Phương Ngôn có thể nhìn ra được cậu ta đến đây vì mình.

Nhân viên lễ tân bảo Lưu Hạng Nhiên đăng ký thông tin cá nhân, Phương Ngôn nói chuyện ngắn gọn vài câu với cậu ta.

Thư Thừa từ bên ngoài trở về thì nhìn thấy Phương Ngôn chào mình, đúng lúc Phương Ngôn đang muốn tìm lý do để rời đi, thế là đứng dậy đi thẳng đến văn phòng của Thư Thừa.

Buổi trưa Tang Dịch Minh đến đón Phương Ngôn, thấy Lưu Hạng Nhiên ngồi trên ghế sofa trong sảnh lớn thì cũng tiện thể ngồi xuống đối diện với cậu ta.

Tang Dịch Minh bày ra điệu bộ của một người chủ, hỏi cậu ta có muốn uống gì không.

“Không cần đâu, tôi không khát.” Lưu Hạng Nhiên di chuyển cơ thể, cảm thấy hơi mất tự nhiên.

Tang Dịch Minh vẫn đi rót hai ly nước, một ly đặt trước mặt mình, một ly đặt trước mặt Lưu Hạng Nhiên.

“Cảm ơn.” Lưu Hạng Nhiên hơi ngồi thẳng người dậy.

“Ngồi đi, không cần gò bó đâu.”

Tâm thế của Lưu Hạng Nhiên vốn khá ổn định, nhưng khi Tang Dịch Minh bị nói như thế thì lại trông hơi căng thẳng. Dù sao cậu ta vẫn còn trẻ, Tang Dịch Minh lại còn là chồng cũ của Phương Ngôn, theo đuổi người ta trước mặt chồng cũ thế này, cậu ta không thể thẳng thắn như vẻ bề ngoài được.

“Giới thiệu một chút, tôi là…” Tang Dịch Minh dừng lại một lát: “Tôi là bạn đời của Phương Ngôn, Tang Dịch Minh.”

Tự giới thiệu mình như vậy, trong lòng Tang Dịch Minh cảm thấy hơi thiếu tự tin, dù sao trong tay vẫn đang giữ đơn ly hôn, nếu không phải cần mang theo đơn ly hôn để tái hôn thì anh đã xé từ lâu rồi.

Lưu Hạng Nhiên hỏi: “Nhưng chẳng phải hai anh đã ly hôn rồi sao?”

Tang Dịch Minh không ngờ ngay cả chuyện này mà cậu ta cũng biết, bị đối thủ cạnh tranh vạch trần mối quan hệ ngay tại chỗ, Tang Dịch Minh giả vờ bình tĩnh, cười nhạt nói: “Đây là chuyện giữa hai chúng tôi, hơn nữa mối quan hệ bạn đời cũng không chỉ được định nghĩa bằng mỗi giấy kết hôn.”

Chàng trai trẻ đối diện gật đầu rồi lại nói: “Phải, nhưng nếu các anh đã không có mối quan hệ hôn nhân thì tôi cảm thấy chúng ta có thể cạnh tranh công bằng.”

“Tôi không cho rằng giữa chúng ta tồn tại mối quan hệ cạnh tranh.” Tang Dịch Minh nói rất chắc chắn, cho dù đối mặt với sự khiêu khích của chàng trai trẻ, trong lòng anh cũng đã bắt đầu dậy sóng nhưng vẫn không thể hiện ra ngoài mặt.

Tang Dịch Minh vẫn còn muốn nói gì nữa thì Phương Ngôn ra khỏi văn phòng của Thư Thừa, đi đến bên cạnh Tang Dịch Minh: “Anh đến từ bao giờ vậy?”

“Đến được một lúc rồi.”

Phương Ngôn nhìn giờ, sau đó hỏi Lưu Hạng Nhiên: “Chuyện của cậu đã tư vấn xong chưa?”

“Chưa ạ, em vẫn chưa quyết định xong, muốn xem xét thêm một chút.” Lưu Hạng Nhiên không đến để chụp ảnh nên bây giờ đi thẳng vào chủ đề chính: “Đúng rồi, thầy Phương ơi, bây giờ anh xong việc chưa? Trưa nay em mời anh ăn cơm nhé, em biết một nhà hàng có hương vị rất ngon.”

Phương Ngôn không hề mập mờ mà từ chối thẳng thắn: “Xin lỗi nhé, tối nay tôi còn có việc nên không ăn được rồi, cậu muốn chụp ảnh thì có thể xem xét thêm, chúng tôi đi trước đây.”

Lưu Hạng Nhiên đứng dậy, trong tay vẫn đang cầm chiếc ly, trên mặt có hơi thất vọng: “Được rồi, vậy hẹn gặp lại, thầy Phương.”

Phương Ngôn gật đầu với cậu ta, không ở lại thêm mà kéo cánh tay Tang Dịch Minh rời đi.

Lúc mới đầu Tang Dịch Minh còn chậm nửa bước nhưng đã nhanh chóng đuổi kịp Phương Ngôn, sau đó đi song song với cậu.

“Ngôn Ngôn, bọn mình đi ăn ở đâu đây?”

“Bà ngoại chuẩn bị sẵn ở nhà rồi, vừa mới gửi tin nhắn cho tôi.”

“Ngôn Ngôn, bọn mình ra ngoài ăn đi, anh biết một nhà hàng có hương vị rất ngon.”

Phương Ngôn liếc anh một cái: “Anh so đo với trẻ con làm gì?”

“Anh lo.”

“Lo cái gì?”

“Lo em sẽ thích trẻ con.”

Đang là giữa trưa, mặt trời trên đỉnh đầu trắng đến chói mắt, Phương Ngôn giơ tay lên che nắng, buột miệng nói: “Tôi thích gì anh không biết à?”

Tang Dịch Minh bị lời nói sắc bén của Phương Ngôn nện mạnh vào ngực, vừa chua chát vừa ngột ngạt, như thể trái tim bị Phương Ngôn trói lại bằng những sợi chỉ mỏng manh.

Anh làm sao có thể không cảm nhận được chứ, trái tim của Phương Ngôn của anh mềm mại như vậy, chỉ một câu thôi đã đập tan sự lo lắng của anh trong suốt mấy ngày.

“Anh biết.” Tang Dịch Minh nắm lấy tay Phương Ngôn, bây giờ anh cũng muốn Phương Ngôn cảm nhận được cảm giác của mình.

“Anh biết cái gì mà biết, anh chỉ biết mỗi chuyện chúng ta không còn trẻ nữa thôi.” Phương Ngôn đi bộ giữa ban ngày, trong câu nói một nửa là tức giận, một nửa lại đang thương cảm.

Đi đến bên xe, Phương Ngôn lại ngẩng đầu lên nhìn mặt trời chói chang.

Hai người đã xuất hiện trong sinh mệnh của nhau từ năm mười mấy tuổi, bây giờ đây đang đứng dưới ánh mặt trời.

Những điều tốt đẹp và không tốt đẹp, những điều tiếc nuối và bây giờ đang nỗ lực để làm lại từ đầu đều đang được phơi bày dưới ánh nắng mặt trời.

Phơi đến mức con người ta cảm thấy nóng hổi và thiêu đốt, sắp sửa bốc cháy đến nơi, cũng phơi đến mức lòng người đau thắt từng cơn.

Pass chương sau: Điền đáp án của các câu sau thành chuỗi pass, viết liền không dấu không cách, viết hoa chữ cái đầu tên riêng (nếu có)

1. Tang Dịch Minh đã đổi sang gọi Phương Ngôn là gì thay vì gọi ‘Phương Ngôn’ như ban đầu? (8 ký tự)

2. Tên của 2 chú chó, mèo mà nhà ông bà ngoại Phương Ngôn nuôi là gì? (Tổng số ký tự: 16)

3. Lúc Phương Ngôn chặn Tang Dịch Minh trước cửa nhà anh và nói muốn kết hôn với anh, Tang Dịch Minh đang chuẩn bị đi đâu? (6 ký tự)

<< Chương 45

Chương 47 >>