Lâu lắm mới ngoi lên viết vài dòng. 
Đọc xong Này những phong hoa tuyết nguyệt chỉ có thể nói là nó dịu dàng, nhẹ nhàng cực kì! Lảm nhảm một chút, câu chuyện kể về hai thằng bạn trúc mã trúc mã, nối khố từ mẫu giáo đến đại học: Thẩm Tấn và Tần Ương. Đọc truyện này mình cứ như được nhìn lại một lần nữa tuổi thơ mình từ hồi còn bé xíu cho đến lúc lớn lên. Tình cảm Thẩm Tấn & Tần Ương làm mình nghĩ tới một câu nói khá nổi tiếng trong đam mĩ: “Tôi không thích đàn ông, tôi chỉ vừa vặn thích một người, mà người đó là đàn ông mà thôi!”. Hai người bọn họ mỗi người mỗi vẻ.
Ở Thẩm Tấn là sự mạnh mẽ, sự khỏe khoắn, năng động, là một chút ngốc nghếch của một cậu trai cố gắng lớn nhanh so với tuổi của mình. Ở anh có cả sự ngây ngô của con nít và cả sự thành thục của một người đàn ông. Còn Tần Ương, từ nhỏ tới lớn, từ đầu truyện tới cuối truyện, ấn tượng của Tần Ương để lại cho mình luôn là một anh chàng sạch sẽ, thơm tho, lúc nào cũng tươm tất. Ở Tần Ương sự ngây thơ của tuổi trẻ, của sự bảo bọc của cha mẹ cùng với sự dịu dàng, chững chạc, thông minh hòa quyện lại tạo ra một Tần Ương rất rất đáng yêu.
Câu chuyện này thật lòng thì chẳng có gì đặc biệt. Không có cao trào, không có nút thắt. Không có những màn hành hạ nhau lâm li bi đát, không có người thứ ba, không có những bà mẹ chồng xấu tính… Chỉ có Thẩm Tấn, Tần Ương cùng tình cảm của họ trải dài theo năm tháng.
Này những phong hoa tuyết nguyệt cũng không có những khung cảnh tráng lệ, giàu có đẹp đẽ của những câu chuyện khác. Ở đó chỉ có gia đình, có bạn bè, những con người bình thường nhất, những tật xấu bé nhỏ mà ai cũng đã từng gặp qua. Trong đó có cả thế giới đẹp đẽ nhưng bình thường như chính cuộc sống hằng ngày. Trong Này những phong hoa tuyết nguyệt không ai là hoàn hảo, không thứ gì là hoàn hảo. Nhưng những thứ “perfect imperfection” đó chính là điều tuyệt nhất của cuốn truyện này.
Thẩm Tấn yêu Tần Ương bởi Tần Ương chính là người đã kéo cậu lên từ vũng bùn, ở bên cậu, chăm sóc cậu, quan tâm cậu, bao dung cho cậu. Có lẽ Thẩm Tấn tìm thấy ở Tần Ương sự ấm áp, quan tâm mà gia đình hay bất cứ ai đi nữa không thể cho mình.
Còn Tần Ương… có lẽ ban đầu cũng chỉ là anh em giúp nhau thôi nhưng mà sự quan tâm tới Thẩm Tấn giống như thành thói quen cắm sâu vào Tần Ương rồi. Cậu thích được Thẩm Tấn dựa dẫm, cũng thích được giúp đỡ người ta. Sự nhuần nhị, dịu dàng của Tần Ương nổi rõ đến mức khó mà nhận ra được sự thông minh, khôn khéo của cậu. Có lẽ, chỉ có một mình Tần Ương chịu nổi, bao dung nổi tính cách của Thẩm Tấn. Cũng chỉ có một mình Thẩm Tấn đủ khả năng vừa dựa dẫm vào Tần Ương lại vừa là bờ vai cho Tần Ương dựa vào. Giống như Tần Ương đã nói, tình yêu chính là thứ khiến cả hai người cùng tiến lên.
Tuyến nhân vật phụ của NNPHTN cũng rất đáng yêu. Từ bạn bè của cả hai người, đến cha mẹ Tần Ương, đến thầy cô… Tất cả đều mang những điểm rất dễ thương, họ không hoàn hảo nhưng lại mang những nét rất gần gũi, cũng rất thật, rất đáng yêu! Này những phong hoa tuyết nguyệt chỉ là lựa chọn trong lúc mà mình vừa chui ra khỏi từ đống sách vở và muốn một cái gì đó nhẹ nhàng và giải trí thôi! Nói túm lại thì nhận xét như thế này, câu chuyện này tuy nhẹ nhàng và không có cao trào gì cả nhưng lại vừa dễ thương, vừa gần gũi.
Cuốn truyện rất đơn giản nhưng lại cũng rất đẹp. Đẹp từ cái tên, từ cốt truyện, đẹp đến từng khung cảnh, từng con người trong đó! Câu chuyện vừa có vẻ đẹp đẽ hoàn hảo của sách vở nhưng vẫn rất rất thật, rất gần gũi, cách viết của Công Tử Hoan Hỉ vừa thuyết phục lại vừa đủ mộng mơ. NNPHTN thật sự không cuốn hút mãnh liệt như những câu chuyện khác nhưng cái vẻ nhẹ nhàng của cuốn truyện này làm mình cảm thấy nhẹ nhõm, yêu đời hơn rất nhiều. À còn GATO nữa 😭 Tui cũng muốn có thanh mai trúc mã mà huhu….