MAMAHOLIC

lenil 1

Un jardin sur le Nil của Hermes lên da tôi không có mùi hoa sen như mọi người vẫn thường ca tụng. Tôi cũng nhầm tưởng điều đó khi trên vỏ hộp cũng vẽ hình những đoá sen. Khi nhờ bạn mua nó, tôi cứ tưởng tượng về những đoá sen trôi lững lờ trên sông Nil, làm xua tan cái nóng của mùa hè Ai Cập. Thế nhưng khi nhận về, bên cạnh nỗi háo hức được thưởng thức mùi hương đó và niềm vui trước vẻ đẹp lóng lánh, trong xanh của le Nil, thì đáp lại tôi lại là một sự thất vọng. Lên da tôi sực nức mùi xoài xanh. Vâng, thứ xoài Thái xanh đậm, vỏ dầy với mùi hương đặc trưng. Lên da tôi chỉ rặt xoài và vỏ xoài mới gọt. Quá buồn! Nhất là khi đó lại là mùi hương tôi định dành cho những ngày hè nóng nực. Tại sao tôi mong mỏi một mùi sen thì lên người mình lại không có? Và thế là em ý cứ nằm trong hộp chả được tôi đoái hoài.

Chắc hẳn tôi cứ mang nỗi thất vọng ấy trên mình nếu như không có chuyến du lịch đến Hội An năm ấy. Tôi mang theo hành lý của mình chai Issey Miyake yêu quý để dành cho những ngày rực nắng ở Hội An, Bvlgary Aqva cho anh cho những lần ra biển. Nghĩ thế nào tôi lại bỏ thêm vào vali em le Nil. Và thế là, vào một buổi sáng tinh mơ, tôi thức dậy trên chiếc giường khảm trai, trong một căn nhà cổ. Tôi mở rộng cánh cửa bằng gỗ lim nặng trịch nhìn ra vườn. Khu vườn được bao quanh bởi tường gạch thô bám đầy cây vẩy ốc. Trong vườn là những cây ổi, cây xoài, cây mẫu đơn đỏ, cây dành dành… Và tôi quyết định dùng mùi hương Un jardin sur le Nil với cảm hứng về một khu vườn như thế.

lenil 2

Lạ kỳ thay, sau sự lấn át của mùi vỏ xoài xanh sực nức là mùi lá sen. Thật thế, giống như buổi sáng mùa hè tôi ngồi cùng anh trên cái chòi trên cầu bằng tre bên hồ Tây, bao xung quanh là những sen và sen. Tôi đã cảm nhận về một buổi sáng mát lành như vậy. Giống như khi tôi dạo chơi trong một khu vườn nhiệt đới, với xoài xanh, với dứa, với sen với súng, với hoa huệ tây, hoa diên vỹ. Bạn chỉ có thể cảm nhận như thế khi dậy thật sớm, hít một hơi thật sâu không khí mát lành của cây cỏ, của đất trời. Và bạn cảm thấy yêu biết bao mùi hương này, bởi nó khiến bạn thêm một lần được hoà mình vào với khu vườn, vào với thiên nhiên mà bạn hằng yêu quý. Tuy nhiên, đến trưa, mùi hương đó nhạt dần theo sự gia tăng của nhiệt độ không khí. Khi mặt trời lên cao, cũng là lúc mùi hương ấy vụt tắt. Tôi thường gọi những khoảnh khắc đó là “sự chết yểu trên làn da”. Nó tồn tại trên da tôi trong khoảng 5,6 tiếng. Thực ra cũng không quá tồi cho một mùi hương mùa hè.

Trở về nhà, mang trong mình những dư âm về chuyến đi đó, tôi thường dùng le Nil cho những buổi sáng mùa hè mát lành, trong tiếng chim kêu chách chách trong vườn, trong ánh nắng hắt qua thềm cửa, trong những tán cây lấp lánh. Nó gợi nhớ cho tôi về những kỷ niệm cũ, về những ngày rong ruổi trên những con đường dốc đi ra bờ biển, chuyến đi qua đèo Hải Vân lộng gió, những ngày chúng tôi đã cười thật nhiều, những điều mà khi trở về cuộc sống thành thị tôi chỉ còn có thể “nhớ đến”. Giờ thì em ý cạn hơn 1 nửa rồi và sắp hết. Tôi tự hỏi, khi mùi hương đó hết liệu tôi có mua thêm không? Có lẽ là không? Có lẽ tôi sẽ nhớ về nó như một kỷ niệm. Và để lần sau tôi sẽ kể cho bạn nghe câu chuyện về một khu vườn khác – Un jardin sur le toit – Khu vườn trên sân thượng .

Mỗi mùi hương đều gắn liền với tôi trong những kỷ niệm như thế. Bởi vậy nên mỗi khi tôi nhớ về những điều trong quá khứ tôi đều cảm thấy thèm một mùi hương. Và hôm nay, bạn có cùng tôi mặc mùi Un jardin sur le Nil không? Và bạn hãy nghe bài hát này với tôi khi đọc blog nhé!

http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/tell-her-tell-her-the-married-monk.xC7n7Gn01w.html

Tóc Mây

(*) Bài viết và toàn bộ ảnh có watermark thuộc quyền sở hữu của Mamaholic. Vui lòng không mang khỏi blog này khi chưa có sự cho phép. Mọi sự sao chép là vi phạm bản quyền. Xin chân thành cảm ơn!