Những Người Khiêm Nhường Quỳ Gối tại Bàn Thờ

Cảm ơn ca đoàn cho chứng ngôn được thể hiện qua bài thánh ca mới đó.

Bài thánh ca Tiệc Thánh mới “Bread of Life, Living Water” đã khiến tâm hồn tôi tràn đầy thánh linh. Có một câu trong bài thánh ca có nghĩa là “Giờ đây tôi đến trước bàn thờ, dâng lên Ngài con tim đau khổ.”

Sự hiểu biết của tôi về những lời đó gia tăng ngay sau khi gia đình chúng tôi rời Newbury Park, California, để phục vụ trong Phái Bộ Truyền Giáo Utah Ogden vào năm 2015. Tôi nhận được thư mời đi tham quan Căn Cứ Không Quân Hill ở gần Layton, Utah. Tôi chưa bao giờ đi vào một căn cứ quân sự, tôi cũng chưa bao giờ gặp một tuyên úy quân đội hoặc những người nam và nữ đang làm việc để đem đến sự an toàn và sự bảo vệ cho đất nước của họ.

Tuyên úy Harp, giống như hàng ngàn tuyên úy tình nguyện và chuyên nghiệp khác phục vụ trong các nhà tù, bệnh viện và các căn cứ quân sự của chúng ta trên khắp thế giới, đã truyền cảm hứng và nâng cao tinh thần tôi. Điểm dừng chân cuối cùng của chúng tôi ở căn cứ là thánh đường. Tôi hỏi vị tuyên úy liệu ông có thực hiện các buổi lễ cho tất cả những người muốn suy ngẫm, cầu nguyện, chiêm niệm và thờ phượng không. Ông đi đến bức tường phía trước của giáo đường và lấy ra một cây thánh giá từ phía sau tấm màn. Ông nói rằng ông đã sử dụng thánh giá cho các buổi lễ của đạo Tin Lành và Công Giáo. Tôi hỏi ông đã dùng gì cho các anh chị em đạo Do Thái, và ông đi sang phía bên kia bức tường phía trước và lấy ra một Ngôi Sao của Đa Vít.

Rồi tôi hỏi: “Ông làm gì cho các buổi lễ của Các Thánh Hữu Ngày Sau?” Ông dời những biểu tượng đó sang một bên và chỉ vào bàn thờ gỗ lớn ở giữa thánh đường. Ông nói rằng các tín hữu của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô chuẩn bị và ban phước bánh và nước trên bàn thờ đó. Tôi hỏi bàn thờ lớn, dường như cố định đó, có được dời đi trước các buổi lễ của các anh chị em Do Thái, Hồi Giáo, Công Giáo hoặc Tin Lành hay không. Ông nói rằng bàn thờ đó vẫn giữ nguyên vị trí, vì một số tín ngưỡng đó cũng sử dụng bàn thờ theo một cách nào đó.

Áp Ra Ham lập một bàn thờ, trói Y Sác, và sẵn sàng hy sinh đứa con trai độc nhất của mình, nhưng tay ông đã dừng lại, và ông tuyên bố, giống như Chúa đã phán: “Thưa có con đây”! Đã bao nhiêu lần Đấng Cứu Rỗi hay một trong các vị tiên tri của Ngài đã tình nguyện: “Thưa có con đây”?

Trong Bài Giảng trên Núi, Đấng Cứu Rỗi đã mời gọi chúng ta hãy hòa giải với các anh chị em của mình trước khi chúng ta đến gần bàn thờ. Phao Lô dạy rằng chúng ta được “thánh hóa” tại bàn thờ qua Sự Chuộc Tội của Chúa Giê Su Ky Tô.

Tiên tri Lê Hi “bỏ lại nhà cửa … và các vật quý báu, … [Sau đó] ông lập một bàn thờ … và dâng lễ vật lên … , và tạ ơn Chúa.”

Kinh Thánh và Sách Mặc Môn dạy chúng ta phải thờ phượng Vị Nam Tử của Thượng Đế tại bàn thờ. Tại sao?

Hai bậc phụ mẫu đầu tiên của chúng ta, A Đam và Ê Va, đã lập một bàn thờ và thờ phượng tại đó. Sau khi họ bị đuổi ra khỏi Vườn Ê Đen và đã thờ phượng trong “nhiều ngày,” thì một thiên sứ hiện đến và hỏi một câu hỏi sâu sắc mà có thể được đặt ra cho mỗi người chúng ta: “Tại sao ngươi dâng lễ vật hy sinh lên Chúa?”

A Đam thưa rằng: “Tôi không biết.”

Câu trả lời của vị thiên sứ trước lời thừa nhận khiêm nhường của A Đam thật là đáng kinh ngạc: “Việc này là biểu tượng cho sự hy sinh của Con Độc Sinh của Đức Chúa Cha. … Vậy nên, ngươi phải làm tất cả mọi điều mà ngươi làm trong danh của Vị Nam Tử, và ngươi phải hối cải cùng cầu gọi Thượng Đế trong danh của Vị Nam Tử mãi mãi.”

Bàn Tiệc Thánh và bàn thờ trong đền thờ tượng trưng cho sự hy sinh của Chúa Giê Su Ky Tô và Sự Chuộc Tội vô hạn của Ngài.

Khi lập và tôn trọng các giao ước của mình, tiếp nhận các giáo lễ Tiệc Thánh ở nhà thờ, lễ thiên ân và lễ gắn bó tại đền thờ, chúng ta ràng buộc mình với Đấng Cứu Rỗi, đến gần hơn với lòng thương xót, sự bảo vệ, thánh hóa, chữa lành và nghỉ ngơi của Ngài.