[EDIT – ĐAM MỸ] Nghịch Lân…

Quả thật chẳng khác gì thiên đạo tuần hoàn, báo ứng chẳng chừa một ai.

Núi Thượng Thanh, Đạo Tông Đường.

Không hiểu sao hôm nay sắc mặt chưởng môn và nhị trưởng lão đều không tốt. Sau khi vội vàng sai người đến ngọn núi của Võ Tông mời hai vợ chồng trưởng lão trấn tông Lâu Khôi và Giang Yên tới, hai người liền hạ lệnh không cho bất kỳ ai bước vào đại điện nữa.

“Nhị trưởng lão, ngươi đừng nói lời xằng bậy! Con trai ta tính cách cao thượng, đạo tâm kiên định, tuyệt đối không thể làm ra những chuyện như vậy!” – Lâu Khôi nổi giận đùng đùng quát tháo giữa đại điện

Nhị trưởng lão sắc mặt lạnh lùng: “Vậy thì hương dẫn Long Tín cùng mấy vị dược liệu khác trong kho báu của bổn môn, chẳng lẽ lại bị người ngoài trộm mất sao?”

Lâu Khôi tức giận nói: “Chắc chắn là do Đạo Tông các người quản giáo không nghiêm, huynh đệ thù hằn đánh tranh gay gắt với nhau, nên có kẻ muốn vu oan hãm hại con trai ta! Huống hồ, vị Diệp Nhị Cung Chủ đó là nam nhân, con ta làm sao có thể có thứ tâm tư như vậy đối với y?”

“Được, được, được.” – Nhị trưởng lão không tức giận, cười nói. – “Ngươi tưởng Diệp Chước là hạng người gì? Y chính là thiên hạ đệ nhất kiếm thời nay! Năm mười ba tuổi, y đã bước vào Tuyệt Cảnh Linh Sơn. Mấy ai đi đến nơi ấy mà trở về? Mười tám tuổi, y một mình khiêu chiến ba cao thủ đứng đầu thiên hạ tại Pháp hội Vu Lan. Năm ngoái, y còn đơn thương độc mã san phẳng cả Tiểu Giới Yên Hà. Ngươi cũng nói rồi, y là một nam nhân. Cho dù là sư môn tranh đấu hãm hại lẫn nhau cũng chẳng ai lại dám bày mưu động đến y, huống chi là giở trò hạ nhục y như thế.”

“Chính vì Diệp Chước là một tên giết người không màng lí lẽ, cho nên mới có kẻ dùng chuyện này để hãm hại Khách nhi, mượn đao giết người!” – Giang Yên bật khóc nói. – “Giờ Khách nhi đang ở đâu? Diệp Chước đã làm gì nó rồi? Nhị trưởng lão, người đã kiểm tra ngọc bài môn phái chưa?”

“Ngọc bài đã vỡ — Đem thi thể lên đây!” – Nhị trưởng lão nói. – “Xem kỹ cho đi, xem coi kẻ nghiệt đồ này có phải là tâm ma cuồng loạn, tự bạo mà chết không!”

Trong đại điện lập tức vang lên một tiếng thét thê lương xé lòng. Hai mắt Lâu Khôi cũng đỏ ngầu, tay siết chặt binh khí bên người.

Nhị trưởng lão trầm giọng nói: “Hiện giờ nhân chứng vật chứng đều đủ cả. Cung chủ của Vi Tuyết Cung đang chờ ở tiền điện, muốn hai tông phái chúng ta phải cho họ một lời giải thích. Lâu Khôi, ngươi nói xem nên xử lý thế nào?”

“Con ta đã chết, còn có thể giải thích thế nào nữa?” – Lâu Khôi đáp. – “Vi Tuyết Cung gì đó, cung chủ với nhị cung chủ, chẳng qua chỉ là một môn phái tép riu mới nổi trong mấy năm gần đây mà thôi! Hôm nay ta sẽ lên thẳng Thương Sơn, báo thù cho con ta!”

Nhị trưởng lão cười lạnh.

“Thiên hạ đệ nhất kiếm đã là nhị cung chủ của họ, ngươi nghĩ xem cung chủ của họ có thể kém hơn bao nhiêu?”

“Là cái tên đứng chờ ở tiền điện đó hả? Ta nhìn thấy rồi. Thằng nhãi kia còn chưa mọc đủ lông, tu vi tầm thường, chỉ ngang ngửa với đại đệ tử của ta thôi!”

“Ồ? Vậy thì ngươi thử bế tử quan đi, rồi giữa chừng cưỡng ép phá quan mà ra. Nếu đến lúc đó, Lâu trưởng lão ngươi còn giữ được một hồn hai phách, ta lập tức để ngươi lên Thương Sơn báo thù.” – Nhị trưởng lão mỉa mai nói. – “Hiện giờ tên Vi Sinh Huyền đó đâu chỉ đến để đòi công đạo cho Diệp Chước, hắn còn mang nguyên vẹn ba hồn bảy phách đến đây, ép chúng ta bồi thường tổn hại vì bị ép phá tử quan!”

“Thật là nực cười. Hại chết con ta, lại còn muốn tới gõ gậy lên Thượng Thanh Sơn đòi lợi. Hắn nói sao thì là vậy chắc?!” Lâu Khôi giận dữ quát. – “Ta nhắc lại một lần nữa, con trai ta tuyệt đối không thể làm ra thứ chuyện đê tiện như thế! Một cung chủ không đủ, gọi cả Diệp Chước đến đây! Ta muốn đối chất thẳng mặt với y!”

“Ở đây náo nhiệt thật đấy.” – Một giọng nhẹ nhàng chậm vãi đột ngột vang lên.

Mọi người trong đại điện nhìn nhau, rồi quay đầu nhìn người đột nhiên xuất hiện ở cửa điện.

Đường đường là đại điện Đạo Tông mà hắn lại có thể lặng lẽ tiến vào như thế, rốt cuộc thủ vệ đệ tử đang làm trò trống gì?

Vi Sinh Huyền nhìn quanh đại điện, mỉm cười nói: “Đây là lời giải thích của quý tông sao?”

Lâu Khôi vốn xuất thân từ Võ Tông, tu luyện công pháp cương mãnh luyện thể, tính khí từ trước đã nóng nảy, lúc này càng như pháo nổ.

“Chuyện này trắng đen chưa rõ, bọn ta không thể nào giao phó qua loa! Con trai ta phẩm hạnh đoan chính, tâm chí thanh cao, sao có thể xuống tay với một nam nhân? Cung chủ Vi Sinh chẳng lẽ không thấy chuyện này hết sức nực cười hay sao?!”

“Ồ? Nhưng nhị cung chủ của chúng ta dung mạo xuất chúng, ngọc khiết không tì, chuyện này cả tiên giới đều rõ. Đệ tử quý tông nếu lỡ có chút tâm niệm xao động, e cũng chẳng có gì lạ.” – Vi Sinh Huyền điềm nhiên đáp.

Mọi người lập tức nghẹn lời.

Xui xẻo thay, Diệp Chước kia quả thực sở hữu một gương mặt tuấn tú khiến người ta khó lòng rời mắt. Y năm xưa xuất hiện như thiên lôi giáng thế, không danh môn hậu thuẫn, không sư môn uy chấn, càng không có tiếng tăm gì từ trước. Dù đã đơn thân độc kiếm khiêu chiến gần như toàn bộ kiếm khách thành danh trong thiên hạ, danh hiệu “Thiên hạ đệ nhất kiếm” vẫn bị vài bậc trưởng bối phủ nhận. Thế nhưng cái danh “Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân” tuy nghe có vẻ trêu chọc, lại chưa từng bị ai phản bác.

“Chuyện này kỳ lạ, chưa thể kết luận vội.” – Giang Yên nói. – “Con trai ta chỉ là một tiểu đệ tử, sao dám ra tay hạ độc một tiền bối đã thành danh? Trong đó át hẳn còn ẩn tình, cần phải điều tra kỹ càng hơn.”

“Thành danh thì đúng, nhưng gọi là ‘tiền bối’ thì e không dám nhận. Nhị cung chủ của chúng ta tính ra còn nhỏ tuổi hơn lệnh công tử đấy.” – Vi Sinh Huyền vừa nói, vừa thong thả rút từ tay áo ra một quẻ bói, giũ nhẹ. – “Cũng lạ thay, hôm lệnh công tử tới bái phỏng, lại xin gieo một quẻ, hỏi về mệnh cách nhân duyên của nhị cung chủ Diệp Chước.”

“Vừa khéo là quẻ tốt, điềm báo hồng loan tinh động. Có lẽ gã sốt ruột muốn đi đầu thai thành sao Hồng Loan rồi.”

“……”

Quẻ này quả thực quá rõ ràng, nét chữ trên đó cũng dễ dàng chỉ ra đây chính là bút tích của con trai họ. Phụ mẫu nhà họ Lâu nhìn tờ quẻ, lúc đỏ mặt, lúc tái nhợt, thần sắc thay đổi liên hồi, không nói nên lời.

Nhị trưởng lão khẽ ho một tiếng, rồi lên tiếng: “Cung chủ Vi Sinh, chuyện kia tạm thời không bàn đến. Nhưng trước đó ngươi nói mình đang bế tử quan, lẽ ra phải hoàn toàn cách biệt trần thế. Cớ sao lại giữa chừng phá quan mà ra, lại vừa đúng lúc xảy ra phải chuyện này?”

“Nhị trưởng lão nói vậy, nghe như đang ngầm bảo rằng Vi Tuyết Cung chúng ta giăng bẫy hãm hại người khác.” – Nụ cười nhã nhặn bên môi Vi Sinh Huyền dần biến mất, thái độ không còn ôn hòa như trước.

Hắn lại lấy ra một lá quẻ khác, đặt ngay trước mặt mọi người, sắc mặt vô cảm lạnh lùng: “Sao? Gã ta được bói, còn ta thì không được chắc?”

“……”

Một tiếng thở dài khẽ khàng vang lên từ phía thượng tọa. Đó là đại trưởng lão Đạo Tông, người nãy giờ vẫn chưa lên tiếng.

“Được rồi, chư vị chớ nên tranh cãi thêm, tránh để tổn thương hòa khí.”

“Nhị cung chủ Diệp hiện giờ vẫn bình an chứ? Cũng đã lâu không gặp rồi.”

“Vẫn tốt.” – Vi Sinh Huyền đáp. – “Các người cũng biết trình độ tu vi của Nhị cung chủ chúng ta. Một chút độc dược kia không thể làm gì được y. Chỉ là tính tình y không tốt. Ta sợ lại xảy ra tranh chấp, nên không cho y tới. Chờ mọi việc giải quyết xong, ta nhất định sẽ đưa y đến quý tông bái kiến.”

Đại trưởng lão thở dài một tiếng, chậm rãi đứng dậy, chắp tay thi lễ với Vi Sinh Huyền: “Chuyện này… là Thượng Thanh Sơn chúng ta thiếu Vi Tuyết Cung một lời giải thích.”

Mười ngày sau, Diệp Chước xuất quan.

Cũng trong ngày ấy, Vi Tuyết Cung xảy ra một việc khác. Tứ cung chủ Phong Khương, người đã ra ngoài hái thuốc, cuối cùng cũng trở về núi cùng hai dược đồng. Dãy Thương Sơn hùng vĩ vốn vắng vẻ tiêu điều, giờ đây mới lại có thêm vài người trở về.

“Nghe nói có kẻ không biết trời cao đất dày dám hạ độc ngươi à? Trên đời này, loại độc có thể làm gì được ngươi chắc cũng chẳng còn bao nhiêu đâu nhỉ?” – Phong Tương vừa cười hỏi, vừa ung dung thu xếp đám dược liệu vừa hái về.

Diệp Chước ngồi ở phía trước bàn của hắn. Y thuật và độc thuật của Phong Khương đều đạt trình độ rất cao, khó nói hắn giỏi cái nào hơn. Chỉ có nói chắc một điều, những loại đan dược do chính tay hắn luyện chế, trong giới tu tiên đều là thứ ngàn vàng khó mua được.

Diệp Chước dứt khoát hỏi thẳng: “Long Tín Hương là gì?”

Phong Khương nghe thế liền trợn mắt há hốc mồm.

Hắn bỏ luôn đống dược liệu đang phân loại, bước nhanh đến gần Diệp Chước:

“Không thể nào… ngươi trúng độc của thứ đó à? Cái tên tiện nhân đó đã thật sự ra tay với ngươi được chưa? Gã chết chưa?”

Diệp Chước đáp gọn: “Chưa được. Chết rồi.”

“Lẽ nào là Vi Sinh giải độc cho ngươi? Hôm nay ta gặp hắn, tu vi suy giảm rõ rệt.”

“Không phải.”

“Chẳng lẽ… ngươi tự mình dầm mình trong hàn đàm, ép độc mà ra?”

“…Trước hết, nói cho ta biết thứ đó là gì.”

“Long Tín Hương là vật hiếm có trên đời, nên hầu như không xuất hiện trong sách vở. May mà ta từng đọc qua một quyển cổ thư truyền nội bộ, nên hiểu không ít về thứ này.” – Phong Tương nói. – “Khi rồng đực đến mùa giao phối, cơ thể sẽ tự phát ra tín hương có tác dụng kích dục cực mạnh. Ngươi từng nghe nói đến chuyện này rồi chứ?”

Khỏi cần “nghe nói”, Diệp Chước đã trực tiếp trải nghiệm rồi.

Diệp Chước: “Ừ.”

“Từ cơ thể của một con rồng đực, dù còn sống hoặc vừa mới chết, có thể mổ lấy một bộ phận sinh sản tiết ra loại tín hương này. Bộ phận ấy chính là thứ gọi là Long Tín Hương Dẫn. Hương dẫn này to cỡ nắm tay, có màu xám trắng, chất như ngọc đông đặc, có thể được luyện chung vào đan dược.”

“Một khi luyện thành, hiệu lực mạnh gấp mấy lần tín hương thông thường, gần như không thể chống đỡ. Ngay cả long tộc cũng phải tránh xa, còn tu sĩ đang độ kiếp cũng không tài nào kháng cự nổi. Ngươi không chống được là chuyện đương nhiên, không phải do tu vi chưa đủ đâu.”

“Hơn nữa…” – Phong Tương nói đến đây thì hơi lưỡng lự, bối rối một thoáng. – “Bản mệnh kiếm của ngươi vốn do long lân hóa thành, vậy nên cảm ứng của ngươi với long tộc tín hương… ắt còn mạnh hơn người thường nhiều lần.”

“Ừm… Tóm lại, kẻ hạ độc người e rằng cũng chưa chắc nghĩ đến điểm then chốt này. Nhưng dùng thứ ấy trên người ngươi… thì đúng là ‘thiên địa tạo thành’, vật liệu thích hợp đến mức kinh người.”

Nghe vậy, quả thật chẳng khác gì thiên đạo tuần hoàn, báo ứng chẳng chừa một ai. Huống chi, đêm đó đâu chỉ có độc từ hương dẫn, mà còn có tín hương của chính con rồng kia.

Diệp Chước không nói nên lời.

Diệp Chước: “Đa tạ đã giải thích.”

“Ây chà.” – Phong Tương khẽ cười, ánh mắt cong cong như trêu chọc. – “Đại mỹ nhân à, lời đã nói đến mức này rồi, không cho ta ít ‘phí bịt miệng’ à?”

Diệp Chước: “Ta không phải phụ nữ giữ trinh thủ tiết chờ chồng, cũng chẳng tu thuần dương đạo pháp. Ngươi nói ra thì đã sao?”

Phong Tương vừa nói vừa kéo tay Diệp Chước lại để bắt mạch. – “Ầy, mấy người tu kiếm các ngươi thật chẳng thú vị gì cả.”

Diệp Chước bỗng đổi giọng: “Ngươi có thứ gì tương tự Long Tín Hương Dẫn không?”

“Ngươi muốn làm gì? Có… Nhân giới và long giới vốn không thông, cách nhau bởi kết giới, nên tín hương của chân long cực kỳ hiếm khi xuất hiện ở thế gian. Ta có giữ một ít tín hương của giao xà nhỏ vùng sông hồ, tuy hiệu lực không cao, nhưng tạm gọi là có còn hơn không.”

Diệp Chước: “Ta muốn một phần. Lại cần thêm một liều độc dược mạnh nhất của ngươi. Tiện thể, giảng cho ta nghe một chút về tập tính của long tộc.”

Phong Khương chớp mắt: “Ngươi định làm gì vậy?”

Diệp Chước vung tay áo, ném ra một vật.

Phong Tương đón lấy, chăm chú quan sát.

“Trời! Băng Liên Linh Phách à? Sao ngươi lại còn giữ được thứ quý thế này?”

“Đấy là để thuốc của ngươi.” – Diệp Chước vừa nói vừa bước vào trong phòng: – “Dẫn ta đi xem.”

“Hiểu rồi. Tại hạ nhất định kín như bưng.”

Diệp Chước: “……”