Nhà gỗ số 104/529

(Mạch thượng hoa khai, khả hoãn hoãn quy hĩ : Hoa trên đường đã nở, có thể vừa ngắm cảnh vừa thong thả quay về – chuyện kể về Ngô Việt Vương và Vương phi, hai người tình cảm phi thường mặn nồng, một lần Vương Phi về nhà mẹ thăm họ hàng, lâu quá không về, Ngô Việt Vưong viết thư nói “Mạch thượng hoa khai, khả hoãn hoãn quy hĩ”, viết là “từ từ” nhưng ý là ở chữ “về”, “từ từ” mà lại dịu dàng hối thúc Vương phi trở về bên ông, diễn tả nỗi nhớ nhung của chồng đối với vợ. Vương phi nhận được thư, nước mắt tuôn chảy, lập tức trở về Hàng Châu.)

[ Thủ đô Hàn Quốc, Seoul cuối tuần, trời nhiều mây ]

Jaejoong, nếu anh không gặp em, nếu anh không yêu em, nếu anh không lựa chọn kiên trì, nếu……

Như vậy, hiện tại anh sẽ như thế nào, có lẽ đã thành gia lập nghiệp, có lẽ công thành danh toại, cũng có lẽ tầm thường vô vị…… Nhiều lắm những giả thiết, anh không xác định được.

Nhưng điều duy nhất anh biết đó là, nếu như vậy, anh sẽ mất đi một loại tình cảm có tên là tình yêu chân thành.

[ Thủ đô Pháp, Paris ngày đầu tuần, trời có mưa nhỏ ]

Ngân hà hoạch đoạn lưỡng tình si. Minh loan tâm tại thường tương ức. Phồn hoa đãi tiễn, sơ chung thôi hiểu, cơ độ ký tương tư.

(Là 1 câu thơ trong bài thơ: “Tứ trương cơ”)

Mọi người thường nói, tình yêu tốt nhất hẳn là chỉ nên làm bạn.

Nhưng đó là người ta nói, mặc kệ gần nhau hay chia lìa, đều là thâm tình mà người ngoài cuộc không thể lý giải, không thể hiểu.

Em nghĩ, em đang chờ một người, trở thành ngày về của em.

……

Jaejoong, em xem, cây dâu tây chúng ta cùng nhau trồng nơi ban công đã ra hoa, kết quả nho nhỏ; chiếc xích đu của nhãn hiệu em thích đã ra đời thứ 4; em vẫn luôn muốn mua một cái nệm tốt tốt đặt trong phòng ngủ của chúng ta; thánh địa phòng bếp của em, anh mỗi ngày đều chăm chỉ lau dọn sạch sẽ, chuẩn bị đầu đủ thức ăn tươi ngon; loại sữa em thích uống, anh mỗi ngày đều mua cho vào tủ lạnh……

Anh làm hết thảy, nhiều vô số, đều vẫn như cũ, như ý nguyện ban đầu của chúng ta.

Hy vọng có một ngày, nếu em đột nhiên xuất hiện trước mặt, anh sẽ không trở tay không kịp, sẽ không ngây ngốc nhìn em, sẽ không để em nhìn thấy căn phòng trống rỗng.

Mà có thể giống như trước kia khi em chưa rời đi, hết thảy đều như cũ, giống như mọi buổi tối, anh ngồi trên xích đu ban công, xuyên thấu qua cửa thủy tinh, nhìn bóng hình em bận rộn trong phòng bếp, sau đó cùng nhau tưới nước cho bồn hoa nhỏ nơi đây, cuối cùng dựa sát vào nhau, tiến vào mộng đẹp.

JaeJoong a, hoa Seoul đều đã nở, muôn hồng nghìn tía, anh chờ em, một bên thưởng thức này khôn cùng cảnh đẹp, một bên chậm rãi trở về.

Thủ đô Hàn Quốc.

“Yunho, mày không đi?”

“Không đi.”

“Thực không đi?” Chạng vạng, Yoochun ngồi xổm dưới sàn nhà phòng khách, tay chân lanh lẹ thu dọn hành lý, ánh mắt lại nhìn Yunho đang đặt máy tính ở trên đùi nhàn nhã tự đắc lên mạng.

“Thật sự,” Yunho chuyên tâm nhìn cổ phiếu trong lúc vô tình ngẩng đầu liếc thấy Yoochun mang theo khí thế dời núi lấp biển mang một đống quần áo đủ bốn mùa ném loạn vào vali, chốc lát, Yunho cảm thấy toàn bộ cơ thể run rẩy, run run một hồi, mới mở miệng hỏi,“Tao bảo, Park thiếu gia, ngài chuẩn bị chạy trốn hay là người ngoài hành tinh sắp xâm lấn địa cầu.”

“Ha?” Người nào đó đang chuẩn bị đồ đạc, mờ mịt ngẩng đầu, vẻ mặt mông lung, nghe mà không hiểu.

“Quên đi, coi như tao cái gì cũng chưa nói.” Park Yoochun từ khi gặp gỡ Kim Junsu, chỉ số thông minh cũng đã đạt đến trình độ trơn nhẵn, phẳng lặng như mặt nước.

“Này, này, này, mày đừng xỉa đểu tao như vậy được không?” Yoochun đứng dậy dựng chiếc vali lên, lại phát hiện bởi vì sắp đồ quá lộn xộn nên không thể kéo khóa được, vừa giơ hai tay đè ép xuống lại vừa nói với Yunho,“Mày và JaeJoong sắp bốn năm không gặp rồi.”

“Tao biết.”

Thế giới này, không có ai so với hắn còn có thể nhớ rõ hơn, hắn và JaeJoong đã tách ra suốt ba năm mười một tháng, tưởng niệm thấu xương tủy, như uống thuốc độc, ngày đêm ăn mòn trái tim, trằn trọc mất ngủ.

“A a a, đóng mãi không được.” Park Yoochun ngửa mặt lên trời thét to, Shim ChangMin bên cạnh thờ ơ, lạnh nhạt nửa ngày bỗng một bước xông lên, sau đó……

Đặt mông ngồi trên vali hành lý của Park Yoochun, cái vali vốn cứng đầu, lập tức ngoan ngoãn đóng lại, Park Yoochun quýnh quýnh hữu thần chạy đến kéo khóa, oán niệm nhìn ChangMin đang đắc ý dào dạt; nếu như hắn thu tay lại chậm một chút, vậy thì hiện tại phỏng chừng tay hắn cũng liền tiến vào ngồi trong vali.

“Không cần nhìn em như vậy” ChangMin tiêu sái vung tóc, trở về sửa sang lại hành lý của chính mình,“Em biết anh rất cảm ơn em là được rồi.”

……

Anh mới không cần để ý tới em.

Yoochun hai tay đặt lên trên, cọ đến bên cạnh Jung Yunho, vẻ mặt giả bộ thiên chân vô tà nói:“Yunho đại nhân, thực sự không đi cùng nô tài sao?”

“Mày nên đi uống thuốc đi.” Hoàn toàn không bị chọc cười, Yunho lạnh lùng quét mắt sang Yoochun vẫn còn đang muốn làm đóa hoa.

“Này, thực không hiểu mày làm nam nhân kiểu cái gì, rõ ràng nhớ đến chết, lại cố tình ra vẻ không cần liếc mắt nhìn nhau một cái, mày mua không nổi vé máy bay hay mày đã trở thành người tàn tật a.” Yoochun nói xong, chán nản xoay người đi, vài năm qua, cơ hồ cách mỗi một đoạn thời gian hắn đều đến Paris thăm JaeJoong.

Được rồi, hắn thừa nhận, đầu tiên hắn là đến cầu xin Junsu tha thứ, sau đó mới thuận tiện đến Paris.

Nhưng tên Jung Yunho này mỗi lần đều như nhà sư ngồi thiền, không chút sứt mẻ bị keo 502 dính chặt vào ngôi nhà, một lần cũng chưa đến.

“Còn giả vờ giả vịt, là ai mỗi lần nghe thấy có tin tức về thời trang, người mẫu, ánh mắt sắp long ra khỏi tròng mắt; là ai ghi lại những lần JaeJoong lên sân khấu biểu diễn vào đĩa, rảnh rỗi thì vụng trộm xem đi xem lại; là ai uống rượu xong còn ôm tao nói, rất nhớ Jaejoong…… Nam nhân vô tri như mày, mới đang giả vờ.”

Park Yoochun rất ít khi thao thao bất tuyệt như vậy, còn không bị tắc, đặc biệt là khi hắn đối mặt với Jung Yunho, cho nên, vài người bên cạnh đều ngừng tay chụm đầu, nhìn ngài Yoochun đang tự cho mình là thần thánh tỏa ánh hào quang.

“Dù sao cũng không phải chuyện của mày,” Yunho trả lời, sau đó cao thấp đánh giá Yoochun, buồn bã nói,“Còn có, tao là nam nhân vô tri, như vậy mày lúc nào lừa gạt mọi người đi chuyển đổi giới tính vậy, em gái Park.”

“Tao nói sai sao,” Park Yoochun cường điệu, dù sao hắn nói không lại Jung Yunho, vì thế quay đầu hướng Shim ChangMin nổ súng,“Này này này, em cũng thu dọn hành lý làm chi, anh chỉ nói mang JiYool đi cùng thôi.”

ChangMin chậm rãi ngẩng đầu, âm trầm nhìn Yoochun nói:“Anh có thể cảm thấy em cùng JiYool là bỏ trốn, hoặc là, tham gia lễ tang của anh.”

“Tang, lễ tang!!!”

“Lần này, anh bị anh Junsu ra sức đánh, có khả năng cũng khoảng 99%,” ChangMin đẩy gọng kính trên sống mũi, có chút học thuật nói,“em còn nhớ rõ lần trước anh bị anh Junsu cầm chổi lau nhà đuổi theo suốt 5 con phố, lần nhẹ nhất là bị một thau nước lạnh tạt thẳng vào mặt, lạnh thấu tâm, không thì bị song phi cước tiếp đón….”

“Câm miệng!”

……!!

Hắn nhất định mệnh phạm thái tuế mới có thể đầu tiên trêu chọc đến đại hộ pháp của ngũ độc giáo phái – Jung Yunho, sau đó lại trêu chọc tới giáo chủ – Shim ChangMin .

“Có đi không ạ?” JiYool thu dọn xong mọi thứ, đội mũ lưỡi trai, thanh âm nam hài đang ở thời kì vỡ giọng “oa oa” khác lạ, giơ tay nhấc chân đều mang theo tinh thần phấn chấn của thanh niên tuổi trẻ trai tráng .

“Đi thôi, đi thôi,” Park Yoochun không biết từ nơi này xuất ra lá cờ đỏ nho nhỏ, cao hứng phấn chấn phất phất cao cao, miệng luôn mồm,“Go go go, đoàn khách du lịch từ Hàn Quốc đến Paris hãy đi theo tôi.”

!!!!

Bệnh thần kinh!

Thái dương JiYool cùng ChangMin rịn ra vài giọt mồ hôi, đồng thời ở trong lòng hèn mọn nói.

Yunho nhìn đám người rời đi, nghe tiếng cửa đóng, ngôi nhà vốn ồn ào nháy mắt liền an tĩnh lại, trong trẻo nhưng lạnh lùng mà cô tịch, hắn buông máy tính, đứng dậy đi đến cuốn lịch treo sau cửa, xé đi một tờ lịch sắp qua ngày, căn phòng trống vắng vang vọng tiếng Yunho cúi đầu nỉ non:

Jaejoong, hôm nay là ngày thứ 1431 chia xa, anh rất nhớ em, người anh yêu.

Paris, nước Pháp.

Yoochun cùng mấy người tới Paris, vừa vặn đúng lúc tổ chức biểu diễn thời trang dành cho phái nam, trước cửa hoàng cung Paris rộng lớn tụ tập không ít truyền thông và nhân sĩ nổi tiếng đi xem.

Park Yoochun đối với những người này thật ra cũng rất quen, trước kia thường xuyên đi cùng với nghệ sĩ, người mẫu của công ty đi xem biểu diễn thời trang, đối với loại hoạt động mũi nhọn, tự xưng là vì “người mới phóng khoáng lạc quan” Park Yoochun vẫn thực thích.

Hỏi qua ý kiến của Changmin và JiYool, Yoochun thông qua quan hệ lấy được thiệp mời, thuận lợi tiến nhập vào đại hoàng cung tráng lệ.

Sáu người mẫu nam tuổi trẻ đi ra đầu tiên, mặc quần dài gấp nếp vàng nhạt, chân đi giầy thể thao hưu nhàn, áo chui đầu thêu thủ công diễm lệ, sáng ngời trước mắt cho người khác.

Park Yoochun vừa vào cửa liền lôi kéo ChangMin lải nhải, hiện tại lại hưng phấn bình luận không mệt mỏi về trang phục.

“Anh ồn ào đã chết,” Trừ bỏ thức ăn, Changmin đối những thứ khác đều mất đi niềm hứng thú, ngáp một cái thật to, nghiêng qua người, ánh mắt buồn ngủ mông lung,“Anh JaeJoong đi ra thì mới gọi anh dậy.”

“Này, buổi biểu diễn thời trang lớn như thế, em chạy tới chỉ để ngủ.” Park Yoochun căm giận.

“Nếu anh mua cho em một phần KFC, có lẽ em sẽ suy nghĩ lại. ChangMin lấy tay che ánh mắt lại, nhìn người mẫu lui tới trên sàn diễn, ở trong mắt hắn quần áo chỉ cần mặc được là được, có tiền không bằng đến các nơi trên thế giới nếm thử các món ăn nổi tiếng.

Nói đến liền nhớ, hắn rất nhớ món lẩu chua mà JaeJoong làm a.

Nhà thiết kế nổi tiếng với đồ xa xỉ, nước Pháp – Vuitton, nhà thiết kế Ciktor & Rolf của Hà Lan, nhà thiết kế Issey Miyake của Nhật Bản, nhà thiết kế nổi tiếng hàng đầu của New York, cùng với phần lớn các nhà thiết kế khác đều cho lên sàn diễn những thiết kế tân phẩm của chính mình, chính thống tây trang, phối hợp mũ trùm đầu bằng cỏ, hoặc là thêm áo khoác vắt sau lưng, dương nhung đại y, quần da cùng các loại phong cách quần áo ở trên người model triển lãm làm cho người ta hoa cả mắt.

Ngay tại thời khắc ChangMin sắp đi vào giấc nhủ, âm nhạc Belle journée pour ne rien faire vang lên, ngọn đèn chậm rãi tối om.

Sàn diễn trong nháy mắt trở nên cực kì im lặng, trước khi đến, rất nhiều người đều biết hôm nay sẽ có trang phục của một nhà thiết kế nổi tiếng người Châu Á lần đầu tiên lộ mặt, hơn nữa còn là bộ sưu tập kết thúc buổi diễn, tất cả mọi người rất muốn biết nhà thiết kế được mọi người khen ngợi, có rất nhiều tác phẩm đỉnh cao rốt cuộc là thần thánh phương nào.

Đầu tiên, từ phía trong đi ra những người mẫu nam tóc vuốt keo bóng loáng, âu phục tro bụi, lam sắc chắp vá, áo sơ mi lụa thiết kế theo hình dáng kimônô, trên áo khoác nổi bật những chiếc móc cài kiểu kimônô, trở thành điểm nhấn chính trên bộ trang phục, một số người mẫu có khoác ngoài một chiếc áo vest kết hợp cùng những chiếc quần bò rách bất quy tắc, hay quần đùi da đen, trên đầu đội mũ dạ đen huyền bí, phong cách độc đáo riêng có khiến cho toàn khán phòng vỗ tay rào rào thích thú.

Sau khi các nam model trình diễn xong, chuyên gia thiết kế bố sưu tập đi ra cuối cùng, thấp thoáng sau lưng những model cao lớn, mọi người cùng nín thở, tò mò muốn xem người có thể làm những bộ trang phục độc đáo và lạ mắt khiến buổi trình diễn náo động là người nào.

Mái tóc vàng óng bồng bềnh cắt tỉa gọn gàng đeo một chiếc tai nghe sành điệu, chiếc áo khoác ngoài người đó mặc bất đồng với những chiếc áo khoác trong bộ sưu tập, bên trong là một chiếc áo sơ mi trắng sáng phối hợp với một chiếc nơ và đôi bao tay màu đỏ, bộ trang phục toát lên tia cuồng dã, bên dưới mặc một chiếc quần da nâu bó sát, cùng chiếc bot cổ cao màu đen phản nghịch.

Hai tay đút túi quần, nam tử gương mặt châu Á điển hình, không trang điểm, chỉ là ở khóe mắt có một chút vằn nước màu lam sắc cong cong, ngắn gọn mà thanh thú, bước đi hữu lực nhưng lại tự nhiên, dáng người cao ngất, cuồng dã mà không mất đi khí chất tao nhã, khiến mọi người nhớ ra vị này chuyên gia thiết kế thời trang xuất thân từ một người mẫu – Hero Kim.

“Oa nga oa nga oa nga!” Xem xong show diễn, trà trộn vào hậu trường Yoochun nhìn không chớp mắt về phía Jaejoong, ngược lại Changmin nhìn những người mẫu ở hậu trường không chút cố kị thản nhiên thay quần áo giữa đông người khiến cậu không khỏi đỏ mặt cúi đầu đi phía sau Yoochun.

Lúc này, không ít người vây quanh bên người JaeJoong chúc mừng rất náo nhiệt, không khí tràn đầy niềm vui, làm cho người ta không khỏi muốn tung hô.

Yoochun đứng đối diện JaeJoong, chờ đám người chậm rãi tán đi, sau đó nhìn JaeJoong ngẩng đầu, đầu tiên là rất kinh ngạc rồi chuyển biến thành nụ cười tươi hiểu nhau.

“Mọi người sao lại đến đây?” Có thể nói đại lấy được toàn thắng, JaeJoong cúi đầu cười nhìn ba người xếp thành hàng đứng trước mặt.

“Đương nhiên là tới thăm cậu/anh/ba.” Ba người trăm miệng một lời, sau đó nhìn thoáng qua nhau, cười ha ha.

“Chúc mừng anh.” ChangMin thiếu kiên nhẫn đầu tiên, ôm JaeJoong một cái thật chặt.

“Anh cảm thấy em cao thêm thì phải,” JaeJoong ngửa đầu nhìn Changmin trước mặt, hơn hai mươi tuổi vẫn còn cao thêm được, Shim ChangMin hẳn là người thứ nhất,“Sao cũng mang Jiyool đến?”

“Yên tâm đi, ba nuôi gần nhất bị Yunho làm cho kế hoạch thất bại, sứt đầu mẻ trán, không có nhiều thời gian chú ý đến cậu,” Biết ngụ ý của JaeJoong, Yoochun nhìn Jaejoong qua vài năm đã lột xác trở nên quá chói mắt, cười nói,“Huống chi, ba đứa nhỏ không thể tới, đứa nhỏ nếu không đến, một người sáng chói như vậy bốc hơi đi, chúng ta không gánh nổi trách nhiệm.”

“Miệng của cậu lại hỏng rồi.” JaeJoong mím môi cười, diễm quang bắn ra bốn phía.

Chờ JaeJoong nhận xong phỏng vấn, cáo biệt mọi người, bốn người cuốc bộ về nhà trọ vừa đi vừa tán gẫu vui vẻ.

“Cáp, Jaejoong, phòng ở của cậu càng ngày càng tốt lạp,” Yoochun nhìn nhà trọ JaeJoong mới trang hoàng, khoanh tay di chuyển loạn xạ trong phòng,“Nghĩ sao mà lại mua một căn phòng lớn như vậy, mà ở một mình.”

“Là của một người bạn,” JaeJoong vào nhà liền vội vàng đi pha trà rót nước cho ba tên kia, miệng không quên nói,“tớ vừa mua một căn nhà ở Hà Lan, tốn không ít tiền, sao có thể mua ở đây nữa.”

“Nga?” tâm bát quái của Park Yoochun sôi ùng ục ùng ục, đến gần, nhỏ giọng thì thầm, “Người bạn nào mà hào phóng như vậy a?”

“Nam nhân của anh Heechul,” JaeJoong nhịn không được cười, nam nhân lãnh diễm kia dĩ nhiên là vì nam nhân khác quốc tịch mới trốn Hàn Quốc đến Pháp, không ngờ mới làm người mẫu được vài ngày, người kia liền đuổi tới, hiện tại hai người lại tới Trung Quốc hưởng tuần trăng mật, để cậu một mình ở đây giữ nhà cho bọn họ,“Bọn họ về Trung Quốc, tớ tạm thời ở đây.”

“Khó trách,” Park Yoochun vuốt cằm, liên tục gật đầu.“Khó trách tớ có cảm giác rất thân thiết với anh Heechul, hóa ra là người cùng chung chí hướng.”

“Anh thấy tiểu mỹ nhân là có cảm giác thân thiết đi.” Shim ChangMin không lưu tình chút nào phun trào.

Ở nhà trọ yên tĩnh ấm áp ăn cơm tối, tuần lễ thời trang Paris vẫn đang tiến hành, JaeJoong thân mang trách nhiệm nặng nề, chân chạm ót, Yoochun cũng không quấy rầy nhiều, chuẩn bị mang theo bầy trẻ con lên máy bay trở về căn cứ, trước khi đi, JaeJoong tiễn bọn họ ra sân bay.

Yoochun nhìn khuôn mặt không thay đổi bao nhiêu, nhưng khí chất biến hóa rất rõ ràng, trong lòng âm thầm hiểu được: JaeJoong hiện tại, tuyệt đối không phải chỉ đơn giản cố gắng mà có thể làm được như vậy.

Những hòn đá sắc nhọn bên bờ biển trải qua mọi cách vất vả, cuối cùng mài mòn đi góc cạnh, tỏa ra ánh sáng rực rỡ nhất trên thế giới.

“Jaejoong, Yunho bảo tớ nói với cậu,” Yoochun trước khi bước đi vào phòng chờ máy bay, liền giơ tay làm thành cái loa đặt bên miệng nói,“Hắn nói, mạch thượng hoa khai, khả hoãn hoãn quy hĩ.”

Mạch thượng hoa khai, khả hoãn hoãn quy hĩ.

JaeJoong bên môi khẽ cong lên, nở nụ cười mị hoặc lòng người, giống như nắng sớm phách liệt đại địa, tất cả mọi vật liên quan đều cảm nhận được ánh sáng tình yêu.

“Tớ đã biết.” JaeJoong xa xa cũng đáp lại, hắn biết, cậu cũng hiểu.

Hắn – Yunho , ở Hàn Quốc chờ cậu.

Thủ đô Hàn Quốc.

“Đem cái này giao cho Shim quản lí kiểm tra lại, không cần chuyện gì cũng tới tìm tôi.” Trong văn phòng, sắc mặt Jung Yunho không tốt, quát lớn, nữ nhân viên cúi đầu không dám thở.

“Shim, Shim quản lí chưa trở về,” Nữ nhân viên lã chã sắp khóc, run rẩy trả lời, cô không biết vì sao Boss lại tức lớn như vậy,“Cho nên, tôi mới……”

“Đặt tài liệu lên bàn, đi ra ngoài.”

“Vâng.”

Nữ nhân viên giống như lửa cháy tận mông chạy vội ra ngoài, Jung Yunho âm trầm nhìn thoáng qua kính mờ tấm ngăn, văn phòng bên cạnh quả nhiên vẫn đóng kín cửa, Shim ChangMin này, đi gần nửa tháng còn chưa trở về, JiYool và Yoochun có liên quan cũng không biết hiện tại ở phương nào.

Nói là đi thăm Jaejoong, ngay cả tin tức cũng không truyền về, mấy tên này rốt cuộc còn coi hắn là gia chủ không!

“Cốc, cốc, cốc.”

“Ai?”

……

“Nói chuyện!”

……

“Nghe không hiểu lời tôi sao?”

Câu hỏi như đá chìm đáy biển, không chiếm được đáp lại, Jung Yunho vốn tâm phiền ý loạn, lúc này lại tức giận ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa.

Nhưng một cái liếc mắt này khiến cho hắn không thể dời tầm mắt sang chỗ khác.

Một nam tử tóc vàng, áo phông sọc ngang đen trắng cổ chữ V, xương quai xanh xinh đẹp lộ ra bên ngoài, da thịt tuyết trắng gần như trong suốt, thân hình thon dài tà mị, dựa vào khung cửa, kính mát màu trà nằm dưới ngón tay thon dài chuyển động lên xuống, áo khoác gió màu đen vắt qua cánh tay, trên mặt mang theo nụ cười mị hoặc lại không chút để ý.

“Vài năm không gặp, tính tình Jung tổng thực nóng nảy a.”

Bút máy trong tay “Lạch cạch” một tiếng rơi xuống bàn, Jung Yunho lần đầu ngơ ngác không biết nói cái gì như vậy, nam nhân trước mắt là người mà hắn mong nhớ ngày đêm đột nhiên xuất hiện, làm cho hắn cảm thấy thực không đúng.

Hắn muốn giơ tay lại gần chạm vào, lại sợ như vô số lần trong mộng, người trước mặt là do hắn quá mức tưởng niệm mà xuất hiện, chỉ cần hắn vươn tay sẽ tan mảnh nhỏ, biến thành bọt biển, một khắcdưới ánh nắng mặt trời , rốt cuộc tìm không ra tung tích.

“Choáng váng sao?” JaeJoong nhìn Jung Yunho ngây ngốc vươn tay, muốn chạm vào lại không dám chạm, nhịn không được lộ ra nụ cuời tươi đẹp mặt, đem hành lý để sang một bên, đi đến trước bàn Jung Yunho, chống cằm nhìn thẳng vào khuôn mặt người kia,“Jung Yunho? Anh không biết em ? Mất trí nhớ ?”

“Jaejoong?” Hình như là bệnh nhân thất thanh đã lâu đột nhiên học được cách mở miệng nói chuyện, thanh âm Jung Yunho khàn khàn từ cổ họng bức ra, sau đó liền kịch liệt thở gấp.

“Là em.” Tựa hồ cảm giác được đáy lòng Yunho kích động mà áp lực, JaeJoong cười khẽ, giống như ánh trăng sáng tỏ, bốn mắt chạm nhau, trong một lát yên tĩnh tình cảm nồng đậm lên men, JaeJoong cầm lấy tay Yunho, nhẹ nhàng áp lên khuôn mặt lạnh lẽo của mình, thanh âm nhu hòa dường như hợp thể hòa với tiếng gió, nhưng Jung Yunho nghe thấy được, hắn nghe thấy tiếng JaeJoong rõ ràng nói.

“Yunho, em đã về.” Tiếng JaeJoong bị gió thổi, khuôn mặt lạnh như băng, Yunho đưa tay vuốt ve mặt Jaejoong, từ ánh mắt đến cái mũi, từ lỗ tai đến đôi môi.

Là thật, nam nhân trước mặt là thật.

Không phải ảo ảnh đêm khuya nằm mơ giơ tay chạm không đến, không phải hình ảnh lạnh lẽo trong khung ảnh, trước mặt, rõ ràng, nhất nhăn mày cười sinh động, đều ở trước mắt, hắn có thể vuốt ve.

“Hoan nghênh trở về, Jaejoong.”

Jung Yunho đẩy ghế ra, một tay chống lên bàn, nhảy đến bên người JaeJoong, bất chấp máy tính và tài liệu rơi tá lả, hắn mặc kệ, cái gì đều mặc kệ, hắn hiện tại chỉ thầm nghĩ hung hăng ôm nam nhân trước mặt, đem cậu nhu vào tận xương nhu vào máu, không bao giờ nữa chia lìa.

Không còn nỗi nhớ tương tư tra tấn, không còn mỗi đêm nhìn ánh trăng sáng tỏ bên ngoài, vuốt chiếc giường lạnh lẽo một mình suy nghĩ, không còn tưởng niệm như thủy triều đánh úp lại, chỉ có thể nhìn người ấy mặc trang phục đi tới đi lui trên màn hình; Không còn tưởng niệm thành cuồng……

Gắt gao đem nhân ôm vào ngực, khuỷu tay mạnh mẽ vây trụ toàn bộ, Jung Yunho giống như đột nhiên hiểu được cảm giác trân bảo đã mất tìm được trở về, trong lòng ngoại trừ kinh hỉ thế nhưng còn có thản nhiên đau thương.

Nguyên lai, yêu nhau, sẽ trở thành lo được lo mất như vậy.

“Jaejoong, chúng ta,” thanh âm Jung Yunho trầm thấp mang theo sầu não như rượu mạnh từ yết hầu tốc hành xâm nhập tâm phế JaeJoong, xâm nhập ngũ tạng, một dòng chảy nóng ngùn ngụt, không biết là đau, hay là vui mừng, ngữ khí Jung Yunho mang theo lo sợ không yên, vòng vo mấy vòng, vẫn là nói,“…… anh rất nhớ em.”

JaeJoong vẫn cười rốt cục đành thở dài thật sau, là Jung Yunho, nam nhân này là Jung Yunho, cậu thật sự đã trở lại, về bên cạnh hắn.

Cuộc sống trên sàn diễn vài năm qua đã sớm hình thành cho cậu thói quen lúc nào cũng khắc khắc vẫn duy trì trạng thái như vậy, mặc kệ là cười, vẫn là hình dáng trên sàn diễn, cho dù rất đẹp, cũng không phải chân thật là cậu.

Chỉ có ở bên người Jung Yunho, cậu mới là Kim Tại Trung, không phải người mẫu Hero, không phải nhà thiết kế Hero Kim, mà chân chính là Kim JaeJoong.

“Em cũng vậy,” Kim JaeJoong cố gắng hít lấy hương vị thuộc về Jung Yunho, hương vị quen thuộc này làm cho cậu mỗi đêm trằn trọc mất ngủ, làm cho cả người cậu trầm tĩnh lại, nửa ngày, mới nói,“ cả thế giới của em.”

Giờ khắc này, hai người ôm nhau, thỏa mãn đến cực điểm, chẳng sợ giây tiếp theo thế giới sẽ bị hủy diệt, cuộc đời này bọn họ cũng không còn gì tiếc nuối.

Hồi lâu, Yunho mới buông Jaejoong ra , nắm cả bờ vai cậu, tham lam nhìn JaeJoong.

Cậu gầy đi, nhưng lại càng ngày càng đẹp, vài năm tôi luyện, nếu nói trước kia JaeJoong là trăng sáng trên bầu trời sáng, vậy hiện tại JaeJoong chính là mặt trời đỏ, trên người quang mang không che dấu, làm cho người ta không khỏi bị hấp dẫn.

“Nhìn cái gì thế? Gấu ngốc.” JaeJoong bị nhìn ngượng ngùng, hai má hiện ra một chút diễm sắc.

“Anh muốn hôn em.” Jung Yunho nhìn JaeJoong kiều diễm, ngây ngốc hỏi.

“Đồ ngốc.”

JaeJoong bật cười, chắp tay sau lưng, kiễng mũi chân, cắn cắn môi dưới của Jung Yunho, đầu lưỡi nghịch ngợm liếm vòng quanh đôi môi, thấy Jung Yunho vẫn ngơ ngác, JaeJoong nhăn mặt nhăn mũi, muốn dừng lại.

Nam nhân đối diện lại đột nhiên giống như bão tố bắt lấy bờ môi của cậu, đầu lưỡi khai phá răng nanh, khẩn cấp công thành đoạt đất, đầu lưỡi đột khởi nụ hoa kích thích JaeJoong khoang miệng ngọt ngào, làm cho hắn theo trong lỗ mũi phát ra tiếng rên rỉ niêm nị.

Linh hoạt đầu lưỡi quấn quít lấy lưỡi của JaeJoong múa lượn, ngươi tới ta đi trong không gian gắn bó, ai cũng không chịu thua muốn chiếm lĩnh toàn bộ đối phương .

Giống như chiến đấu, hôn môi, lấy JaeJoong luân hãm chấm dứt, cậu vĩnh viễn đấu không lại nam nhân trước mặt, JaeJoong ôm cổ Yunho, cúi đầu thở dốc, môi đỏ mọng thũng xuống, ánh mắt mê ly nhìn nam nhân ôm mình.

Mặc kệ từng là Kim Tại Trung – một giáo viên mầm non dịu dàng, hay là hiện tại này thế nhân sở quý người mẫu Kim Tại Trung, ở Jung Yunho trước mặt, cậu nhận thua.

Yêu nhau, là chém giết, lại thỏa hiệp.

Họ thương nhau, cho nên, cam tâm tình nguyện.

Kỳ thật không chỉ Jung Yunho, làm sao thường không phải như vậy, bọn họ đối lẫn nhau thỏa hiệp, là vì yêu không thể tự thoát ra được.

“Còn đi sao?” Jung Yunho ngồi trên sô pha, đem JaeJoong ôm trên đùi, vuốt ve lưng cậu, đôi môi đỏ mọng kiều diễm ướt át dẫn tới hắn muốn hôn nữa.

“Anh hy vọng em đi sao?” một bàn tay JaeJoong cùng Yunho mười ngón giao triền, đầu tựa vào ngực người kia, nghe tiếng tim đập hữu lực của hắn.

“Anh tùy em,” Jung Yunho thản nhiên, gặp JaeJoong mân mê miệng, lộ ra thần sắc không vui, mới vỗ tay cười to, sau đó thì thầm,“Chính là lần này, mặc kệ em đi đâu, anh đều đi theo em.”

Giống như trong một bộ phim bọn họ từng cùng nhau xem rất nhiều năm về trước, nhân vật nam chính nói với người yêu: Lưu lại, hoặc là dẫn anh đi.

Jung Yunho cũng mang theo tâm tư như vậy.

“Không đi,” Chính là một câu ngắn ngủn, lại làm cho JaeJoong đỏ hốc mắt, cậu nghĩ cậu đã đủ kiên cường, không nghĩ tới, chỉ cần đụng phải Jung Yunho, vẫn yếu ớt không chịu nổi một chút đau thương,“lần này gặp lại, đó là cả đời nhất thế.”

“Được.” Một chữ trả lời độc nhất, nói năng có khí phách.

JaeJoong cười, này bốn năm những vất vả cùng đau khổ, chua xót, tại đây chỉ với mấy từ đã tan rã hầu như không còn, chỉ còn lại trong lòng tràn đầy ôn nhu cùng cảm động, cảm động đem khoảng trống mấy năm nay tách ra toàn bộ bổ khuyết, chậm rãi, cơ hồ yếu tràn ra lồng ngực.

“Em đã gặp Yoochun,” JaeJoong vuốt vuốt ngón tay Yunho, ngập ngừng mở miệng,“Yoochun nói với em……”

“Mạch thượng hoa khai, khả hoãn hoãn về hĩ.”

Jung Yunho tiếp nhận câu chuyện, nói ra câu này làm cho JaeJoong không để ý mọi người ngăn trở, không để ý lập tức sẽ cử hành lễ trao giải, không để ý tới lời giữ lại của thầy giáo, khẩn cấp bay trở về bên người nam nhân này.

Khi nghe thấy Yoochun nói những lời đó, lòng tràn đầy vui mừng nhưng rất khác bây giờ.

Tiếng nói của Jung Yunho trầm thấp, làm cho cậu cảm động, đồng thời muốn khóc lớn, trong lòng chua xót đọng lại, chôn sâu ủy khuất, tại một khắc đó, như là núi lửa rục rịch sắp phun trào.

“Bảo bối của anh, nơi này hoa đều đã nở, nên trở về.”

Rốt cục tròng mắt nhịn không được, hai mắt JaeJoong đẫm lệ mông lung nhìn Yunho, cảm thụ được ấm áp trong lòng hắn.

Ánh nắng xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào ngôi nhà, ôn nhu vuốt ve khuôn mặt hai người, đem hình bóng hai người ôm nhau khắc thật dài, thật sâu trên tường, giống như một bức tranh thuỷ mặc tốt nhất, làm cho người ta không đành lòng đụng vào.

Nguyên lai, chỉ có bên người này mới chính là nguyên liệu để bổ khuyết những chỗ trống trong lòng.

Dù cho tiền đồ, tiền tài có nhiều hơn đi nữa, có nhiều người, cho dù ấm áp hơn, cũng không có thể thay thế được.

Bởi vì, hắn, là độc nhất vô nhị.

Tương tư sầu đoạn trường.

May mà, bọn họ hiện tại rốt cục gặp lại, không cần bị chia lìa dài lâu đem thân thể ăn mòn thành một thể xác trống rỗng mà hoa lệ, không cần bị nỗi tương tư u sầu mang đi sở hữu tư duy lưu lại một cô tịch linh hồn.

Bỏ qua huyết lệ vô cùng, bỏ qua ái tình chưa kết thúc, giãn ra chân mày đang nhíu chặt, bỏ qua dòng thời gian tĩng lặng, bỏ qua dáng người thon gầy phản chiếu qua ánh mắt, quên đi những u sầu cũ mới, rốt cục tại đây gặp lại nhau, nơi nơi đều ngập tràn cảnh xuân tươi đẹp, ánh nắng chan hòa, chim chóc vui ca.

Làm cho chúng ta kinh hỉ không chỉ là gặp lại trên thế gian, không chỉ là tâm linh mãnh liệt, không chỉ là……

Mà là, đến giờ khắc này, chúng ta vẫn yêu nhau như trước, không thể buông tay nhau ra.

Mạch thượng hoa khai, khả hoãn hoãn về hĩ.

– Jung Yunho, em không thương anh.

– Ừ, anh biết.

– Anh không muốn nói cái gì sao?

– Không sao, chỉ cần anh còn yêu em là đủ rồi, em còn sống là đủ rồi.

– Ngốc, em là yêu anh.

_ Ừ.

Hết chương 61

Tagged: ấm áp, cảm ơn em, cảm ơn em duẫn tại, cảm ơn em yunjae, DBSK yunjae, duẫn tại, yunjae