Có câu ‘Old but gold’, mình đọc đam mẽo từ 2011, đến nay đã gần 8 năm, đọc nhiều mà quên cũng nhiều. Có những bộ lúc trước là kinh điển, nhưng giờ đọc lại thấy cũng bình thường. Nhưng có một vài bộ, tuy cũ mà đọc lại luôn hay tái tê trong mọi thời. Nhân dịp lại đọc lại ‘Lộ Nhân’ của đại thần Dịch Nhân Bắc, mình lôi luôn bài review đã viết từ một năm rưỡi trước lên wordpress, hy vọng sẽ giúp bộ truyện tìm thêm được độc giả mới.
Lộ Nhân được edit cũng đã lâu, nhưng không được chú ý bằng Sửu Hoàng cũng của cùng tác giả Dịch Nhân Bắc. Đã đọc cả hai truyện, dù cũng thích Sửu Hoàng nhưng mình lại thích Lộ Nhân hơn một chút, đọc xong vẫn có gì đó cứ vương vấn mãi, như trà ngon uống hết còn dư vị ngọt hậu.
Lộ Nhân, tên này có hai nghĩa, một là ‘người qua đường’, hai là ‘Người họ Lộ’, nghĩa nào cũng hợp với hoàn cảnh truyện. Câu chuyện bắt đầu với lời đồn trên thiên hạ, Lộ gia bảo bảo chủ Lộ Thiên Tinh đang đi tìm kho báu, manh mối là bốn chữ ‘Cùng trời cuối đất’ xăm trên mặt. Thiên hạ lại xôn xao, Lộ gia bảo chủ đưa ba điều kiện kén rể cho muội muội là Đệ nhất mĩ nhân Lộ Y Y. Nhưng mà với chuyện này thì Lộ Tinh Thiên chỉ tỏ ra như đang xem kịch vui, chân khổ thực khổ là ảnh vệ Lộ Thập Lục! Ngoài việc phải chấp hành cái nhiệm vụ đứng đó mà nhìn Lộ lão gia đem người trong giang hồ đùa giỡn thực vui vẻ, lại còn bị lão gia đá xuống giường…
Nội dung không âm mưu dày đặc, tình cảm không ân oán mãnh liệt, nhân vật không tài hoa tuyệt sắc, nhưng giọng văn, cách xây dựng tình tiết và xây dựng nhân vật của Dịch Nhân Bắc là ưu điểm khiến truyện này gây ấn tượng mạnh. Nhân vật đa diện, không một màu, tính cách có tầng có lớp, không hoàn mỹ đến xa vời, không dễ đoán và theo lối mòn. Tác giả khéo léo dùng các môtip cũ dẫn dắt độc giả, giăng đủ loại hố, sau đó lại tài tình khiến độc giả bị sa hố, bị lừa tình đầy bất ngờ, thì ra ban đầu mình đoán thế này lại là không phải. Khi độc giả nghĩ nhân vật rơi vào một hồi hiểu lầm, u mê thì thật ra nhân vật lại rất thanh tỉnh, và hiểu rõ ràng.
Thập Lục là con người bình thường, tài năng bình thường, võ công bình thường, ngoại hình bình thường nốt, so với Lộ Thiên Tinh quả là như so đèn với trăng. Với thân phận là ảnh vệ, là chiếc bóng theo chủ nhân, là bậc tôi tớ, lại là người có tình cảm trước, đủ đường thua thiệt, Thập Lục thế nhưng luôn tự biết đủ, không cưỡng cầu, hài lòng với hiện tại, không hy vọng xa vời, tự biết khó có được tấm chân tình của người mình yêu, không u sầu dằn vặt bản thân. Nếu Lộ Tinh Thiên cường về tài năng, ngoại hình, gia cảnh, tính cách, võ công… thì Thập Lục cường về tâm hồn và cách suy nghĩ. Yêu và sẵn sàng hi sinh cho người mình yêu, quyết tâm thử tìm cơ hội cho mình nhưng không mù quáng, hiểu rõ nhấc lên được thì buông xuống được, hiểu rõ thời gian sẽ làm mọi chuyện trôi qua, hiểu rõ không phải không có tình yêu sẽ không sống tiếp được. Thập Lục kiên cường làm chuyện mình muốn làm, Thập Lục lạc quan tếu táo, dù cho bị đàm tiếu, bị cô lập, bị đau lòng, Thập Lục vẫn cảm thấy xứng đáng và hạnh phúc.
Lộ Tinh Thiên cũng là nhân vật thú vị, thù dai, đê tiện, có thù tất báo, tính tình dở hơi tùy ý như con nít, bướng bỉnh chấp nhất lại háo sắc lại biến thái :))) Nhưng chỉ một ưu điểm đánh bật mớ trên chính là quyết đoán rõ ràng, biết rất rõ ràng mình muốn gì yêu ai, sau đó không hề dây dưa lằng nhằng, với cả cú plot twist quá bự của ảnh khúc cuối khiến tất cả mọi người dở khóc dở cười mà thấy ảnh biến thái dễ thương, chấp nhận hai tay dâng Thập Lục cho ảnh.
Trong truyện, Dịch Nhân Bắc xây dựng tình cảm giữa hai nhân vật rất sâu sắc.Tình cảm hai nhân vật từ lành lạnh nhàn nhạt mơ hồ qua sự miêu tả tâm lý uyển chuyển của Dịch Nhân Bắc đã dần dần sâu đậm tha thiết chân thực hơn. Cả hai không hẳn chỉ bị cuốn hút vì bề ngoài và tính cách, mà còn là sự thấu hiểu và bao dung cho nhau qua thử thách, khó khăn, mà thử thách to bự nhứt chính là tình cũ vừa có ngoại hình vừa có tài năng, tình cảm khi xưa thâm tình hoàn hảo như tranh vẽ. Nhưng lựa chọn cuối cùng của Tinh Thiên cùng lý do cho lựa chọn đó, đảm bảo khiến độc giả hài lòng vì hợp lý. Mình thích tình cảm của Thập Lục, thứ tình cảm vừa trong sáng vừa kiên cường, vừa nóng bỏng lại vừa dịu dàng, ích kỉ mà vẫn bao dung hào sảng, đến cuối cùng vẫn chỉ muốn người mình yêu thực sự hạnh phúc (sau khi chửi nó té tát đã đời sảng khoái lòng người). Mình vốn có cảm tình với những tình cảm lặng yên, bởi vì cần bao nhiêu yêu thương và kiên nhẫn mới có thể nuôi dưỡng được thứ tình cảm đơn phương ấy không lụi tàn chứ.
Dịch Nhân Bắc viết Lộ Nhân rất chắc tay, bi hài vừa đủ, ngòi bút miêu tả nhân vật hay ở chỗ dùng hành vi, cử chỉ, ngôn hành để nhân vật từ từ bộc lộ bản thân. Các đoạn đối thoại của nhân vật rất thông minh sắc sảo, các nút thắt được gài cắm thú vị, mỗi chương gợi mở từ từ để dẫn dắt độc giả, kiểu đọc xong chương cuối mới nhận ra bị con mẹ tác giả dắt mũi rồi mà chẳng thể hận bả :))) Đặc biệt thích sự ngược trong truyện này, không bi lụy, không quằn quại thân tâm như các truyện đam mĩ khác, cái ngược lạnh và nhẹ hẫng, tưởng không sâu nhưng lại sâu không ngờ, đau lòng cũng vì một đoạn tình cảm quá đẹp và một nhân vật quá đáng nể đáng được thương yêu. Lời văn và nhân vật mang cảm giác rất ý nhị, gợi cho người ta suy nghĩ mãi, để ngẫm được cái hay cái thú trong ấy, chứ không huỵch toẹt ra hết. Nói chung, tinh hoa của Dịch Nhân Bắc dường như bộc lộ hết trong Lộ Nhân rồi. Chỉ có điều bản edit từ sáu năm trước khi bạn editor mới vào nghề, nên mình chưa ưng lắm, nhiều chỗ đọc khá giống QT.