1/Bài viết là cảm nghĩ cá nhân của người viết, dựa theo bản dịch của Sa Vũ và Redfox nên có thể cho bạn biết trước nội dung. Chân thành đưa tới bạn một lời khuyên, nên đọc truyện và có những nhận xét cùng cảm nhận của riêng mình về câu chuyện đó. Đọc bài viết này có thể làm ảnh hưởng tới cảm nhận chính xác của bạn về câu chuyện.
2/Bài cảm nhận này, muốn chôm chỉa thật nhiều từ bản dịch của nhà Redfox nhưng mà do thời gian không có, nên là cứ treo tạm ở đây trước cho thỏa nỗi lòng đã, sau đó mỗi khi đọc lại sẽ chêm thêm một ít cũng không muộn 🙂 truyện hay như vậy, đương nhiền còn phải đọc lại vài (chục) lần nữa chứ :))
Trước tiên nhắc một chút về tác phẩm, ai đó chưa đọc nếu cảm thấy có duyên nên tìm đọc tác phầm này.
Là bộ thứ tư trong hệ liệt “Lãng Đãng Giang Hồ” của tác giả Tự Từ, lấy bối cảnh cổ trang và tình tiết phá án Khánh Trúc Nan Thư viết về câu chuyện của hai nhân vật vô cùng đáng yêu Lan Khánh và Bách Lý Thất, hay còn gọi là Trần Thất.

Bởi vì đây thuần túy là một bài viết chia sẽ cảm xúc nên cũng không dài dong giới thiệu nữa.
Tôi tìm truyện đọc là tùy duyên, thường chọn truyện theo cách khá là đơn giản là nhìn tên. Cách này tôi cũng biết khá là vớ vẩn, nhưng chẳng phải nói rồi sao, là tùy duyên.
“Khánh trúc nan thư” bốn chữ này ấn tượng đầu nên là vô cùng dễ nghe thanh âm trong tâm trí nhẹ nhàng thang thúy, hình ảnh hiện lên trong tâm trí là một rừng trúc xanh mát tựa ngọc. Một cái tên đúng chuẩn ‘gợi hình, gợi cảm’ 🙂
Sau đó chẳng biết có ai giông tôi không, nhớ tới hai câu trong Đại Cáo bình Ngô của Nguyễn Trãi
“Đau đớn thay, trúc Nam Sơm không ghi hết tội
Dơ bẩn thay nước Đông Hải không rửa sạch mùi”
Ý tứ của hai câu nói hẳn cũng không khác nhau đi, Tự Từ lại chọn bốn chữ đẹp nhất làm tên tác phẩm càng khiến tôi tò mò. Cuối cùng là trong câu chuyện ấy, có gì trúc Nam Sơn không ghi hết.
Đã có duyên như vậy rồi, còn có lí do gì mà không đọc. Bời vậy dù có ôm điện thoại chữ bé xíu bằng con kiến, hơn một tuần tôi chăm chỉ vào nhà Redfox theo đọc hết Khánh Trúc Nan Thư.
Vừa đọc vừa nghĩ, may mắn đã không bỏ qua bộ truyện này. Đọc xong lại nghĩ thực không sai khi đọc bộ truyện này. Lật lại đọc lần nữa lại nghĩ, đọc được truyện này may mắn quá đi.
Ngôn ngữ tự nhiên, câu chuyện tựa dòng nước chảy nhẹ nhàng thấm vào lòng người. Đoạn cao trào không phải không có lại không hề gượng ép. Cái này nhất định phải ca ngợi tác giả đại nhân Tự Từ, và cũng phải nhắc tới hai người Việt hóa câu chuyện là Sa Vũ và Redfox. Trong tiếng Trung là văn phong tác giả, trong tiếc Việt đã phải có ba phần văn phong của editor và công sức của beta.
Ai đọc bản Quick trans rồi thì biết, rồi lại đọc qua một số tác phẩm edit của người mới như vậy sẽ càng phải trân trọng thêm công sức của editor. Tiếng Hoa là ‘bác đại tinh thâm’ còn tiếng Việt chính là đáng sợ hơn cả ‘phong ba bão táp’.
Tính nhỏ ra, Khánh Trúc Nan Thư thực dài, sáu quyển đó, thế nhưng lại chưa từng khiến tôi chán nản. Điều gì chờ đợi ở phía sau, nguyên nhân những việc xảy ra trước đó.
Một chút cảm nghĩ về nhân vật chính của chúng ta, vị đại gia chiếm toàn bộ sân khấu “Bách Lý Thất’. Con người này, nên gọi là một con gà không trung thực, tính cách của một con trâu gỗ.
Mạn phép mượn lời bạn Phỉ Thúy nói về Thanh Lạc trong “Minh nguyệt chiến hồng trần” của Lưu Thủy Sản Sàn: “Nói nôm na thì là trâu không uống nước chẳng ai ghịt được đầu trâu ấy “
Bách Lý Thất cũng là cái dạng trâu không uống nước nhưng có điểm khác biệt. Mỗi một việc cậu ấy làm, thường là đều rước khổ vào thân, nhưng căn nguyên lại vô cùng rõ ràng đều vì Lan Khánh, vì muốn “bảo hộ hắn một đời bình an”
Nhân vật chính trong truyện đương nhiên sẽ yêu nhau. Trần Thất từ lúc xuất hiện đã càng khẳng định tâm tình của mình. Miệng nói ‘không muốn’, ‘thật đáng sợ’ này nọ thế nhưng, kinh thành vương phủ chẳng ở, Phù Hoa cung chẳng lưu lại đóng giả một khất cái nay đây mai đó, đến tận Quy Nghĩa huyện xa xôi vì hướng đó gần Yến Đãng Sơn nơi Lan Khánh mất tích.
Kẻ này, nếu nói không muốn tìm Lan Khánh, chẳng qua chỉ là lời nói tự dối mình lừa người mà thôi. Kì thực vốn từ lúc gặp mặt đầu tiên, hết thảy quan tâm sâu sắc dành cho Lan Khánh vẫn chưa từng thay đổi đi.
Ở bên cạnh, lo lắng cho Lan Khánh từ giấc ngủ đến tâm tư trẻ con của hắn.
“Tiểu Thất nóng ruột. Lan Khánh hiện giờ mất hết võ công không thể tự bảo vệ bản thân, lập tức ngay cả tính mạng chính mình cũng không chiếu cố, mặc kệ trên lưng bị người chém mấy nhát, hắn xuyên qua trận đao kiếm vô nhãn ra sức chạy về phía Lan Khánh, vì đối phương đỡ lấy một kích trên vai”
Khánh Trúc Nan Thư chi Phi tặc Tiểu Lan Hoa chương bốn (1)
Bản dịch tại nhà Redfox
Đọc đi rồi sẽ thấy, Tiểu Thất nha hầu như chỉ có tâm tư đôi khi kêu một tiếng thảm thương cho chính mình mà thôi. Tâm tư thì là dành cả cho Lan Khánh, một phần lương tâm còn lại đều bị nha phu huyện Quy Nghĩa giữ cả rồi.
Tiểu Thất con người này, sau trên đời có kẻ tốt đến như thế chứ, khiến cho tất cả mọi người đều yêu mến. Đọc đi rồi sẽ thấy, làm gì có ai không thích Tiểu Thất chứ đứng nói đến chuyện ghét. Tất cả, chính là còn có người ghét tác giả không che chở Tiểu Thất một chút cho cậu ấy hạnh phúc hơn một chút.
Tôi đây, là một người hâm mộ cuồng nhiệt của Tiểu Thất đó, ‘tâm tư tinh tế, tâm tính thiện lương’.
Trần Tiểu Kê Trần Thất này, chịu nhiều khổ sở lại còn khiến người đọc cười thế nhưng cũng làm người ta đau lòng theo
“Sau sư phụ nhìn khuôn mặt hắn, trìu mến hỏi: “Sư phụ có nên đem vết thương trên mặt ngươi tiêu khứ?”
Tiểu Thất lắc đầu.
Sư phụ lại hỏi: “Vì sao? Xóa đi không phải tốt hơn? Khuôn mặt hài tử ngươi trước đây hẳn là hảo khán lắm.”
Có ưa nhìn hay không Tiểu Thất không biết, nhưng hắn hiểu có một số việc có thể quên, một số cần lưu lại, giấu thật sâu trong lòng nhớ kĩ không nguôi.
Vết thương này chứng minh hắn cùng người nọ đã từng hảo hữu. Cái gì có thể quên, chỉ riêng điều này là không được.”
Khánh Trúc nan thư Phiên Ngoại 2
Bản dịch tại nhà Redfox
Cái gì không giữ giữ lại một gương mặt đầy vết kiếm do chính cha mình chém xuống, đây không phải là con trâu ngốc là cái gì, hay như Sa Vũ nói, ‘con gà thích M’ này a.
Không nói lan man nữa, nói ngắn gọn là vô cùng yêu quý Tiểu Thất, nam nhân trọng tình trọng nghĩa này, vị thiếu niên anh hùng này, con gà nhỏ tâm tínhthiện lương nhất này.
Một nhân vật khác, sân khấu chiếm nhiều lại khiến ‘kế mẫu’ Tự Từ bị lên án.
Tâm tư của Tiểu Thất dành cho Lan Khánh đó, đáng lý phải đổi lại là sự trân trọng của một Lan Khánh trọn vẹn, không tẩu hỏa nhập ma cũng chẳng điên khùng như vậy?
Ý kiến nhiều nguời là thế, ý kiến tôi lại khác.
Lan Khanh Lan đại mỹ nhân nha, Lan Đại giáo chủ, Lan trạng nguyên, Lan tam công tử. Tên gọi nào cũng đều khiến người ta phải kinh sợ nể phục. Thế nhưng vì xây dựng nên những phần trước của Lãng Đãng Giang Hồ, tác giả đại nhân đã hào phóng mà tặng cho Lan Khánh một đoạn đời bi thương nhất.
Con người mà, không thể buông đau đớn thống khổ trong quá khứ làm sao trọn vẹn đón nhận hạnh phúc của hiện tại. Cá tính của Lan Khánh, đã từng lật nghiêng kinh thành đem hoàng đế đương triều chặt đầu treo lên, đứng đầu ma giáo coi mạng người như cỏ rác. Tứng ấy chuyện, còn có thể coi chưa từng phát sinh sao?
Không có khả năng, ai cũng biết mà.
Thế nên Tự Từ đã dùng bốn chữ ‘tẩu hỏa nhập ma’ thành toàn cho nửa đời sau viên mãn của Lan Khánh.
Hết thảy ân oán đau thương đều quên hết. Khuất nhục khổ đau, tất cả biến mất khỏi tâm trí Lan Khánh. Giống như cuộc đời một lần nữa bắt đầu, Thi Tiểu Hắc đại nhân cuộc sống đơn thuần biết bao nhiêu.
Cũng là tâm tình đơn thuần ấy Thi Tiểu Hắc từng chút đem Trần Thất đặt vào nơi quan trọng nhất trong tim. Gà của hắn chỉ có mình hắn được khi dễ.
“Chỉ là…
Sáng sớm hôm nay, Lan Khánh ở trên đường đột nhiên quay đầu lại, nhưng nhìn không thấy người nguyên bản luôn theo sau hắn. Hắn cảm thấy không bình thường, người kia có phải hay không lại chạy tới chỗ nào ngủ, ngủ đến quên tỉnh lại?
Lan Khánh dùng thời gian dư nhàn rỗi giữa những lúc tuần thành tìm Tiểu Thất đã lâu, chỉ là liên tiếp vài ngày đều không thấy một tia bóng dáng.
Lao phòng Tiểu Thất thích trốn nhất hắn đã đi qua, xà ngang trên thư phòng hắn cũng nhảy lên coi thử, đại đường cột trụ không tìm được người, ổ chăn của Nam tiên sinh không có, ổ chăn cha hắn không có, ổ chăn của chính Tiểu Thất cũng không có. Lan Khánh tìm hoài tìm hoài. Mọi người trông dáng dấp Lan Khánh như vậy cuối cùng cũng phát hiện…
Người kia thật sự không thấy nữa…
Hắn đã biến mất khỏi Quy Nghĩa huyện nha môn…
-Chương 8(1) bản dịch tại nhà Redfox-
“
Lan Khánh chạy đến gian miếu đổ lần đầu tiên gặp Tiểu Thất, len lén thăm dò bên trong. Hắn cho rằng hẳn có thể tìm thấy Tiểu Thất ở nơi này, bởi vì lần đầu tiên người kia xuất hiện cũng là ở đây.
Sợ người kia nghe thấy hắn phát ra tiếng động sẽ lại nhanh như chớp chạy đi, cùng hắn chơi “Trần Tiểu Kê tại na lý?”, cho nên Lan Khánh động tác rất chậm rất nhẹ tiến đến gần, rồi sau đó mạnh mẽ nhảy vào trong miếu, muốn dạy cho cái kẻ dám trốn đến mức làm hắn sinh khí kia không cách nào lẩn nấp.
Chỉ tiếc, Lan Khánh nhảy vào cấp tốc nhìn quanh, vẫn là ngay cả nửa điểm bóng dáng đều không có.
“Rốt cuộc là trốn ở chỗ nào?” Lan Khánh cau mày, mơ hồ có chút dấu hiệu tức giận.
Hắn ở trong miếu đổ vắng vẻ quát to: “Tiểu Kê, nhanh đi ra, ngươi chơi đã lâu rồi, còn không bắt đầu làm việc sao? Nhanh đi ra, nếu không ta lại bắt rắn lấy mật ép ngươi ăn.”
Vẫn là không chút động tĩnh.”
-Chương 9(1) bản dịch tại nhà Redfox-
Người ta nói đôi mắt trẻ con là sạch sẽ nhất. Lan Khánh mất trí nhớ cũng chỉ là một đứa trẻ lớn xác, đôi mắt sạch sẽ tâm tư cũng như vậy sạch sẽ theo, đúng đắn mà đăm Trần Thất đặt vào nơi trong yêu trong lòng. Nguời quan trọng nhất là cha, sao đó đã có thêm một Trần Thất gương mặt khó coi mồm miệng trơn tru.
Tình yêu này, còn ai nỡ phản đối kẻ đó thật vô lương tâm nha.
Điều đáng nói chính là cái kết của câu chuyện. Lan Khánh tại kinh thành lạnh lùng gọi “Bách Lý Thất” hoàn toàn quên đi chuyện giữa Thi Tiểu Hắc và Trần Thất. Cái này là tình tiết ngược tâm a.
Sau đó, sau đó, tìm Trần Thất về lại là Thi Tiểu Hắc đại nhân đã coi hết thảy mọi chuyện trở thành những giấc mộng.
Sau đó, hai người sống hạnh phúc bên nhau. Với tôi, đây là kết cục hoàn mỹ nhất.
Lan Khánh nhớ lại rồi, trong tâm cũng đã nói rõ. Từ khi thấy sư phụ đem nguời kia trên mặt đầy vết kiếm từ hoàng cung ra, hắn đã thừa nhận người này.

Trần Thất trốn tránh hết lần này tới lần khác bởi vì cho rằng Lan Khánh không buông được chuyện cũ. Thế nhưng kì thực Lan Khánh đã buông tay hết thảy từ lâu rồi.
Có lẽ bời vì cách viết của tác giả, tâm tư của Lan Khánh bộc lộ tương đối ít dù trong “Lãng Đãng Giang Hồ” hay trong Khánh Trúc Nan Thư. Thế nên mới có cảm giác Lan Khánh là một kẻ điên ngốc nghếch, tâm tư một đứa trẻ.
Kì thực suy xxét cho kĩ, tâm tư của Lan Khánh sau khi tẩu hỏa nhập ma là của một đứa trẻ, nhưng mà một đứa trẻ mười tám đôi mươi.
Tình yêu của cái lứa tuổi đó,chẳng phải chân thành và tươi đẹp nhất hay sao? Là tình cảm chân thành sâu sắc mà thanh sạch nhất.
Lan Khánh trong suy nghĩ của tôi, chẳng qua là học theo sư đệ nhà mình mà thôi. Kinh mạch thông suốt rồi, chuyện đã xảy ra Lan đại giáo chủ đã nói là mộng thì chắc chắn là mộng. Quan trọng chỉ là Lan Khánh biết rõ bản thân cần Trần Thất, quan trọng là con gà đáng giận kia dám bỏ chạy.
“Là người này cho hắn tất cả, mặc hắn ta cần ta cứ lấy, sự cô tịch đời hắn mới có nơi cập bến, tìm đến một nơi gọi là nhà.
Thỉnh thoảng, hắn cũng sẽ nhớ tới một việc. Nhưng việc này hoàn toàn không còn trọng yếu.
Đông Phương Khiếu Nguyệt, Bách Lý Thất, Trần Thất, Trần Tiểu Kê, vô luận người này tên gọi là gì, vô luận ngày sau sẽ lại phát sinh chuyện không thể đoán trước nào, hắn cũng đã quyết định, đây là người hắn muốn cùng chung sống sau này, người này vĩnh viễn bầu bạn bên cạnh hắn, nhất sinh nhất thế, bạch thủ bất ly.”
Khánh Trúc Nan Thư Phiên ngoại Tiểu Kê sinh đản ký 2
Bản dịch tại nhà Redfox”
Những lời này của Lan Khánh nói về Trần Tiểu Kê nha, không chỉ là lời của Thi Tiểu Hắc nữa. Bất kể kí ức có bao nhiều phần, vẫn là Tiểu Kê đã chiếm trọn được trái tim của Lan Đại giáo chủ rồi.
Bời vì cách nhìn như vậy, thế nên với tôi, Khánh Trúc Nan Thư hoàn mỹ rồi. Bộ truyện tuyệt vời như vậy, thực khiến người ta yêu mến không thôi mà.
Còn về phần đứa nhỏ nở từ trứng của Tiểu Thất, là thành toàn một gia đình cho cả hai. Như Tiểu Thất nói, Nếu không có biến cố xảy ra Lan Khánh hẳn đã thú thế sinh hài tử, nguời kia tựa hồ rất thích trẻ nhỏ. Hai nam nhân nhưng có một Trần Thất tỉ mỉ tinh tế cùng Lan Khánh yêu mến trẻ nhỏ như vậy, đứa nhỏ lớn lên sẽ rất hạnh phúc.
“Thư trung tự hữu hoàng kim ốc” đọc được bộ truyện như Khánh Trúc nan thư, cảm xúc thực sự vô cùng hạnh phúc.
Có ngọt ngày vui vẻ, có đau thương buồn khổ những đều hợp với tự nhiên, câu chuyện tuy rằng xảy ra trong bối cảnh cổ trang lại có cảm xúc vô cùng chân thật, gần gũi trong chính cuộc sống này càng khiến tôi nghiêm túc mà trân trọng nó.
Thắc mắc của tôi cuối cùng cũng được giải đáp rồi, ‘nan thư’ chính là tình cảm của Tiểu Thất đối với Tiểu Hắc, nan thư là chân tình khi Tiểu Hắc đem Tiểu Thất giữ tronglòng.
Vào một ngày đẹp trời đọc câu chuyện này bạn sẽ thấy từng dải nắng càng thêm mỹ lệ, một ngày bầu trời xám đọc nó bạn sẽ thấy thực ra bầu trời màu bạc cũng đẹp lắm 🙂
Qua trọng nhất là có duyên nhé, thực sự thấy có duyên thì đọc, chuyên tâm tận hưởng tác phẩm này 🙂
Bản dịch tại nhà Redfox do Sa Vũ edit và Redfox làm beta, chân thành cảm ơn hai bạn đã chuyển ngữ bộ truyện này 🙂
Thêm một cái link video, ca khúc lời tựa rằng có điểm không hợp nhưng phần nhạc nhe cũng rất hay, quan trọng là có tranh vẽ của Tiểu Thất và Tiiẻu Hắc 🙂
2014 03 28