Không dành cho fan Lam Lâm. Đọc xong chửi, người viết không chịu trách nhiệm.
Đây là cuốn sách khẳng định tình cảm nồng thắm của tôi dành cho thím Lam Lâm, chính thức liệt mẻ vào danh sách tác giả tôi gớm nhất. Nói cho chính xác, danh sách này chỉ có mình mụ ta. Tôi chưa từng ghét một tác giả nào ngoài Lam Lâm vì lẽ chưa có tác giả nào tôi thấy ác ôn như mẻ. Chẳng thà tác giả trình còi ngu si nên viết như hạch tôi còn thương. Nhưng Lam Lâm không như thế. Tôi có thể thấy mẻ không ngu mà chỉ cho nhân vật của mình ngu để câu một lũ độc giả thích cái ngu đó nhằm thỏa mãn thú tính.
Ấn tượng đầu tiên vô cùng quan trọng. Khi bạn vớ được một tác phẩm hay, bạn có xu hướng tìm đọc các tác phẩm khác của tác giả đó. Khi bạn xui xẻo ôm phải một rác phẩm, bạn có hai cách phản ứng. Một là cạch cmn mặt tác giả này. Hai là nếu có cơ hội thì đọc thử các cuốn khác xem liệu cái rác phẩm kia có phải là một phút lỡ làng của tác giả không. Tôi với Lam Lâm là cách thứ hai cho dù ấn tượng của tôi về thím ấy cực kỳ tệ hại. Lý do? Chưa từng có nhân vật nào khiến tôi ghét như hai thằng mặt lone đầu toàn shit trong Huynh hữu đệ cung.
Đại khái câu chuyện là 2 anh em song sinh (mãi về sau mới phát hiện không phải), thằng em cực ngon còn thằng anh lúc nào cũng tự ti nọ kia. Thực ra thì thằng ku em rất thích thằng anh, nhưng thằng anh ngu quá, hổng có hiểu. Hai đứa xxx rồi xxx. Thằng anh nghĩ thằng em chịch mình vì mình không thể có thai. Thằng em làm gì thằng anh cũng đéo tin nó yêu mình. Xong rồi vì không có lòng tin nên chỉ cần có thằng nhảy vô phá đám là hai đứa giận nhau. Yên tâm, mẹ Lam Lâm sẽ xử hết, sau tất cả hai đứa lại về với nhau. Xong rồi lại nhầm lẫn, lại xa nhau rồi lại về với nhau. Đéo có gì mà như cái dây chun căng ra chùng xuống. Một bể máu chó tạt cho người đọc tối tăm mặt mũi.
Phải mở ngoặc là tôi thích cẩu huyết, những đoạn truyện tôi đọc lại nhiều nhất không phải đoạn hay nhất mà là những đoạn cẩu huyết nhất. Tôi có thể kể ra một lô các tác phẩm sến súa bản thân từng đọc qua nhưng không hề ghét bỏ. Chỉ duy có cái rác phẩm này khiến tôi phát ọe vì sự ngu xuẩn của thằng thụ. Tác giả muốn viết em í ngây thơ nhưng thực sự chỉ thấy ẻm ngu không đỡ được. Con người ta có thể tự ti nhưng không thể tiện. Thể loại tra công tiện thụ đã đi một nhẽ, đây lại muốn gây dựng hình ảnh đáng yêu cơ. Ôi cái đcm kiểu moe của thằng thụ. Đéo hiểu sao có loại đấy tồn tại trên đời, chắc chỉ có con mẹ Lam Lâm mới có thể sáng tạo ra. Đã thế truyện còn có đến 3 phần. Thật hâm mộ các bạn editor.
Tôi sợ mình đánh giá thiếu về thím Lâm nên cũng tìm đọc qua một vài cuốn khác của thím đó. Kết quả đúng là tôi đánh giá thiếu sót thật. Không có ngu nhất, chỉ có ngu hơn. Không có buồn nôn nhất, chỉ có mắc ói hơn. Sự việc có thể rất đơn giản, với người thường thì giải quyết trong vòng một nốt nhạc nhưng nhân vật đéo có não của mụ Lam Lâm thì mất hàng chục trang để dằn vặt nhau. Chả khác đéo gì phim Hàn Quốc, Đài Loan: hãy nghe anh giải thích. Không, tôi không muốn nghe gì hết. Anh xin em, cho anh cơ hội nói vài lời. Không, không, anh đừng nói gì cả. Tôi không muốn nghe. Đừng mà, nghe anh giải thích đi. Không, tôi không nghe. Đuỵt mẹ, nãy giờ giải thích xong mẹ rồi đó, lằng nhằng mãi. Còn thằng kia, đéo muốn nghe nó nói thì biến mẹ đi, đừng đứng đó vờ bịt tai.
Mấy vị đừng có bảo tôi thử Trì ái hay Hàng không bán cái mẹ gì hết. Tôi là antifan não tàn của mẻ Lam Lâm rồi. Nghe đến tên mẻ thôi là tôi sôi cmn máu, chỉ muốn chửi chứ đéo muốn đọc. Thôi, xuôi máu đây. Nhắc đến lại điên người.