Trần Hoàng Trường Hải

164792945-starry-sky-wallpapers

Trong một lần nọ, tôi có dịp đứng nhìn lại bầu trời sao ở một góc độ quen thuộc. Quê ngoại khi màn đêm buông xuống là cả một vùng đêm đen dày đặc, nơi mà người ta có thể ngắm nhìn những vì sao lung linh một cách rõ nét nhất. Lần gần nhất tôi có dịp đứng lặng ngắm sao trời là ở một nơi cách đóng hàng chục nghìn cây số. Dù là ở đâu trên trái đất này, sao trời vẫn cứ mãi lung linh.

Mười năm trước bà nội mất, tôi khi ấy là một thằng con trai mười tám tuổi, khóc sụt sùi như một đứa trẻ bị giành mất một phần quà bánh mà mình sẵn có tự bao giờ. Mười năm sau, bà ngoại cũng giã từ cõi tạm mà đi về nơi xa lắm, vẫn là tôi, bắt gặp chính mình của mười năm trước, khóc nghẹn ngào trước sự mất mát lớn lao. Tuổi thơ tôi gắn liền với quê nội và quê ngoại. Tôi lớn lên ở phố chợ, và đắm mình trong những ký ước miền quê, nơi tôi được biết con cua, con cá, biết cảnh giăng câu, quăng lưới. Hai người bà của tôi là hai nửa của một vùng trời tuổi nhỏ mà ở đó tôi đã ươm mầm vô số những mơ mộng, hoài mong. Sau khi đã mải mê với những cuộc phiêu lưu, tôi đã trở lại nơi mà mình đã ra đi, để được nhìn, được hiểu, và được thêm phần sâu lắng cho con người mình.

Nhân cách và cá tính con người cũng như bầu trời đêm đầy sao ấy, vẫn là như vậy dù cho có ở tận chốn nào đi nữa. Sống ở đâu, làm gì, và có ra sao, thì điều quan trọng nhất vẫn là việc mình chọn sống như thế nào. Ở một đất nước xa xôi vô cùng mà tôi đã đến, có những người sống với đức tin Cơ Đốc thuần thành, và họ chọn cách sống hiền lành, sống bác ái. Câu chuyện về hai ông bà cụ nhà hàng xóm, mỗi sớm Chủ Nhật vẫn đều đặn đi lễ nhà thờ, vẫn chăm chỉ làm việc từ thiện cho cộng đồng, và vẫn thân thiện, gần gũi với hàng xóm khiến tôi vô cùng mến phục. Chỉ sống gần họ một thời gian nhưng dường như tôi thấy đó mới chính là cách sống mà tôi muốn hướng đến: sống với một đức tin lành mạnh và sống an nhiên, chan hòa. Khi trở về quê nhà, tôi chứng kiến biết bao nhiêu ngổn ngang đang xảy đến nơi đây. Nhưng giữa những rối ren ấy, hình ảnh hai người bà của tôi vẫn là hai ngôi sao sáng trên bầu trời niềm tin mà tôi thường nghĩ đến. Nếu bà nội tôi là hình mẫu một tín đồ Công Giáo ngoan đạo và đầy ắp niềm tin tín ngưỡng, thì bà ngoại tôi là một biểu tượng sống động của một người bà vị tha, đầy hiền từ, và luôn sống hy sinh. Nhìn vào cuộc đời của hai người bà của tôi, tôi chợt thấy xúc động khi chứng kiến giữa một cuộc sống vô thường là thế, con người vẫn còn lưu giữ những giá trị tinh thần vô giá và bất biến với thời gian. Để rồi giờ đây, tiếp nối bước chân những người đi trước, ba mẹ tôi, và cả chị em chúng tôi, đều đang chậm rãi chọn lựa bước đi theo trên con đường mà hai người bà của tôi đã chỉ lối: con đường của sự thương yêu, của đức tin, và của sự an nhiên. Ba mẹ tôi từng dạy chúng tôi rằng, sống là phải biết vị tha, và phải biết bao dung. Tôi tự hỏi, xã hội này sẽ ra sao nếu mỗi người trong chúng ta đều chọn sống vị tha và bao dung? Chắc chắn là tốt đẹp hơn rất nhiều.

Bầu trời đầy sao sáng đêm ấy vẫn sẽ còn mãi. Từng lớp người đến rồi đi, như một quy luật tất yếu của cuộc sống. Nhưng riêng những giá trị tinh thần và đức tin sẽ còn ở lại với những thế hệ mai sau. Trong Phúc Âm từng có đoạn viết: “Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi thì nó mới sinh nhiều bông hạt.” Tôi chợt nhớ đến hình ảnh bà nội ngồi một trong đêm Giáng Sinh, tay mang vòng chuỗi Mân Côi, kiên nhẫn đọc kinh và cầu nguyện. Và tôi cũng nhớ đến bà ngoại, mỗi sớm Chủ Nhật bà mặc trên mình bộ quần áo bà ba trắng tin, đi lễ nhà thờ từ sớm tinh mơ. Hình ảnh hai bà cụ nhà quê, không cao sang, không quá xa xôi, gần gũi, giản dị, mà lại đầy ắp niềm tin yêu vào cuộc sống, vào một Đấng Tối Cao, đã gieo rắc vào trong tâm trí con cháu những hạt giống niềm tin vô giá. Những hạt giống ấy đã chọn cho mình được chết đi trong cái tôi một ít, hy sinh chịu nhiều vất vả vì con cháu, vì tha nhân, và trao trọn niềm tin của mình, để rồi từ đấy mà làm nên cả một cánh đồng trĩu hạt. Không biết tự bao giờ, tôi tự hào rằng tôi có một Chúa Trời để kính sợ, để giữ mình mà sống cho ngay thẳng, đàng hoàng.

Nếu như mỗi một người là một vì sao trên nền trời đen nhưng sa nhung ấy, thì tôi xin chọn làm một ngôi sao nhỏ, khiêm tốn bên một góc trời. Có thể rồi đây tôi sẽ lại tiếp tục những chuyến phiêu lưu và viễn xứ của mình, nhưng tôi luôn tin rằng, dù ở nơi đâu, làm gì, và ra sao, bầu trời sao kia vẫn luôn rực rỡ. Và những gì chúng ta luôn tin yêu, hy sinh và trân trọng sẽ vẫn còn mãi, trong trái tim của mỗi người.