THCS NGUYỄN TRUNG TRỰC

“Có những phút làm nên lịch sử Có cái chết hóa thành bất tử Có những lời hơn mọi bài ca Có con người như chân lý sinh ra.

Nguyễn Văn Trỗi! Anh đã chết rồi Anh còn sống mãi Chết như sống, anh hùng, vĩ đại.

Hỡi người Anh, đã khép chặt đôi môi Tiếng anh hô: Hãy nhớ lấy lời tôi! Đang vang dội. Và ánh đôi mắt sáng Của Anh đã chói ngời trên báo Đảng”

Những vần thơ hào sảng của nhà thơ Tố Hữu đã đi vào lòng người hơn 50 năm qua, kể từ ngày anh hùng Nguyễn Văn Trỗi hy sinh tại pháp trường. Đã 58 năm, nhưng hình ảnh người anh hùng với dáng vóc gầy gò, nhưng ý chí được tôi luyện bằng thép và câu nói nổi tiếng “Hãy nhớ lấy lời tôi” ấy vẫn luôn sống mãi trong lòng mỗi người Việt Nam yêu nước.

Trên pháp trường, anh Nguyễn Văn Trỗi tranh thủ từng giây, từng phút vạch mặt kẻ thù và bọn tay sai bán nước. Trích phim: Nguyễn Văn Trỗi – Xưởng phim Hà Nội

Anh hùng Nguyễn Văn Trỗi sinh ngày 1/2/1940 tại làng Thanh Quýt, nay là xã Điện Thắng trung, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu truyền thống cách mạng. Mồ côi mẹ từ sớm, tuổi thơ của Nguyễn Văn Trỗi rất vất vả. Anh phải theo cha bôn ba ra Đà Nẵng kiếm kế sinh nhai, những ngày tháng ở Đà Nẵng, Nguyễn Văn Trỗi đã tranh thủ học thêm nghề thợ may.

Hè năm 1956, Nguyễn Văn Trỗi một mình vào Sài Gòn lập nghiệp, vừa làm thuê để kiếm sống, vừa học nghề điện, sau đó trở thành công nhân Nhà máy điện Chợ Quán. Thông minh, nhanh nhẹn lại giàu nhiệt huyết, nên Nguyễn Văn Trỗi đã được các chú, các anh trong nhà máy giác ngộ cách mạng và khoảng giữa năm 1963, Nguyễn Văn Trỗi gia nhập tổ chức, trở thành một chiến sỹ biệt động Sài Gòn. Bước vào đời hoạt động cách mạng, với tinh thần trách nhiệm cao, nên Nguyễn Văn Trỗi luôn hoàn thành tốt các nhiệm vụ được giao. Đầu năm 1964, anh được cử đến căn cứ Rừng Thơm (Long An) học tập một số chiến thuật đánh giặc. Anh đã sớm nhắm một số mục tiêu như: Cư xá Mỹ ở trường Cao Thắng, tàu hải quân Mỹ đóng ở Bạch Đằng… Có lần anh đã ném lựu đạn làm chết và bị thương một số tên địch.