[Movie Review] Aoi Haru (2001) – Toshiaki Toyoda

Yankee (đầu gấu) có lẽ là một trong những đề tài muôn thưở của người Nhật. Có lẽ có cái gì đó trong những thiếu niên nổi loạn bất chấp khuôn phép, đeo đuổi một thứ tình nghĩa anh em vô hình mông lung làm những con người vốn khuôn phép trong quốc đảo nhỏ bé ấy rung động.

Có người viết về thời kỳ này với lòng hoài niệm và ngưỡng mộ như trong Tokyo Revenger, có người lại thấy ít nhiều hy vọng trong những cậu trai tưởng chừng vô giáo dục như Gokusen,…

Còn hôm nay, chúng ta nói về Aoi Haru (2001).

Những ai từng xem All About Lily Chou-Chou (2001) đều sẽ thấy có chút gì đó thân quen khi xem Aoi Haru, bởi cả hai bộ phim cùng nói về những thiếu niên không tìm thấy phương hướng. Nếu những bạn trẻ trong AALCC (2001) tìm đến âm nhạc của Lily Chou-Chou cùng lời nói của những người vô danh trên mạng để khỏa lấp nỗi cô đơn thì những thằng trai của Aoi Haru tìm đến bạo lực vô nghĩa.

Ngay từ đoạn mở đầu, người xem đã được giới thiệu tới một “trò chơi” hết sức tàn bạo: Những nam sinh mới vào trường sẽ đi lên ban công ở tầng cao nhất, trèo qua lan can, rồi thả người vỗ tay. Ai vỗ tay nhiều nhất sẽ trở thành trùm trường.

Một trò chơi mới nghe qua đã thấy rõ độ ngu ngốc lẫn vô nghĩa của nó: Trả giá cả tính mạng cho một cái danh hão. Ấy vậy, hết lớp này đến lớp khác làm theo. Bởi có lẽ, với những đứa trẻ trong ngôi trường cấp 3 hạng bét này, chúng nó còn theo đuổi được gì ngoài cái danh hão ấy?

Aoi Haru là một bộ phim bạo lực, bạo lực hơn AALCC rất nhiều. Bạo lực tới mức mà tôi, một người đã quen xem horror slasher, cũng nhiều lúc phải nhíu mày che mắt. Một phần cũng vì bạo lực trong đây không chỉ để khoe mẽ máu me. Bạo lực trong Aoi Haru chính là cách những đứa trẻ thể hiện bản thân, cũng là cách chúng hủy hoại bản thân.

Nhóm nhân vật chính của Aoi Haru tính rộng ra có thể gồm 4 người: Kujo – nhân vật chính, Aoki – bạn thân từ nhỏ của Kujo, Yukio, và Kimura. Đây cũng là 4 người duy nhất đủ can đảm tham gia trò thử thách ở đầu phim, và Kujo đã trở thành trùm trường sau khi chiến thắng.

Một loạt những sự kiện trong 20 phút sau đó, dù nhuộm chút máu me, vẫn mang chút gì đó tươi sáng và nghịch ngợm của tuổi thiếu niên. Là cùng tập đàn ghi-ta, cùng trốn ăn bữa xế trong căng-tin, cùng nhau đuổi đánh đám gây sự với bạn mình. Từng ấy thứ vẫn có thể tính là những trò nghịch ngợm của tuổi học trò.

Nhưng tuổi học trò không kéo dài mãi mãi. Những câu hỏi các em định làm gì, định trở thành gì dần xuất hiện. Và những đứa trẻ trở nên hoang mang. Chúng nó giống như những Đứa trẻ Lang thang trong Peter Pan, còn ngôi trường cấp 3 tồi tàn này chính là Neverland yêu dấu. Nhưng chúng nó không phải Peter Pan để có thể ở Neverland vĩnh viễn. Chúng nó cần đưa ra câu trả lời trước khi ngày tốt nghiệp đến.

Và chúng nó lạc lối.

Ở một nơi bao trùm bởi bạo lực và thiếu vắng sự chỉ dẫn của người lớn, sa ngã trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết. 4 người bạn, đứa muốn thế giới hòa bình thì bị bắt, đứa muốn đến Koshien thì trở thành yakuza, đứa muốn trở thành phi công thì gieo mình dưới bầu trời xanh thẳm.

Đến cuối, chỉ còn mình Kujo đứng trên sân thượng, bên cạnh là cái bóng Aoki từng vẽ, từa tựa như một gốc cây anh đào trụi lủi. Cùng với câu nói của Aoki vọng về từ quá khứ.

“Kujo, mang tao đi cùng nhé.”

Bộ phim kết thúc ở đấy. Đột ngột và bất ngờ, giống như sinh mệnh những thiếu niên trong đây. Thanh xuân không phải lúc nào cũng trong xanh như sắc trời trên cao hay bừng nở như những hàng anh đào quanh trường.

Bởi vì như Kujo từng nói, cũng có những bông hoa chẳng bao giờ nở mà thầy.