ĐẠO MỘ BÚT KÝ
CHUNG CỰC GIẢI MÊ
Tác giả: Noãn Hòa Hồ Ly Bắc Kinh
Người dịch: Tích Vũ
Nguồn: Tích Vũ lầu
“Chung Cực” rốt cuộc là gì?
Hẳn là thế này, khi Muộn Du Bình cầm ấn quỷ mở cánh cửa thanh đồng, Tam Thúc ở bên trong quát: “Ra ngoài ra ngoài, ta còn chưa có nghĩ ra”.
Đùa vậy thôi.
Đọc hết “Đạo Mộ Bút Ký”, mình cảm thấy còn quá nhiều điều nghi vấn, tình cờ phát hiện ra “Chung Cực Giải Mê” này, dù không hoàn toàn đồng ý với tất cả những luận điểm của Noãn Hòa Hồ Ly Bắc Kinh, nhưng hầu hết những gì được đề cập và phân tích đều khá công phu và hợp lý, giúp cho những người còn chìm trong “cơn mê” với Đạo Mộ Bút Ký có thể “vỡ” ra nhiều điều. Cho nên mình mạn phép dịch và chia sẻ bài viết này, hi vọng độc giả Đạo Mộ Bút Ký có thể cùng suy ngẫm và chia sẻ quan điểm để “giải mê”.
MỤC LỤC
Phần 01: Mối liên hệ giữa nền văn minh thanh đồng thời tiền sử, Xi Vưu, Quảng Tây, Muộn Du Bình
“Hãy nhớ lại hình nộm trong điện Tây Vương Mẫu, vẫn ngọc có năng lực giữ thi thể ngàn năm không thối rữa. Âm binh chính là “cương thi ngàn năm” được tạo nên bằng cách này. Cái gọi là cương thi, căn cứ vào ghi chép và truyền miệng, là một loại động vật hay sinh vật chứ không phải người, không có tư duy cao cấp, chỉ có một chút phản ứng cùng bản năng đơn giản, ví dụ như, cương thi không biết nói chuyện, đầu gối không thể gập lại, tất cả đều chứng minh họ không có tư duy cấp cao. Chỉ là ngàn năm không rữa nát đảm bảo cho thần kinh của họ vẫn còn hoạt động được thôi”.
Phần 02: Bí ẩn thân thế Muộn Du Bình
“Thứ nhất, tiểu Muộn chắc chắn không phải nhân vật phản diện; thứ hai, tiểu Muộn cũng chắc chắn không phải yêu ma quỷ quái (như mấy thứ trong mộ Lỗ Thương Vương, Uông Tàng Hải…), như vậy khả năng lớn nhất chính là: Cậu ấy là một nhân vật bình thường đầy bi kịch”.
Phần 03: Sự phát triển bí mật trường sinh bất lão thời cổ đại
“Trong nền văn hóa cổ đại Trung Hoa, Tây Vương Mẫu nổi danh với ngọc, một loại ngọc màu đen có thể giúp cho người ta “trường sinh bất lão”. Có ghi chép từng chỉ ra rằng, Tây Vương Mẫu từng dùng loại ngọc này chế thành “ngọc anh” cho Hoàng Đế ăn, sau khi ăn có thể giữ cho dung nhan trẻ mãi, trường sinh bất tử”.
Phần 04: Sự phát triển bí mật trường sinh bất lão thời cổ đại (tiếp).
“Thế nhưng, sau khi bản thân chết đi, làm sao có thể khống chế được tất cả mọi thứ? Âm mưu của Uông Tàng Hải thể hiện cao nhất ở chỗ này, hắn nghĩ kẻ có thể đi vào mộ mình, nhất định là phường trộm mộ, cho nên họ Uông đã khóa kín ngôi mộ mình lại, bản thân hắn chính là cao thủ trộm mộ, nên mộ hắn đều được thiết kế nhằm mục đích này”.
Phần 05: Cuộc đấu đá giữa các thế lực thời hiện đại để tìm ra bí mật trường sinh bất tử
“Vì sao toàn bộ hồ sơ về họ đều biến mất? Là bởi vì ngay từ đầu, đội khảo cổ này đã trở thành vật thí nghiệm và vật hi sinh của “nó”. Điểm dừng chân đầu tiên của đội khảo cổ, chính là âm sơn cổ lâu nơi phát hiện ra “cục sắt”, bí mật Thanh Đồng cổ do người Miêu hậu duệ Xi Vưu bảo vệ. Ở nơi này, Muộn Du Bình đã dính líu với đội khảo cổ để rồi cuối cùng gia nhập đội này.”
Phần 06: Bí mật Tây Sa
“Khi Ngô Tam Tỉnh và Giải Liên Hoàn vạch kế hoạch xong xuôi, trong hầm mộ tối tăm đột nhiên xuất hiện người thứ ba, muốn tung đòn sát thủ giết chết cả hai người. Người này đương nhiên là thành viên trong đội khảo cổ, hắn là ai?”.
Phần 07: Bí mật thân phận của Ngô Tà
“Theo tình tiết được triển khai trong bút ký, ban đầu chúng ta tưởng rằng Ngô Tà chỉ là tên “gà mờ” hoàn toàn vô tội, nhưng lại dần phát hiện ra, bí mật trên mình Ngô Tà không hề ít hơn bất cứ ai.
Cơn gió to báo hiệu giông bão, mà mắt bão, lại chính là Ngô Tà”.
Phần 08: Ngô Tà, Lỗ Vương cung, gió giục mây vần
“Đây cũng là lý do Giải Liên Hoàn có thái độ kỳ lạ đến vậy khi Ngô Tà tham dự vào chuyện này: Vừa không dám không cho cậu ta nhập cuộc, vừa cố gắng lừa gạt cậu ta.
Việc Ngô Tà ở trong Lỗ Vương cung thật sự “thiên chân vô tà” không thể xóa đi lo lắng trong lòng “nó”, vì vậy nó bày mưu tính kế sai A Ninh lừa Ngô Tà xuống ngôi mộ dưới đáy biển, nhân cơ hội này để A Ninh thử cậu”.
Phần 09: Tần Lĩnh Thần Thụ – Âm mưu đặc biệt nhắm tới Ngô Tà!
“Lão Dương đã thực hiện một chuỗi mê hoặc hoàn hảo lên trí óc Ngô Tà, khiến cậu ấy tin rằng lão Dương chính là người vật chất hóa, đồng thời bản thân mình cũng có năng lực vật chất hóa. Về phần chi tiết mê hoặc tâm trí trong phần này, đa số đều là ảo giác cả, tựa như Tam Thúc nói, đây chỉ là một giấc mơ của Ngô Tà mà thôi”.
Phần 10: Vân Đỉnh Thiên Cung – Cuộc chạm trán giữa các thế lực!
“Nếu tờ giấy đó thật sự là để cho Ngô Tà, “Tôi đã đi vào hầm mộ, những chuyện phía dưới các người không đối phó được đâu”, với tính cách của Bàn Tử và sự quan tâm của tiểu Tà với Muộn Du Bình, chẳng lẽ còn không đi xuống sao? Như vậy chẳng khác nào tiểu Muộn làm một chuyện vô nghĩa, tiểu Muộn là loại người đi làm những chuyện vô nghĩa sao?”
Phần 11: Tiến thẳng tới Tháp Mộc Đà, đáng ra là đại kết cục
“Đêm đó khói độc khiến Ngô Tà bị tạm mù, bầy rắn phát động tấn công.
Chuyện này là để nhắm vào Muộn Du Bình, diệt trừ được tiểu Muộn rồi thì có thể dễ dàng bắt được Văn Cẩm. Quả nhiên, tiểu Muộn đã bị rắn cắn. Mà, rắn tấn công tất cả các lều trại, vì sao lại bỏ qua lều của Ngô Tà?”
Phần 12: “Nó”?
“Mấu chốt ở chỗ, năm đó lúc Ngô Tam Tỉnh giả thần giả quỷ, làm bộ như phụ nữ chải đầu dẫn dụ đội khảo cổ vào kỳ môn, Muộn Du Bình nhớ lại đáng lẽ anh ta có thể thấy mặt Ngô Tam Tỉnh, nhưng Hoắc Linh lại chắn ở phía trước. Chi tiết này nói rõ Hoắc Linh có vấn đề”.
Phần 13: Kết thúc
“Hoắc Linh và nhà họ Hoắc, sẽ còn tiếp tục tìm kiếm bí mật trường sinh, tựa như bị ma quỷ bắt mất linh hồn.
Văn Cẩm vẫn còn đang ở trong vẫn ngọc, đợi Ngô Tam Tỉnh đến cứu.
Muộn Du Bình có thể tìm lại được trí nhớ và cứu lấy chính mình hay không? Kết cục của chàng trai “mê người” này rốt cuộc là gì?
Bàn Tử đáng yêu thì sao? Cậu ta có tiếp tục bị cuốn vào vòng xoáy?
Ngô Tam Tỉnh và Giải Liên Hoàn, hai anh em vì bí mật này mà hi sinh cả cuộc đời, sẽ cùng chết đi hay sao?
Lão Dương thì sao, khi nào lại xuất hiện, đối mặt với cha cậu ấy và người bạn từ thuở nhỏ Ngô Tà?
Cuối cùng, một Ngô Tà khiến người ta lo lắng.
Người cả đời đã lãng quên và phản bội chính bản thân mình.
Có thể trở lại dưới ánh mặt trời, tiếp tục sống cuộc đời bình thường vui vẻ?”.