Bài review này sẽ có spoil tí xíu, nhưng chỉ lẻ tẻ vụn vặt thôi vì chính mình đọc xong cũng cảm thấy quá mơ hồ.
Chuyện là thế này, dạo này mình đang đói đam kinh dị thần quái nên tìm đọc khá nhiều QT về đề tài này, một phần cũng vì muốn tìm đam để edit sau khi hoàn bộ ĐTKT, nên đọc rất kĩ càng cẩn thận, nhưng tréo ngoe là chẳng tìm được bộ nào hợp lý, hoặc nhân vật quá nhắng ko phù hợp với chủ đề kinh dị hoặc viết quá tẻ nhạt. Mấy hôm nay thì lục được bộ này của Vu Triết, đây là một trong những tác phẩm đời đầu của tác giả thì phải, viết hồi năm 2011.
Như đã nói ở trên, mình đọc rất kỹ luôn ấy, nhưng vẫn thấy mông lung như một trò đùa. QT bộ này chỉ thấy ở wikidich và thư viện tiểu thuyết nên là chẳng có ai spoil cho, đành tự cày. Phần văn án thấy ghi tag đam mỹ, chủ thụ, HE, nhân vật chính có 3 người?? Lúc đọc tới đó thì thắc mắc ủa ba người là sao, ai là công ai là thụ? Mình muốn bỏ truyện nhiều lần lắm luôn í, nhưng vẫn ráng đọc tiếp để xem coi ai là công, đọc xong chỉ muốn hét lên WTF!!! Chẳng những ko biết ông nào là công, tui còn ko biết truyện này có được xếp vô đam mỹ ko nữa!
Cốt truyện đại khái nó là thế này: Nhân vật chính là Lục Viễn, một bác sĩ pháp y có vấn đề về tâm lý, anh ko có ký ức từ trước năm 8 tuổi và luôn gặp phải một giấc mơ kỳ quái. Trong giấc mơ đó, có cảnh một thiếu niên mang đôi mắt vàng như mèo bị thiêu sống. Giấc mơ này ám ảnh Lục Viễn suốt quãng thời gian dài và ngày càng chân thực hơn. Lục Viễn nhờ đến sự trợ giúp của Mạnh Phàm Vũ – người bạn thân suốt 16 năm đồng thời là một bác sĩ tâm lý, để giải quyết vấn đề này.
Sau đấy Lục Viễn gặp phải hàng loạt những sự việc kỳ quái ko thể nào giải thích bằng khoa học, khiến một kẻ vô thần như anh buộc phải tin trên đời này có quỷ thần: Vụ án giết người kỳ quái, nữ thi thối rữa, người bạn gái mất tích bí ẩn, bên trong mình xuất hiện một nhân cách thứ hai, mùi hương xuất hiện ở hiện trường mà ko ai ngửi thấy……
Trong khoảng thời gian này, Lục Viễn chuyển đến nơi ở mới, là một khu nhà trọ cũ ma quái, Thất Hương Tử số 19 (chắc tên đúng? đọc QT nên ko chắc), ở đây anh gặp một thiếu niên kỳ lạ là Tô Mặc, một chàng trai luôn ngồi bên giếng trời uống trà, cũng biết đến mùi hương đó, Tô Mặc kỳ lạ đến mức Lục Viễn ko dám chắc cậu ta là người…… hay quỷ?
Về sau, mọi chuyện dần dần được hé lộ, Lục Viễn ko phải bị song nhân cách mà trong cơ thể anh có hai linh hồn, chính là anh và người anh trai sinh đôi Lục Kiệt đã chết, 8 năm trước, toàn bộ gia đình Lục Viễn đã chết, theo điều tra ghi nhận, cha Lục Viễn đã giết vợ mình treo lên chiếc đèn, rồi sau đó tự sát, Lục Viễn sống trong căn nhà có thi thể của bố mẹ suốt 1 tuần đến khi cảnh sát phát hiện. Trước khi xảy ra vụ án, anh trai Lục Viễn đã mất tích, song mẹ Lục Viễn ko tin con mình đã mất tích mà khăng khăng với mọi người xung quanh rằng Lục Kiệt đang ở đây, thậm chí bảo mình đang mang bầu, mọi người còn bảo bà thường xuyên đánh đập Lục Viễn vì tin rằng Lục Viễn biết Lục Kiệt đang ở đâu. Lục Viễn chỉ khai báo rằng: “Anh trai ở cùng tôi.” và từ chối trả lời bất cứ câu hỏi nào từ cảnh sát.
Lục Viễn bị cuốn vào những sự việc ma quái đó và nhận ra chúng có liên hệ rất lớn với mình, và hơn thế nữa, Mạnh Phàm Vũ và Tô Mặc đều biết gì đó nhưng ko nói cho anh. Sau đó mình chả biết nói lại như nào nữa vì nó quá rối và mơ hồ, nói chung Tô Mặc và Mạnh Phàm Vũ có quen nhau, thậm chí đối địch nhau. Người Tô Mặc yêu là Lục Kiệt, cũng chính là anh trai cậu ta, Tô Mặc chính là thiếu niên bị thiêu sống trong giấc mơ của Lục Viễn, là Thất thiếu gia của Tề gia, vì sinh ra mang đôi mắt vàng và khả năng tự lành vết thương nên bị cha mình coi là tà sát mang tai họa, lão đã thiêu sống Tô Mặc để đổi lấy bình an cho đứa con cả là Tề Hoằng Văn. Tô Mặc và Tề Hoằng Văn là anh em, nhưng cũng là người yêu. Khi bị thiêu sống, Tô Mặc đã nguyền rủa cả Tề gia, toàn bộ Tề gia đều chết thảm, sau đó y chuyển hồn phách Tề Hoằng Văn vào trong bụng mẹ của Lục Viễn, nhưng điều ko ngờ là mẹ của Lục Viễn lại sinh đôi, đứa trẻ mang linh hồn của Tề Hoằng Văn chính là Lục Kiệt. Khi hai anh em 8 tuổi, vì cứu Lục Viễn ko bị rơi xuống vách đá (hình như thế) mà Lục Kiệt chết, linh hồn bám vào người Lục Viễn. Trong vô thức, Lục Viễn thường làm ra những hành động mà mình ko hề nhớ, đó chính là khi linh hồn Lục Kiệt chiếm chủ động.
Cả bộ truyện là quá trình Lục Viễn tìm ra sự thật về Mạnh Phàm Vũ, về Tô Mặc, về Tề gia….. đến cuối cùng, ĐM mình đọc mà cũng chả biết đây là thực hay mơ nữa. Tô Mặc biến mất cùng Lục Kiệt, Mạnh Phàm Vũ là độ thủ, nghĩa là người đưa linh hồn tới suối vàng hay gì đó. Mạnh Phàm Vũ bảo rằng ý chí của Tô Mặc cực mạnh, y có thể tạo ra một thế giới riêng, có kẻ thù, có người yêu, có tất cả mọi thứ chân thực, làm sao cậu biết Tô Mặc biến mất, hay y vẫn ở đó, còn tất cả những gì cậu thấy có phải do y tạo nên hay ko? Tô Mặc bàng hoàng trước sự thực này (Vâng mình cũng chả biết thực hay mơ), nhưng vẫn tiếp tục sống cuộc sống của mình, anh không thể gặp lại Mạnh Phàm Vũ cho tới khi gặp thời khắc sống còn, nghĩa là lúc chết đi.
Đại khái thì cái truyện nó là như vậy, còn nhiều chi tiết nữa nhưng nói nhiêu đó thôi, sau đây là vài suy nghĩ của tại hạ:
Công nhận là kinh dị, cảnh báo bạn nào hơi yếu tim thì đừng đọc buổi tối, y như xem phim ma ấy, không khí trong truyện mơ hồ và u ám, người đọc luôn bị vây trong lớp sương mù không biết đâu là thực đâu là giả. Nếu bạn mong chờ một câu chuyện kinh dị đan xen hài hước hay phiêu lưu thì ko có đâu, chuyện chẳng có tí yếu tố hài nào, hoàn toàn là chính kịch, nhân vật cũng ko phải thiên sư hay thần tiên gì, chỉ là pháp y thôi.
Tuyến nhân vật ít và ai cũng nhiều đất diễn, nhưng mình cảm thấy ai cũng mơ hồ hết. Mình cứ mong ngóng Tô Mặc là công (bị cuồng quỷ súc ác độc công), nhưng càng đọc càng thấy Mạnh Phàm Vũ có khả năng là công hơn, nhưng đến tận cuối truyện Lục Viễn vẫn coi ảnh như best friend, thậm chí còn chả được gặp lại nhau. Còn một bạn nhân vật phụ là Hàn Húc, anh này là sư đệ của Lục Viễn, làm thám tử hay gì đó, xuất hiện khá nhiều, nhưng ảnh có bạn trai rồi (ko hiểu nói thật ko nữa, ko thấy nhắc tới bạn trai, ảnh còn nói thích Lục Viễn). Kịch liệt nghi ngờ cái mác ĐAM MỸ của truyện, vì có tí tẹo hint, ít hơn cả truyện cho nam của mấy ông tác giả trai thẳng (bắn hint bôm bốp, điển hình Đạo Mộ Bút Ký, Toàn Chức Cao Thủ,…), cũng chẳng biết nvc Lục Viễn có tình cảm với ai ko, vì ảnh từng có bạn gái, cũng ko có suy nghĩ gì thuộc phương diện tình yêu với mấy anh khác. Tô Mặc với Tề Hoằng Văn vừa là anh em vừa yêu nhau, nhưng tác giả ko hề nói vì sao hai ảnh yêu nhau, quá trình như nào mà đến nỗi Tô Mặc yêu Tề Hoằng Văn sẵn sàng trả bất cứ giá nào như vậy. Để tag vô CP thì đúng hơn. Hay do bộ này liên quan đến bộ nào khác mà mình chưa đọc nên ko biết???
Tình tiết liền mạch nhưng cũng đứt đoạn, khó sâu chuỗi, truyện hơn 60 chương mà đến chương năm mấy mới đề cập đến quá khứ đầu đuôi ngọn nguồn. Mà cái ngọn nguồn nó cũng mông lung ảo lòi nữa cơ. Đặt thiết lập nv Mạnh Phàm Vũ và Tô Mặc bí ẩn, đến cuối cùng hai anh vẫn bí ẩn nốt, chả hiểu họ là ai từ đâu tới, Tô Mặc còn nói đôi chút chứ Mạnh Phàm Vũ chả load được. Bí ẩn vẫn cứ là bí ẩn, chân tướng mơ hồ, hố to lù lù mà tác giả vẫn kết truyện là sao.
Đáng nhẽ phải nói về hai nhân vật trọng yếu kia là Tô Mặc và Mạnh Phàm Vũ đi chứ, cả Thất thái thái Tề lão gia, giải thích rõ hơn về phược linh oán linh, ti tỉ cái cần nói mà ko nói!!! Truyện như một vòng tuần hoàn mệt mỏi, rối não khó hiểu, chưa khai triển triệt để.
Không đề cử bộ này lắm đâu, bạn nào thích đọc kinh dị thì vô coi cũng được, nhưng hóng tình trai thì đừng có vô làm chi, dễ ức chế hay não ngắn khó load thì cũng không khuyến khích đọc. Đây là mình đọc từng câu từng từ khá kỹ càng mà còn thế, thím nào đọc lướt là ko hiểu gì đâu……. Mà cũng có lẽ do mình ngu quá chăng nên ko hiểu được??