Ángel đã chia sẻ với tôi như vậy khi được hỏi về cảm xúc của lần đầu tiên đặt chân tới Hà Nội từ 17 năm trước. Lúc ấy ông đã rất muốn biết làm thế nào mà một thành phố từng trải qua chín năm kháng chiến trường kỳ chống thực dân Pháp xâm lược, từng hứng chịu những đợt ném bom của không quân Mỹ, đã trỗi dậy ngoạn mục để trở thành “Thành phố vì Hòa bình”. Nhưng sau đó, ông nhận ra rằng đã qua rồi những ngày kháng chiến gian khổ. Khúc ca khải hoàn vẫn vang lên mỗi dịp kỷ niệm ngày Giải phóng Thủ đô, kí ức về cuộc chiến đấu oanh liệt của quân và dân Hà Nội vẫn còn nguyên vẹn, nhưng trước mắt ông là một Hà Nội đã thực sự “thay da đổi thịt”.
Ángel kể rằng ông như đang xem một bộ phim tài liệu về Hà Nội của thời bình khi ngồi trên taxi từ sân bay Nội Bài về khách sạn trên đường Âu Cơ: “Không còn đổ nát hay mùi khói súng, không còn những mảnh vỡ của pháo binh hạng nặng hay máy bay chiến đấu đã từng nằm rải rác trên mảnh đất này. Không còn hình ảnh của Hà Nội bị tàn phá bởi bom đạn Mỹ mà tôi đã xem trong bộ phim tài liệu “Hà Nội thứ Ba ngày 13” của nhà làm phim Cuba Santiago Álvarez Román. Thay vào đó là một khung cảnh thật yên bình: những chiếc nón trắng nhấp nhô trên cánh đồng lúa, những vựa rau trù phú ven sông Hồng, những người lao động đạp xe bình thản… Hình ảnh của một Hà Nội đời thường, giản dị và cần cù lao động chưa bao giờ gần tôi đến thế”.
Ông Ángel chia sẻ cảm nhận về Hà Nội sau mỗi đợt nghỉ phép về nước rồi quay trở lại Việt Nam: “Hà Nội như một cửa ngõ đón khách quốc tế với cây cầu Nhật Tân bắc qua sông Hồng được thiết kế 5 trụ tháp tượng trưng cho 5 cửa ô cổ kính của Thủ đô nghìn năm văn hiến, chào đón bạn bè quốc tế trên đường từ sân bay Nội Bài về trung tâm thành phố. Tôi vô cùng ấn tượng trước nhịp sống năng động của thành phố. Những công trình quy mô, những trục đường cao tốc, những trung tâm mua sắm hiện đại cho thấy thành phố đang vươn mình, đúng như tên gọi Thăng Long, nghĩa là Rồng trỗi dậy”.