Ăn hiếp kẻ hiền lành

Lưu ý: Dưới góc nhìn của công nên mị sẽ đổi nhân xưng của Erin từ hắn thành em nha.

Từ nhỏ đến lớn, cuộc sống của y đều rất thuận lợi, chưa bao giờ thất bại cả.

Y có trí tuệ và sức mạnh không ai sánh bằng, lại còn đẹp trai, chỉ cần y muốn y có thể kéo Hoàng thái tử xuống bất kỳ lúc nào.

Nhưng Albert chẳng thèm.

Y chẳng hứng thú với vị trí quốc vương, cũng lười nhận chức này chức kia.

Một hoàng tử dòng phụ sao lại không muốn cuộc sống quyền quý chứ? Người muốn nâng đỡ quốc vương làm con rối không phải là ít, dù Albert có là đồ ngốc cũng đầy quý tộc muốn bồi dưỡng y.

Albert sử dụng ít thủ đoạn để mấy con ruồi này né xa y ra, nhưng bá tước Oliver lại làm như không thấy gì, gã dám tự tiện quyết định hôn sự của y.

Muốn lợi dụng danh vọng của hoàng tử không được quý trọng à, Albert nghĩ, y phải nhanh chóng bỏ hôn ước này, thuận tiện đập vỡ ước mơ của bá tước Oliver mới được.

Albert tự đến chào hỏi bá tước, vậy mà gã vẫn cứ tiếp tục khuyên y cưới Erin Oliver, Albert bực mình, y chống tay nhìn về phía cửa sổ.

Dưới tàng cây ngoài cửa sổ có người đang đứng, nhìn hình dáng có vẻ là đối tượng được đính hôn với y.

Nghe đồn người kia là kẻ ngang ngực vô lý, đã không có quyền lực, không được cha mẹ yêu quý mà còn chẳng chút ưu điểm nào, chỉ có mỗi cái họ Oliver.

Bá tước Oliver muốn mua bán có lời nên mới muốn nhét Erin Oliver cho y đến thế.

Chỉ là người đứng dưới tàng cây đó không giống như tin đồn, em rất an tĩnh, gió thổi vào quần áo của em, tựa như em có thể bị gió đưa đi khi có thể.

Em không thuộc về nơi này, đây là suy nghĩ đầu tiên của Albert.

Albert đáp qua loa với bá tước Oliver vài câu rồi kết thúc câu chuyện, y đứng dậy, đi về phía Erin.

Erin đứng ở dưới tàng cây, ánh mặt trời xuyên qua lá chiếu lên em, vì em mà vẽ lên vòng hào quang.

Vì sao thời tiết đẹp đến thế, cảnh sắc khiến người người vui vẻ đến vậy nhưng y cảm giác như Erin có thể biến mất bất kỳ lúc nào.

Người như thế nào mới có được cảm giác này? Albert nghĩ.

Y tò mò, chuyện của đối phương càng khiến y hiếu kỳ hơn.

Hủy hôn, chỉ để có được tiền và sự tự do, thấy thế nào cũng chẳng có chút lợi nhuận nào.

Albert định từ chối, y không muốn dính vào mấy chuyện rắc rối này. Nếu muốn có thể lực, y chỉ cũng chỉ cần đụng tay chút thôi là được.

Đối phương dường như chắc chắn y sẽ thích Jacob Oliver. Albert đã từng gặp người kia trong một bữa tiệc, cũng đã chào hỏi hắn nhưng lại chẳng thích hắn chút nào.

Một cậu bé Omega xinh đẹp nhưng nhàm chán, chỉ biết dùng nước mắt làm vũ khí.

Dù không thể nói là ghét hắn ta nhưng chỉ liếc một cái Albert đã biết, Jacob suy tính rất nhiều sau dòng nước mắt đó.

Sử dụng ưu thế của mình để đạt được điều mình muốn, đây là cách quý tộc có được thành công mà Jacob cũng không ngoại lệ.

Nên Albert mới cảm thấy hứng thú với Erin, vì đối phương có vẻ chả quan tâm đến bất kỳ việc gì, ánh mắt em trong suốt như nhìn về nơi nào đó xa xăm.

Vừa tuyệt vọng lại đầy hy vọng, đúng là người mâu thuẫn.

————

Albert gặp lại Erin, em đang vẽ gì đó dưới gốc cây.

Nói vẽ cho sang, thật ra em chẳng nhìn cảnh trước mắt mà vẽ cái gì đó cong cong vẹo vẹo, trông khá trừu tượng, nếu mà không nói ra thì chẳng ai biết em vẽ gì.

Erin chăm chú nhìn chằm chằm vẽ tranh, mặt em dính chút thuốc màu nhưng chẳng quan tâm.

Albert tính chào hỏi đối phương luôn nhưng lễ tiết rườm rà, y phải đi gặp bá tước Oliver trước rồi mới thích đi đâu thì đi.

Tới hồi giải quyết mọi thứ xong, Albert mới tới được nơi Erin ngồi. Em đã bình tĩnh dựa vào cây ngủ.

Albert đứng một lúc rồi gỡ cánh hoa rơi trên người đối phương xuống, không biết vì sao lúc gỡ hoa y lại cẩn thận nhẹ nhàng đến vậy.

Erin tựa nhưa người sẽ ngại phiền toái, chỉ cần hơi chút thôi em có thể biến mất ở dưới ánh mặt trời.

Erin đã tỉnh, cuối cùng Albert cũng biết đối phương vẽ cái gì.

Là biển hoa bồ công anh, một nơi chẳng ai thèm ngắm. Nơi này chỉ có điểm độc đáo duy nhất là khi mùa gió tới, người đứng giữa biển hoa sẽ cảm thấy như mình được biến thành tinh linh gió vậy.

Thật là kỳ quái, Erin rất muốn tới nơi này, nhưng Albert cảm thấy không phải em muốn hướng tới tự do mà như bị buộc chặt vào nó.

Loại trói buộc có thể kéo em vào hố sâu.

Albert không phải người giàu tình cảm, nhưng lúc này y lại muốn gỡ hết trói buộc của Erin.

Vì vậy Albert liên tục gặp đối phương, y là người giỏi xã giao nên có thể nhanh chóng biết được đối tượng thích gì. Chỉ có duy nhất Erin, y mới biết thế nào là lễ hội.

Điểm tâm cũng được, châu báu cũng thế, sách quý cũng vậy, đối phương chẳng hứng thú với bất kỳ thứ gì. Em nhốt mình trong cái kén, ngăn tất cả mọi thứ chạm vào.

Phải làm sao để phá vỡ vỏ kén này? Erin à, chuyện mà em muốn làm nhưng lại không thể làm cuối cùng là gì?

Là điều gì đã chống đỡ cho sự tuyệt vọng trong em?

Albert nhìn Erin, em luôn đứng xa y, lần đầu tiên Albert không dám lại gần ai đến vậy.

Bữa tiệc hôm đó xảy ra chuyện ngoài ý muốn, dù Albert đã dự kiến trước vài điều nhưng không ngờ Erin sẽ bị thương.

Ngay khi Albert thấy Erin ngã trước mặt mình, cuối cùng y đã hiểu.

Mấy ngày quan sát và tò mò gần đây không phải chỉ do y hiếu kỳ, vì càng hiểu sâu, tình cảm kỳ lạ trong lòng y càng nảy sinh.

Albert nhìn Erin nằm hôn mê bất tỉnh trên giường, y kéo tay đối phương, lúc này y nhận ra bản thân mình nhỏ bé thế nào.

Đứng trước cái chết, dù có thông minh giàu có đến đâu cũng hóa vô ích, y chẳng thể cản được.

Đừng nói tới Erin vốn không mong cầu tồn tại.

Tôi phải làm thế nào để giữ em lại, đoạt em từ tay thần chết đây?

Nếu bỏ tất cả mà có được em, tôi cũng nguyện ý.

Erin tỉnh lại nhưng vẫn chẳng hứng thú với điều gì, em chỉ thích nhìn về phía cửa sổ, giống như biển hoa bồ công anh đang ở trước mắt em.

Đưa em tới đấy, hoàn thành tâm nguyện của em đi. Albert từng nghĩ thế, nhưng sau đó y lại cười bản thân mình ngu ngốc.

Erin chỉ muốn hoàn thành nguyện vọng của người khác thôi, Albert cảm thấy, sau khi đạt được em sẽ nhào vào vòng tay thần chết, rời xa y.

Vậy y thà lừa Erin, không hủy bỏ hôn ước này, trói em lại để thần chết không thể cướp được em.

————

Bữa tiệc do quốc vương tổ chức chán hết sức, càng chán hơn là gương mặt nịnh nọt của các vị quý tộc.

Bọn họ biết Albert đang dựa vào một gia tộc liền nhăm nhe y như khối thịt mỡ.

Chính trị ghê tởm đến vậy, Albert cực kỳ ghét chuyện này.

Nhưng nghĩ tới Erin, Erin chỉ mong y có được quyền lực, được các quý tộc giúp đỡ.

Nếu đó là điều Erin hy vọng, y sẽ thực hiện.

Nhưng việc Erin muốn rời đi, dù thế nào y cũng sẽ không đồng ý.

Từ chối việc hủy bỏ hôn ước là kế hoạch của y nhưng Erin muốn trốn đi là điều y không ngờ tới, y không ngờ đối phương lại chạy lên xe ngựa trốn nhanh thế.

Albert có thể đuổi theo bắt Erin lại nhưng y muốn biết, vì sao Erin nhất định phải tới đó.

Y trộm đi theo Erin, tới tận biển hoa bồ công anh.

Erin nhìn biển hoa, lộ ra biểu tình thoải mái, vẻ mặt này làm Albert cảm thấy bi ai.

Nơi này không có gì đáng để em lưu luyến ư?

Đau buồn nhanh chóng biến thành phẫn nộ, chưa bao giờ Albert mất khống chế, tức giận đến thế.

Y phải bắt được Erin, phải chiếm được Erin.

Nhưng khi hạ dấu hôn lên người Erin, nghe thấy tiếng khóc của em, cuối cùng y vẫn mặc lại quần áo cho em rồi ôm em vào lòng.

Y không muốn tổn thương Erin, nhưng lại chẳng có cách nào níu kéo em lại.

Y vùi đầu vào vai Erin, lần đầu tiên rơi nước mắt.

Phải làm thế nào để giữ em đây?

Y là người khịt mũi coi thường thần linh, chẳng bao giờ cung phụng vị thần nào.

Vậy nhưng vào ngày mà Erin hôn mê đó, y dành cả ngày cả đêm để cầu nguyện cho em.

Đừng rời khỏi, người yêu tôi ơi.

Lưu lại, ở bên cạnh tôi.

Ryuu: Oe oe đọc đoạn này mê quá nên bất chấp edit tiếp chứ tính sủi dài rồi á :(((((