Tên: Tù Đồ
Tác giả: Cao Dược Hồ
Số chương: 36 + 02 phiên ngoại (đã hoàn)
Khi ta đọc “Tù Đồ”, đó là cảm giác ý niệm của họ dường như đã vượt qua cái gọi là vạn thế luân hồi, trời đất không dung, cũng không bạc đãi ai.
Một nét chu sa. Một giọt máu đầu tim. Một tình yêu vượt cả đất trời.

Link đọc
“Ngươi là giọt máu đầu tim ta, là nốt chu sa của ta. Ngươi là Thẩm Thế của ta, ta là biển rộng của ngươi”
Thẩm Trường Hoa | Tù Đồ
Edit: Ngáo
Từ trước đến nay ta chỉ đọc được 2 bộ phụ tử, một là Dưỡng Phụ, 2 là Tù Đồ! Và từ nay bộ Tù Đồ này chính là một trong những bộ Đam khắc sâu vào tim ta nhất! Văn phong của Tù Đồ vô cùng mới lạ với ta, cực kỳ trầm ổn, lắm lúc phảng phất hờ hững, thực chất lại đầy trọng tâm.
Ban đầu khi xem thử review 1 số chỗ, đều ko ai mạnh dạn nói câu HE, cứ nói xem rồi ngẫm lại tự mình nhận định, nên ta hơi sợ nếu đọc, đời này đọc sách buồn nhất là SE, BE… Nhưng đọc hết bộ, mang theo đầy thương tâm, sợ hãi, thì với đoạn kết, ta vẫn cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Khi vạn vật luân hồi, họ vẫn giữ lấy cái tâm, tình yêu trong từng huyết quản, tìm kiếm và chờ đợi nhau dù chưa từng ước hẹn. Khi nghe họ nói với nhau, kiếp sau đừng gặp lại, biết bao chua xót thế nào, nhớ lại tình cảnh ấy thực sự bức bối và gian lao! Đến đoạn chương 36 khi họ gặp lại, vẻn vẹn khép lại, chưa nghe hồi đáp thì ta vẫn mừng rỡ vô cùng, vì ít ra họ đã gặp nhau, đều đã và luôn tìm kiếm lẫn nhau, với họ đó thực sự là một kỳ tích đẹp nhất của thế gian này.
— Cảm thán cá nhân —
P/s: Ta có chút shock… 2 bộ phụ tử duy nhất ta xem được… Công có tên 3 chữ, thụ có tên 2 chữ.. Đã vậy… Công đều họ “Thẩm”… Thẩm Lãng đại ca của ta ơi! Từ lúc 6 tuổi gặp đại ca có phải ta bị dính liền với họ Thẩm, đều phải yêu chết mấy nhân vật họ Thẩm hay không?
Dưỡng Phụ: Thẩm Trường Trạch x Thiện Minh (ngụy phụ tử)
Tù Đồ: Thẩm Trường Hoa x Thẩm Thế (phụ tử)
Đều là niên hạ công… Đã vậy còn đều là “Thẩm Trường….”. Đã thế còn là 2 tác giả khác nhau Thật là ngõ hẹp kinh hỷ mà!
Tuy nhiên 2 bộ này đều ko phải là phụ tử đầu tiên ta đọc, nhưng chỉ có 2 bộ phụ tử này là ta đọc được hết MỘT-LÈO-TỪ-ĐÂU-CHO-ĐẾN-CUỐI, mấy bộ khác chỉ cần 1/4 là ta bỏ mất rồi… Tuy nhiên bộ Đam Phụ tử đầu tiên ta đọc là Bỉ Ngạn Lâm Uyên, cũng niên hạ, mặc dù là xuyên không… Tuy ko đọc hết… Cùng lắm chỉ thấy được. Mấy bộ khác thì tình yêu cứ trớt trớt, đọc ko nuốt trôi…