YÊU TRONG NGHỊCH CẢNH
Chẳng được hòa vui những sớm chiều
Không cùng sống tận khoảng trời yêu
Từng vun kỷ niệm xanh đằm thắm
Cứ tưởng thề duyên đẹp mỹ miều
Thể xót xa trầm luân mãi nghẹo
Tâm buồn bã nghiệp chướng hoài trêu
Còn ôm thệ nghĩa sầu răng kín
Níu giữ thừa âm Lệ đổ nhiều
Dân ca
Chiều bến cũ
Nắng nhẹ chiều buông vạt nắng chiều
Dát vàng vàng khắp bãi cô liêu.
Thuyền ai hờ hững qua bao bến
Lòng khách nôn nao gửi một điều.
Nỗi nhớ dâng dâng miền kỷ niệm
Sông buồn gợn gợn sóng phiêu diêu.
Dòng trôi mải miết về đâu nhỉ
Nắng nhẹ chiều buông vạt nắng chiều…
Dân ca
Tình thơ nghĩa bạn
Trời xuôi tôi bạn hợp tâm đầu
Mới gặp mừng mừng ngỡ đã lâu…
Khúc hát em ca thêm quyến luyến
Câu thơ anh xướng vợi u sầu.
Đồng Nai người đến, tình vương mãi
Bà Rịa mình về, nghĩa khắc sâu.
Chào nhé! Hẹn ngày ta gặp lại…
Nguồn thương đã gửi… Chẳng nhòa đâu.
Dân ca
Chuộng nhàn
Của nả bao nhiêu để nói giàu
Khoe khoang ấy sự hiểu chưa sâu.
Phù du thế cuộc bao ngang trái
Mộng ảo nhân gian lắm hận sầu.
Tề Bá than thân còn chết đói
Thạch Sùng tắc lưỡi mãi hờn đau.
Cho hay vật ở ngoài thân đấy
Sống bớt tham lam bớt dãi dầu.
Dân ca
THU
(Thủ nhất thanh, BV đồng âm)
THU đến gần hơn đẹp nắng chiều
THU về tiết dịu lộng hồn phiêu
THU đưa gió nhẹ lay cành liễu
THU kéo mây hồng lộ dáng kiều
THU để ta mơ nhìn nguyệt chiếu
THU hòa sắc mộng thấy trời xiêu
THU cùng cất bổng theo làn điệu
THU nhớ nhà quê thả cánh diều.
Dân ca
Nghe điệu Lý cảm đề
Vẳng nghe ai hát “Lý qua cầu”
Đốt đuốc tìm người chẳng thấy đâu.
“Chung thủy”… loài hoa đầy mộng huyễn
“Diêu bông”… thứ lá lắm u sầu.
Câu thề bay nhẹ như sương thoảng
Lời ước qua vèo tựa vó câu.
Họa có vầng trăng là tỏ thực
Treo mình trên núi bấy canh thâu.
Dân ca
Ngày hội Đường thi
Ngày hội Đường thi tại Vũng Tàu
Một năm đằng đẵng đợi chờ nhau.
Hải Phòng đô thị bừng hoa đỏ
Bà Rịa thùy dương nối nhịp cầu.
Bầu bạn nơi nơi về dự hội
Văn chương muôn ngả tới gieo câu.
Vần thơ đối luật hằng mơ ước
Đất nước văn minh tiến mạnh giàu.
Dân ca
Vũng Tàu trong tôi
Ta nằm dỗ giấc giữa đêm thâu
Lòng cứ mơn man với Vũng Tàu.
Một thuở tự hào người bản xứ
Bốn mùa điểm hẹn khách năm châu.
Biển xanh như vẫn nuôi hò hẹn
Sóng bạc còn vương nối nhịp cầu.
Vùng đất trời Nam nơi hội tụ
Đất lành chim đậu mãi bền lâu.
Dân ca
Cuối thu
Mây buồn chuẩn bị tiễn mùa thu
Ẩn mái nhà tranh tỏa khói mù.
Rặng trúc đầu làng đưa võng ngủ
Vườn tre cuối xã đón chim gù.
Tình cha khắc đậm bao lời nhủ
Nghĩa mẹ in đầy những tiếng ru.
Ngõ ấy hoàng hôn che bóng phủ
Mặt hồ trải rộng gió vi vu.
Dân ca
Cuối thu
Xào xạc lá rơi có lẽ thu
Hoàng hôn phảng phất chút mây mù.
Đỗ quyên theo hạ tìm nơi ngủ
Chim ngói về đồng cất tiếng gù.
Ước nguyện mạnh giàu cha nhắn nhủ
Giấc đời êm ấm mẹ còn ru.
Nhân tâm nghĩa cả đâu che phủ
Tuổi đã qua chiều sáng ánh thu.
Dân ca
Vẫn tìm nhau
Thu mùa nắng dịu rẽ về đâu
Để gió vờn qua vẽ mộng đầu.
Kẻ ngại ôm buồn tâm trỗi xót
Ai đành dính nẫu dạ kềm đau.
Mơ về kỷ niệm dừng phai sắc
Lại nghĩ tình yêu tới trải màu.
Bởi chữ ân còn luôn mến đợi
Nên lời ước thệ vẫn tìm nhau.
Dân ca
Hẹn Vũng Tàu
Ta nhớ hoài em… biển Vũng Tàu
Nay hò mai hẹn bấy nhiêu lâu!
Người chờ cuối mạn ru lòng… dậy
Kẻ đợi đầu non vỗ sóng ngầu.
Một thuở tình nồng như bể muối
Mấy trang thơ thắm tựa cau trầu.
Hẹn ngày gặp tới mùa thi hội
Ta nhớ hoài em… biển Vũng Tàu.
Dân ca
Phút hoài niệm
Sao đành vội vã bước đi mau
Trùm phủ non sông vạn nỗi sầu.
Bỏ lại con thuyền đang lướt sóng
Mang theo hoài bão xuống mồ sâu.
Người đi hồn nước như chao đảo
Kẻ ở dâng tràn muôn nỗi đau.
Bốn bể năm châu cùng nuối tiếc
Cúi đầu tiễn biệt một lần sau.
Dân ca
Một thoáng Vũng Tàu
Một thoáng chiều thu ghé Vũng Tàu
Thương tràn Bãi Trước nhớ về nhau.
Gió trưa man mác trời xanh biếc
Nắng sớm long lanh biển tím màu.
Vọng Nguyệt bên em say ý ngọc
Nghinh Phong cùng bạn đắm vần châu.
Duyên quê sắc phố men Đường luật
Thêu bức tranh thơ thắm sắc màu.
Dân ca
Thu Hà Nội
Cứ ngỡ thu về giữa xứ Âu
Hà Thành lãng mạn kém chi đâu.
Lao xao lá đỏ bay ngoài phố(*)
Lóng lánh trăng thanh ẩn dưới cầu.
Hàng Trống nghệ nhân chăm chú vẽ
Tây Hồ thi lão thảnh thơi câu.
Mơ màng sương phủ ru hàng liễu
Rộn rã ngoài kia tiếng trống chầu.
Dân ca
Thăm Vũng Tàu
Xa tắp trong xanh biển Vũng Tàu
Nối liền hải cảng với năm châu.
Tân Thành, Phú Mỹ khơi nguồn mới
Xuyên Mộc, Thùy Dương thế dẫn đầu.
Bình Giã, Kim Long lừng đất Việt
Kỳ Vân, Cái Mép sáng trời Âu.
Tự hào Bà Rịa vươn cầu cảng
Sát cánh, dang tay đón mạnh giàu.
Dân ca
Vọng biển…
Rạng sáng thuyền ai cập bến tàu
Sương lồng đỉnh núi quyện bên nhau.
Sóng tung bọt trắng thay hình nước
Mây ửng ánh hồng giỡn ngọn cau.
Đồi Sứ du dương mờ khói nhạt
Hòn Bà yên ả rám chiều mau.
Ai về phố biển lòng da diết
Đậm nét thiên nhiên vạn sắc màu.
DÂN CA
Khơi tiềm năng biển
Bến cảng ngày đêm nhộn nhịp tàu
Lượng hàng xuất nhập chuyển qua mau.
Ruộng đồng thêm vụ cần nhiều đạm
Nhà máy tăng ca gọi lắm dầu.
Du lịch vươn mình ra thế giới
Công thương phát triển tới năm châu.
Đầu tư khai thác tài nguyên biển
Bà Rịa vượt lên để dẫn đầu…
Dân ca
Biển Vũng Tàu
Biển rộng trong xanh bến Vũng Tàu
Thuyền neo kín bãi ghé chân cầu.
Hàng lên xuống cảng còi khuya sớm
Tàu đến đi luồng rẽ lạch sâu.
Cái Mép ngày đêm vui bốn biển
Thùy Dương năm tháng tiếp năm châu.
Khơi thông luồng lạch nền kinh tế
Hội nhập giàu lên sáng bạn bầu.
Dân ca
Thăm Côn Đảo
Côn Đảo vươn mình trước biển sâu
Anh hùng bất khuất dám đương đầu.
Nhục hình chuồng cọp không nao núng
Đày ải cùm gông chẳng cúi đầu.
Khí phách tử tù luôn sáng chói
Tinh thần cộng sản khó phai màu.
Tấm gương chị Sáu, như thần tượng
Sống mãi muôn đời thế hệ sau!
Dân ca
Chẳng lẽ vẫn còn ngâu?
Cuối thu sao vẫn có mưa Ngâu?
Có phải trần gian lắm tủi sầu?
Những cuộc chia tay đầy tiếng khóc
Bao lần gặp mặt đẫm dòng châu.
Tình yêu tỏa khắp chân trời rộng
Nỗi nhớ đong đầy đáy biển sâu.
Cuộc sống lứa đôi còn cách biệt
Thì trời không hết cảnh mưa ngâu!
DÂN CA
Mưa ngâu
Tháng Bảy là mùa đẫm giọt ngâu
Cầu Ô Thước hẹn trút cơn sầu.
Ngưu Lang nhớ vợ đau mờ mắt
Chức Nữ thương chồng rụng trắng châu.
Chỉ đỏ trời cam vùi núi thẳm
Tơ hồng đất nỡ lấp rừng sâu.
Ngàn năm cách biệt tình dang dở
Bởi vậy thu về đổ suối ngâu.
Dân ca
Chẳng lẽ?
Cuộc thế não lòng sao khỏi ngâu!
Đến trời còn phải… vẫn u sầu.
Biển xanh nổi giận bao con sóng
Đất đỏ đẫm buồn những giọt châu.
Ta muốn yên bình xây cuộc sống
Giặc mong độc hại phá lòng sâu.
Muôn đời khốn kiếp quân nham hiểm
Nhân ái, láng giềng chúng để… đâu?!
Dân ca
Lẽ nào?
Giữa tháng Tám rồi sao lại ngâu
Để cho trái đất phải âu sầu.
Trăng Rằm thiếu sáng nhi đồng tủi
Ánh Nguyệt kém ngời trẻ nhỏ châu.
Chức Nữ nhớ chồng không thể dứt
Ngưu Lang thương vợ vẫn vương sầu.
Bầu trời sùi sụt sao mà dứt
Giữa tháng Tám rồi cứ tựa ngâu.
Dân ca
Vẫn cứ ngâu!
Thu mãn mà trời vẫn cứ ngâu
Dương gian, nhân thế nhuộm u sầu!
Chia ly tang tóc tuôn dòng lệ
Xa cách đau thương chảy giọt châu.
Khí uất trào dâng nơi biển rộng
Hồn căm tràn ngập chốn sông sâu.
Tình đời sớm tối còn chưa thấu
Cảnh sống đêm ngày vẫn cứ ngâu!
Dân ca
Huyền thoại Võ Thị Sáu
Sóng biển dập dờn điệu nhạc ru
Khói hương tĩnh lặng điệp sương mù.
Tình đời bình thản ra trường bắn
Lệ nghĩa đầm đìa ướt nắng thu.
Phước Thọ, Côn Lôn còn bất hủ
Long Điền, Đất Đỏ mãi không lu…
Ung dung đi giữa hàng lê giặc
Khí phách hùng anh bạt vía thù.
Dân ca
Khí bút
Vung bút thay gươm đuổi nghịch thù
Văn hùng tải đạo để ngàn thu.
Hịch trao thức tỉnh phường xâm lược
Phú gửi khuyên răn đứa ngục tù.
Một chữ “nhân” khai tâm kẻ ác
Vài vần “thi” thiện trí người ngu.
Ngọc châu phát sáng ngời ngôn ngữ
Khí bút hừng soi lũ mắt mù.
DÂN CA
Gió chiều
Khắc khoải mình em thoảng gió chiều
Ta còn mãi ước một lần yêu.
Người đi có hẹn hồn biêng biếc
Kẻ ở nào quên dạ mỹ miều.
Tủi ngóng đêm dài xanh lệ đợi
Mong chờ tháng lẻ thắm tình xiêu.
Ôm vào kỷ niệm thời son trẻ
Khắc khoải mình em thoảng gió chiều.
DÂN CA
Thấp thỏm
Màng mơ thấp thỏm dạo chơi chiều
Mãn nguyện tâm hồn khắc khoải yêu.
Đã hẹn người đi hồn thấm hiểu
Dồn mong kẻ hóng dạ hân miều
Đêm dài vẫn mộng tâm hoài đợi
Buổi muộn còn mê ý mãi xiêu.
Kỷ niệm đưa vào trong cõi nhớ
Màng mơ thấp thỏm dạo chơi chiều.
Dân ca
Lạc lõng
Mình em lạc lõng cảnh nương chiều
Khắc khoải duyên tình một nỗi yêu.
Hẹn ước bao lần trăn trở mãi
Thề non mấy bận hả hê nhiều.
Âm thầm ngóng đợi giờ rôm rả
Lặng lẽ mong chờ phút ngả xiêu.
Kỷ niệm êm đềm say vẫn thiếu
Rồi đây thấp thỏm bữa cơm chiều.
DÂN CA
Chúc bạn xa gần
Đón chị cùng anh đến Vũng Tàu
Biển xanh gợn sóng… quyện đa màu…
Danh lam tuyệt tác… vờn trên dưới
Thắng cảnh mê hồn… thoảng trước sau.
Tứ phía, hiệu hàng vui đợi khách
Ba bề, quán xá nhộn mời nhau.
Mấy lời vội xướng câu Đường luật
Chúc bạn xa gần… cảm họa mau.
Dân ca
Mừng ngày hội thơ Đường luật
Thơ Đường mở hội sáng âu tàu
Nắng trải mênh mông biển thắm màu.
Người ở quê gần nhanh tới trước
Khách thời xa xứ vội vào sau.
Hồ Tràm hữu đệ tìm mời bạn
Bãi Trước thi huynh đón gọi nhau.
Chén chúc cùng nâng mừng hội ngộ
Bạn bầu cả nước hãy mau mau …
Dân ca
Đường thi đất Việt
Đường thi đất Việt có từ lâu
Vượt ải gian nan buổi khởi đầu.
Đậm chất nhân văn thời đại mới
Thắm hồn dân tộc gốc bền sâu.
Bảo tồn di sản luôn bền đẹp
Phát triển tinh hoa mãi mạnh giàu.
Trí tuệ nâng tầm đa sáng tạo
Ngàn năm vững bước… rạng mai sau…!
Dân ca
Truyền lại cho đời
Đường Luật nhập môn cũng đã lâu
Trải bao gian khó thuở ban đầu.
Học niêm ôn luật còn mang nặng
Đối vận chọn từ thật lắng sâu.
Vốn cổ cha ông mong phát triển
Tân văn con cháu muốn thêm giàu.
Giữ nền văn hiến ngời non Việt
Truyền lại cho đời muôn kiếp sau.
Dân ca
Thơ Đường
Thơ Đường tuyệt lắm rỡ ràng lâu
Đã có người ơi tựa thuở đầu.
Hảo chữ lưu truyền sang đất đẹp
Câu hồng chuyển trữ ngấm dòng sâu.
Ngày nay thắm đượm tâm hồn sảng
Buổi sáng ngời tươi ngưỡng mộ giàu.
Lộng lẫy trang vàng văn sử tích
Đưa tình quốc ngữ tỏa ngàn sau.
Dân ca
Bốn mùa thương nhớ
Con tạo xoay vần nghĩ cũng mau
Lục tuần hỏi đã rõ vàng thau?
Hạ vừa tới ngõ sen bừng sắc
Thu mới ngang sân cúc rực mầu.
Đông vẫn chưa quên chân giá buốt
Xuân còn mãi đợi mắt hoen châu.
Thời gian đâu có bao dừng lại
Mái tóc phong sương nhuộm trắng đầu.
Dân ca
Bão số 9 nhớ 10 năm trước
Nhớ mười năm trước cảnh thương đau
Bão dữ tràn qua đất Vũng Tàu(*).
Sóng cuộn, biển gào thiên họa ập
Nhà tan người mất thế nhân sầu.
Trời cao mây phủ giăng bờ trước
Đất thấp mưa tràn lặng bãi sau.
Tạo hóa vô thường đời vốn vậy
Cầu cho mưa gió sớm qua mau.
(*) Năm 2009 cơn bão số 7 tràn qua gây thiệt hại lớn về người và của cho thành phố biển Vũng Tàu. Sau 10 năm, bão số 9 lại đang đổ bộ vào Vũng Tàu. Cầu cho sự bình an sau bão.
Dân ca
Trọng thầy!
Tiên lễ hậu văn mới thọ cư
Người mà thiếu đức sẽ hư nhừ.
Tri ân gọn nhẹ thầy cho đủ
Đáp nghĩa cầu kỳ cô bảo dư.
Giáo dục học sinh lưu tốt ý
Khuyên răn giới trẻ giữ hay từ.
Mừng ngày nhà giáo nghề cao quý
Khắc cốt ghi tâm quý trọng sư.
Dân ca
Hai nghề
Dạy học khác gì việc ruộng đâu
Sớm chiều cuốc bẫm với cầy sâu.
Ươm chồi, rắc hạt lòng mong mỏi
Cấy lúa, trồng khoai sức dãi dầu.
Gạo hết nhà nông thường hết trước
Tiền nghèo thày giáo chẳng nghèo sau.
Giữ mình, dạy trẻ đời thanh bạch
Nghiệp giáo, nghề nông vốn khó giàu.
Dân ca
Tôn sư
(Bát tiểu đối, thành ngữ)
Tiên lễ hậu văn mãi đứng đầu(1)
So vàng sánh chữ có thừa đâu(2)
Thông tình đạt lý tâm khai sáng(3)
Mài sắt nên kim ý phải làu(4)
Áo Mẹ công Thầy qua mấy buổi(5)
Khuây trần thấm đạo đến ngàn sau(6)
Bẻ lau làm viết từng trang sử(7)
Dốt cậy hay nhờ lẽ khắc sâu(8)
Ca dao tục ngữ:
(1) Tiên học lễ hậu học văn.
(2) Một kho vàng không bằng một nang chữ.
(3) Học cho cách vật trí tri/ Văn chương chữ nghĩa nghề gì cũng thông.
(4) Ở đây gần bạn gần Thầy/ Có công mài sắt có ngày nên kim.
(5) Cơm Cha, áo Mẹ, công Thầy/ Nghĩ sao cho bỏ những ngày ước ao.
(6) Đến đây viếng cảnh viếng Thầy/ Không say mùi đạo cũng khuây mùi trần.
(7) Bẻ lau làm viết chép văn/ Âu Dương có Mẹ, dạy răn có Thầy.
(8) Dốt kia phải cậy lấy Thầy/ Vụng kia cậy thợ thì mày làm nên.
Dân ca
Ơn thầy cô
Vỡ lòng bài học lễ làm đầu
Viết chữ đánh vần ghép mỗi câu.
Uống nước nhớ nguồn luôn trọng đạo
Tôn sư giữ nghĩa chẳng phai mầu.
Thông văn rõ sử nên người dũng
Đạt lý thấu tình luyện trí sâu.
Cha mẹ dưỡng thân, thầy dưỡng tính
Công thành danh toại nhớ ân lâu.
Dân ca
Gặp bạn cùng quê
Thanh Hóa bạn bè biết từ lâu
May mắn gặp nhau sống Vũng Tàu.
Kháng chiến gian nan tình chẳng cạn
Hòa bình đổi mới nghĩa càng sâu.
Gia đình phương trưởng lòng mong ước
Tổ quốc hưng long dạ thỉnh cầu.
Đoàn kết khoan dung cùng bác ái
Chắc rằng trẻ khỏe sống còn lâu.
Dân ca
Cảnh đìu hiu
Mưa dầm, gió bấc, cảnh đìu hiu
Trời ẩm mốc meo, đất ỉu xìu.
Bà góa đơn côi lòng chán ngắt
Ông già cô độc dạ buồn thiu.
Bến sông heo hút hình xơ xác
Cây cối vật vờ dáng khẳng khiu.
Đêm thẳm trùm căn nhà tịch mịch
Một mình một đốm lửa liu riu.
Dân ca
Chiều buồn
Mây trôi nhè nhẹ, gió hiu hiu
Trinh nữ khẽ lay lá khép xìu.
Nhả sợi nhện vàng giăng ngớ ngẩn
Tựa đầu thiếu nữ ngủ thiu thiu.
Thùy dương cất tiếng ru dìu dặt
Tre trúc vươn nhành gióng khẳng khiu.
Chim mộng bay về nâng giấc điệp
Giọt buồn rơi tắt lửa riu riu…
Dân ca
Nỗi buồn cô lữ
Những ngày đông giá gió hiu hiu
Mù mịt sương giăng cảnh sập xìu.
Lặng lẽ nước trôi nhìn lạnh lẽo
Mơ màng thuyền đậu ngủ thiu thiu.
Trông về quê cũ trời thăm thẳm
Nhớ tới mẹ già dáng khấp khiu.
Cô lữ ngóng theo lòng khắc khoải
Nỗi buồn hoang hoải cứ riu riu.
Dân ca
Đông về
Đông về cây khẳng khẳng khiu khiu
U ám trời mây cứ sập xìu.
Có lúc mưa phùn bay phất phất
Lại khi gió bâc thổi riu riu.
Trông ra đường cái sao buồn tẻ
Trở lại thư phòng cũng quạnh hiu.
Hạ bút đề thơ – thơ tắc tị
Đọc vài trang sách mắt thiu thiu.
Dân ca
Nỗi nhớ
(Lưỡng đầu xà, phiến đối)
Chiều qua nắng tắt để qua chiều
Phiêu cảnh thả hồn lạc cảnh phiêu.
Dịu sắc nào vui trong sắc dịu
Diều căng theo gió muốn căng diều.
Tím màu chẳng đủ nên màu tím
Tiêu quyện cho người mải quyện tiêu.
Nỗi nhớ lại càng thêm nhớ nỗi
Điều hay có lẽ phải hay điều…
Dân ca
Thức với đêm giao mùa
Lắng đọng canh thâu thấm nỗi sầu
Cựa mình – khởi động chiếu chăn đau!
Đêm thao thức rớt đôi tàn lửa
Gối lặng thầm hôn mấy tuổi đầu.
Tóc chẻ hai màu, hanh nắng tới
Mắt tròng mấy độ, lạnh mưa sau.
Bao mùa lui tới – chừa ta lại
Chợt thấy đèn khuya ánh đỏ nhàu.
Dân ca
Giàu…
Da vàng mũi tẹt khác chi nhau
Vui vẻ khi no – đói mặt nhàu.
Mát dạ tâm hồn bừng gió lộng
Ấm lòng ý thức sáng trăng thâu.
Nghĩa tình trọn vẹn luôn thanh thản
Trách nhiệm chưa thành lắm khổ đau.
Biết đủ sống đời theo lẽ đạo
Dân can được vậy nghĩa nhân giàu…
Dân ca
Cái bắt tay
Tưởng rằng Triều – Mỹ lún mưu sâu
Cái bắt tay thôi xóa vạn sầu.
Trump nói “giải trừ” tan hiểm họa
Kim nghe “hòa giải” dứt thương đau.
Yên bình thế giới điều tiên quyết
Thống nhất Bắc Nam diệu kế đầu.
Bài học ngàn vàng luôn nhắc nhở
Nhịn nhường, nhân nghĩa mới dài lâu.
Dân ca
Vịnh Bãi Trước
Vầng dương sáng sáng rọi muôn màu
Lục vịnh thiên đường – đấy chứ đâu.
Tiên cảnh bồng lai trao Bãi Trước
Nhân tình thế thái gửi mai sau.
Rộn ràng cập bến – cờ muôn nước
Tấp nập xuất đương – mác đủ tàu.
Du khách thập phương về tắm biển
Tiếng lành lan tỏa, tỏa đi mau.
Dân ca
SẦU NGÂU.(Năm độ)
Thu về vạt nắng đẫm dòng ngâu
Hỏi nỗi niềm riêng chợt thấy sầu
Tiếc bữa xa đường sao tỏ giọng
Đau lần giáp ngõ chả tường câu
Người ôm kỷ niệm buồn quê khó
Kẻ giãn chiều xưa nhộn xứ giầu
Trở ngại non trời Ngưu Chức Nữ
Duyên tình nhạt nhẽo bởi vì đâu.
Dân ca
CÔN SƠN
Côn Sơn quạnh quẽ tắm mây chiều
Mặc khách bần thần dạ lãng phiêu
Giéo giắt thông già ghi một thuở
Trơ trơ đá bạc khắc bao điều
Mờ sương chập choạng trời u ám
Cổ tháp im lìm cảnh tịch liêu
Mõ vọng sân chùa khua rệu rã
Đường xưa thổn thức nghĩ suy nhiều.
Dân ca
Vũng Tàu nhớ bạn
Chênh chếch trăng khuya tựa mái lầu
Thơ lòng thao thức viết đôi câu.
Tình anh ngày nhớ chờ sum họp
Nghĩa bậu đêm mong nối nhịp cầu.
Trăn trở sầu đong tim buốt giá
Hoài trông buồn đếm dạ thầm đau.
Vũng Tàu kính bạn bài thơ muộn
Nguyệt lạc chìm sương hạ nhớ nhau!
Dân ca
Mong hội ngộ
Thao thức thâu đêm rượu cạn bầu
Nhớ về thi hữu gởi đôi câu.
Người Nam độc ẩm… chờ tao ngộ
Kẻ Bắc hoài trông… mãi nguyện cầu.
Đêm hạ ve sầu đau đứt ruột
Ngày hè phượng thắm cháy lòng đau.
Hôm nay nhận được bài thơ muộn
Gấp gấp hồi âm kẻo mất nhau…
Dân ca
Ngưu Lang – Chức Nữ
Lỗi hẹn cùng trăng ước mộng đầu
Xa rồi nguyệt khuyết bóng chim câu.
Ngàn năm Chức Nữ tình nguyên vẹn
Vạn kỷ Ngưu Lang nghĩa nguyện cầu.
Tháng bảy mưa ngâu nghe quạnh vắng
Ngày ba chửa lấp nỗi buồn đau.
Tương Phùng phút chốc lòng hoang hoải
Tựa ánh sao trời vụt thoáng mau…
Dân ca
Vịnh cầu Cỏ May
Cửu vịnh Cỏ May – vịnh chiếc cầu
Nơi đường thiên lý nhập vàng âu.
Vũng Tàu – Nam Bộ vươn lên thế
Phố Biển – Miền Đông vượt đứng đầu.
Tăng trưởng chỉ tiêu thêm vận hội
Thực thi kế hoạch giữ dài lâu.
Cho xe trực chỉ đường năm mốt(*)
Bệ phóng thăng thiên tự chiếc cầu.
Dân ca
Thờ ơ ơi!
Sẽ phải làm chi tuổi xế chiều
Để mà khỏe mạnh bớt đăm chiêu?
Niềm tin nhạt nhẽo trôi năm tháng
Hy vọng mong manh tuột cánh diều.
Thiết thực ngồi nhà gom sự thể
Vu vơ dạo phố ngắm phù điêu.
Thơ ca hiểu biết đành vô dụng
Chỉ số thờ ơ… xã hội nhiều!
Dân ca
Vũng Tàu
Đất dưới biển khơi sẵn khí dầu
Cá tôm đủ loại – mỏ vàng âu.
Nghinh Phong tấp nập đoàn du khách
Thị Vải lẫy lừng cảng nước sâu.
Tựa ngọn hải đăng lan mọi hướng
Như hoa nhiệt đới nở muôn màu.
Thiên nhiên ban tặng nhiều ưu ái
Trí lực chung tay sẽ mạnh giàu.
Dân ca
Phải duyên
Duyên trời may mắn biết thơ nhau
Tâm sự có nơi để dốc bầu.
Hồi hộp đợi chờ dăm bảy ý
Bồn chồn gửi gắm một vài câu.
Giao lưu tứ đẹp xây tình bạn
Xướng họa vần hay bắc nhịp cầu.
Câu lạc bộ thơ vui trên mạng
Tơ lòng gắn bó mãi bền lâu.
DÂN CA
Ghé hội Đường thi
Ghé hội Đường thi đất Vũng Tàu
Nắm tay đoàn kết mộng từ lâu.
Sông Xoài anh đến hồn xao xuyến
Bà Rịa bác mong dạ đỡ sầu.
Xướng họa vài câu tình nặng ý
Giao lưu mấy vận nghĩa càng sâu.
Bắt tay thân thiện lòng êm dịu
Kết bạn muôn phương nối nhịp cầu.
Dân ca
Lũ lụt
Những tối mải mê món túc cầu
Lũ về Tây Bắc có nghe đâu.
Mưa quăng gió quật bao se thắt
Nước cuốn nhà trôi lắm dãi dầu.
Mấy bận sao dời rồi vật đổi.
Bao lần bãi bể với nương dâu.
Vì đâu sinh cảnh đời oán khuất
Một nén tâm nhang nguyện cúi đầu.
Dân ca
Thăm Vũng Tàu
Hội tụ mùa xuân ở Vũng Tàu
Ba miền gặp gỡ sẽ cùng nhau.
Dừng chân cạnh biển nhìn trăm sắc
Thả gót bên sông dõi vạn màu.
Mãi dạo cung đàn anh hát trước
Hoài chờ nốt nhạc chị ngân sau.
Thi đường họa xướng thay lời gọi
Hẹn ước bao ngày… bạn đến mau!
Dân ca
MONG TÌM LẠI TUỔI THƠ
Kỷ niệm xưa rồi vẫn khắc sâu
Đùa vui thuở bé chụm chung đầu
Hương nồng trái ngọt khi trèo ổi
Trận giả quân vờ lúc cưỡi trâu
Dẫu gió ngày đông nào khổ lụy
Dù mưa tháng hạ chẳng u sầu
Mong tìm trở lại khung trời ấy
Biết chỉ xa vời mãi được đâu
Dân ca
THÁNH CHỈ
Bạn chi thằng đểu với quân tàu
Mười sáu chữ vàng họ bảo nhau
Dở giọng bò điên bài nghĩa khí
Thò lê lưỡi đỏ mộng chư hầu
Ngàn năm bắc thuộc còn chưa tỏ
Vạn kiếp tôi đòi kể vẫn đau
Biển mãi trào dâng lời sấm vọng
Bạn chi thằng đểu với quân tàu
Dân ca
TRỐNG VẮNG
Hai mảnh gương chiều phản chiếu đâu?
Nghiêng mây lãng đãng, nước nghiêng sầu
Vờn qua bóng nhạn nào lưu ảnh
Tìm lại khung trời có thấy nhau
Đọng chút tình tư ngày tháng cũ
Thêm bao gối mộng nhánh duyên đầu
Biết chăng dặm thế ngàn mi lệ
Gặp gỡ chia lìa chuyện trước sau!
Dân ca
KHÚC TÌNH THU
Em về sưởi lại khúc tình thu
Gửi những lời thương đượm nét trù
Thức dậy cung đàn yêu đã ngủ
Khơi tràn cảm xúc mộng còn đu
Chiều ngơ ngẩn,lá vàng buông rũ
Gió khẽ vờn theo,cảnh mịt mù
Với dải hương nồng xưa vẫn ngụ
Nghe lòng mãi vẳng một niềm ru
Dân ca
THU NHỚ
Lối nhỏ sương chiều đẫm vạt thu
Vàng theo lá đổ quyện hương trù
Dâng từng nguyện ước mơ màng ủ
Ngập những mong chờ lả lướt đu
Kỷ niệm còn vương ngày nắng cũ
Thời gian đã xoá buổi mây mù
Ân tình gửi trọn bao giờ nhú
Để khúc giao mùa vẫn nhẹ ru
Dân ca
Quê nhà
Thả cần hóng mát cạnh bờ ao
Gió thoảng hương nồng ngát vị cau.
Mặt nước buông mình dăm trái mướp
Khuôn viên vẫy lá một vườn rau.
Lời thơ tức cảnh tình sinh ý
Khúc hát chờ trăng nhịp nẩy câu.
Lũ trẻ chơi diều vui trước ngõ
Lòng quê thanh thản chẳng cơ cầu.
Dân ca
Làng tôi nay
Làng giờ lộ, quán lấn dần ao
Loáng thoáng còn chừng mươi bóng cau.
Đất vốn nguyên sào đem cắt mảnh
Người cần chia hộ để thèm rau.
Xây phường dựng phố nuôi nhiều mộng
Chuốt ý chau vần dạo mấy câu.
Quê đó… lâu về e lạc ngõ
Đò ngang tình nghĩa chịu thua cầu.
Dân ca
Chiều nay
Dòng đời mải miết chảy về đâu
Thế sự nghìn xưa vẫn dãi dầu.
Thấm thoắt thời gian đà bạc tóc
Vật vờ cơm áo cũng phờ râu.
Thương mình lận đận nao nao dạ
Ngẫm chuyện đa đoan cúi cúi đầu.
Lặng lẽ chiều nay bên cửa sổ
Xa mờ dần khuất bóng hồng câu.
DÂN CA
Chiều nay
Rốt cuộc rồi mình sẽ đến đâu?
Thấy như từng thấy gió mưa dầu.
Có đâu danh lợi hòng đen dạ!
Nào lúc công hầu sợ trắng râu.
Dài ngắn một đời ân thuở trước
Giàu sang nửa kiếp phúc ban đầu.
Đêm chưa phủ xuống lòng se lạnh
Thấp thoáng bên rèm vụt bóng câu.
Dân ca
Có một chiều
Chiều buồn, vơ vẩn, chuyện không đâu
Lão giả đèn thô sắp cạn dầu.
Nhíu mắt mong trừ, ghê lắm muỗi
Sờ cằm ngại cạo, ghét nhiều râu.
Dép giày, ừ nhỉ!… Khoe nhanh cẳng
Nón mũ, vậy ư!… Thích thoáng đầu.
Thôi chết, sáng nay đà hết gạo!
Trời kia! sao chẳng nhắc đôi câu…!?
Dân ca
Thăm Bình Châu
Tham quan du lịch đất Bình Châu
Mới đến, mưa to, ướt cả đầu.
Lia lịa chụp hình thêm mấy kiểu
Say sưa nâng cốc được vài chầu.
Tò mò luộc trứng sờ hơi nóng
Xí xửng tắm bùn lội khá lâu.
Chẳng nhẽ đi về mà lặng lẽ
Thuận vần cầm bút viết dăm câu.
Dân ca
Điểm đến – thả hồn thơ
Văn minh hiện đại… Vũng Tàu yêu
Bãi Trước xôn xao trải nắng chiều.
Sốt sắng ngẩn ngơ lòng nhớ biển
Ngất ngây lộng lẫy hội thi diều.
Hạ Long, Trần Phú… con đường đẹp
Núi Nhỏ, Hồ Mây… ấn tượng nhiều.
Điểm hẹn thân thương chờ khách quý
Thơ Đường “bác học” thả hồn phiêu.
Dân ca
ĐÊM TRÊN MẠNG
Mờ trăng cảnh vắng rọi cô lầu
Lãng khách đi tìm hỏi bạn đâu
Thả chữ theo vần câu hợp ý
Mài nghiên đổ mực ý tâm đầu
Cho đời hạnh phúc ngàn năm ủ
Để tiếng chân tình một chuỗi xâu
Dẫu biết nơi này trên mạng ảo
Mà tim cũng bớt lệ tương sầu
Dân ca
CẢNH VẮNG
Rỗi gót phòng văn, nhện cất lầu
Lục tìm chữ cũ mấy ai đâu
Sách kia tuyệt phẩm nghênh ngang bụi
Bút nọ to gan kệch cỡm đầu
Hóng khách ngang thềm hoa lá rụng
Chờ trăng ghé cửa gió sương xâu
Đêm nghiêng rót mộng vào thiên đỉnh
Ngửa chén canh khuya một giấc sầu
Dân ca
UỐNG RƯỢU TIÊU SẦU
Chẳng nữa mà mơ nguyệt giáng lầu
Bây giờ lãng mạn chẳng còn đâu
Từ khi loạn bão ùa chôn mệnh
Khiến phải mù sương phủ kín đầu
Sách vở ngôn từ thăm thẳm rụng
Thơ đàn mực thước bẽ bàng xâu
Mình trong thế đục lòng hoang hoải
Rả rích hằng đêm gặm mối sầu
DÂN CA
SỐNG NGHĨA TÌNH NHÂN ĐỨC HẠNH
Cảnh phận con người giúp đỡ nhau
Đừng mưu cướp giựt để sang giàu
Ân tình giữ đắp trừ gian xảo
Đức độ vun bồi khỏi nỗi đau
Nghĩa cử trau dồi theo chánh đạo
Tài danh học hỏi bón hoa màu
Nhân từ hiếu hạnh lòng thơm thảo
Để tiếng lưu truyền mãi vạn sau
Dân ca
SỐNG NGHĨA TÌNH ĐỨC ĐỘ
Dòng đời nếu khổ vẫn gần nhau
Cất những phiền ưu của sự giàu
Cõi mộng suy nhiều thêm xót tủi
Thiên đuờng nghĩ lắm chỉ buồn đau
Gìn tâm trải phúc gieo mầm hạt
Giữ dạ mài kinh tỏa sắc màu
Đức độ lòng ngay tình rộng mở
Lưu truyền nghĩa thắm mãi về sau
Dân ca
THƠ DUYÊN
MỘT lời chưa ngỏ bóng cô liêu
CHÚT mảnh hồn si nghĩ thật nhiều
DUYÊN có đượm nồng xin kết lại
THƠ mà đủ ngọt hãy bùng thiêu
NGÀN năm cách phận buồn thân liễu
KIẾP nhả tằm tơ vạn lối liều
MỘNG chỉ cùng thương cùng nối mộng
ĐÔI VẦN XƯỚNG HOẠ TRỌN ĐỜI YÊU
Dân ca
THƠ TÌNH
MỘT mình lạnh lẽo chốn hoang liêu
CHÚT bạn tri âm chẳng có nhiều
DUYÊN phận bần hàn chưa kẻ hiểu
THƠ tình lãng mạn chữa ai thiêu
NGÀN câu vạn chữ trao mời liễu
KIẾP sống tằm tơ ngủ ở liều
MỘNG ước nguyền thương xin gởi biếu
ĐÔI VẦN XƯỚNG HOẠ TRỌN ĐỜI YÊU
Dân ca
SỐNG ĐẸP
MỘT đời thanh bạch chẳng quan liêu,
CHÚT xíu lầm sai tội cũng nhiều
DUYÊN nợ cùng đời bao nẻo gánh.
THƠ tình với bạn mấy đường thiêu…
NGÀN lời đạo lý say lòng liễu
KIẾP sống từ bi tủi đứa liều
MỘNG ước thi đàn hương tỏa ngát.
ĐÔI VẦN XƯỚNG HỌA TRỌN ĐỜI YÊU
Dân ca
THƠ TÌNH
MỘT mình lạnh lẽo chốn hoang liêu
CHÚT bạn tri âm chẳng có nhiều
DUYÊN phận bần hàn chưa kẻ hiểu
THƠ tình lãng mạn chữa ai thiêu
NGÀN câu vạn chữ trao mời liễu
KIẾP sống tằm tơ ngủ ở liều
MỘNG ước nguyền thương xin gởi biếu
ĐÔI VẦN XƯỚNG HOẠ TRỌN ĐỜI YÊU
Dân ca
THƠ DUYÊN
MỘT lời chưa ngỏ bóng cô liêu
CHÚT mảnh hồn si nghĩ thật nhiều
DUYÊN có đượm nồng xin kết lại
THƠ mà đủ ngọt hãy bùng thiêu
NGÀN năm cách phận buồn thân liễu
KIẾP nhả tằm tơ vạn lối liều
MỘNG chỉ cùng thương cùng nối mộng
ĐÔI VẦN XƯỚNG HOẠ TRỌN ĐỜI YÊU
Dân ca
CẢNH VẮNG
Rỗi gót phòng văn, nhện cất lầu
Lục tìm chữ cũ mấy ai đâu
Sách kia tuyệt phẩm nghênh ngang bụi
Bút nọ to gan kệch cỡm đầu
Hóng khách ngang thềm hoa lá rụng
Chờ trăng ghé cửa gió sương xâu
Đêm nghiêng rót mộng vào thiên đỉnh
Ngửa chén canh khuya một giấc sầu
Dân ca
ẢO MỘNG
Ngỡ chỉ cần mơ một túp lều
Đôi lòng ước nguyện sẽ cùng thêu
Và câu hạnh phúc lời ngân mãi
Để nhịp tình ca phím trỗi đều…
Gió cuộn giông lùa thương nghĩa đổ
Mưa vùi bão rắc giận đời trêu
Thề tan hẹn vỡ niềm tin héo
Mộng đã từ nay chẳng dám khều
Dân ca
XỨNG ĐÔI
Yêu nhau dẫu chỉ một căn lều,
Hợp ý tâm đầu cứ vậy thêu.
Hạnh phúc ngời loang xua đói khổ
Thăng hoa trải thảm dệt thương đều
Đồng lòng chống chọi qua giông bão
Hợp sức chăm lo mặc trớ trêu
Đẹp nết đẹp người là ngọc quý
Người ơi giữ lấy kệ ai khều
Sưu tầm
Chiều ngõ trúc
Thấp thoáng nhà ai lẫn bóng chiều
Chập chờn ẩn hiện bóng cô liêu.
Mênh mang én lượn thương đàn sáo
Chấp chới cò bay tưởng cánh diều.
Cố lý tha hương trào nỗi nhớ
Cội phần lữ khách nặng niềm yêu.
Đò xưa bến cũ con thuyền mộng
Xóm dưới làng trên đổi khác nhiều.
Dân ca
Ngõ trúc bạn già
Phong cảnh bình yên mỗi sớm chiều
Vui lòng bạn đến bớt xiêu liêu.
Rung rinh gió thổi lay nhành liễu
Thấp thoáng mây bay động cánh diều.
Cũng cảnh tha phương dâng nỗi nhớ
Đồng lòng viễn khách đậm tình yêu.
Hân hoan bạn tới dang tay rộng
Dẫu cách bao năm, dẫu ít nhiều…
Dân ca
Mưa ngâu
Sơn hà cách trở đã từ lâu
Chứa chất bao nhiêu nỗi tủi sầu.
Những cuộc chia tay đầy tiếng nấc
Bao lần gặp mặt đẫm dòng châu.
Tình yêu tỏa rộng chân trời Á
Nỗi nhớ đong đầy đáy biển Âu.
Vẫn cảnh con người còn lẻ bóng
Nên đời mãi có tháng ngày ngâu.
DÂN CA
Sóng biển xanh
Sóng biển xanh về đã bấy lâu
Tứ thơ đầy những nỗi u sầu.
Thương người mãi đứng chờ hoa nguyệt
Nhớ kẻ đang ngồi đợi ngọc châu.
Đã gánh tình sâu đầu biển Á
Còn mang nghĩa nặng cuối trời Âu.
Nắng thu vàng vọt mùa thay lá.
Chan chứa nỗi niềm tựa giọt ngâu.
Dân ca
Vui sống
Biển mấy nghìn năm sóng bạc đầu
Thời gian nước chảy có ngừng đâu.
Chờ thu để thấy hoa phai sắc
Đọ tuổi rằng hay tóc bạc màu.
Đã đến rồi đi vòng vũ trụ
Thì quên chẳng bận chuyện cơ cầu.
Rằng hay hiểu luật mà theo lẽ
Ta cứ vui cười sống khỏe lâu.
DÂN CA
Mưa ngâu
Tháng bảy đang về gọi tiết ngâu
Ngưu Lang, Chức Nữ đợi bên cầu.
Chờ trông bấy bận mờ sương khói
Ngóng đợi bao lần đẫm giọt châu.
Đôi chốn xa vời chan chứa hận
Một phương cách biệt tái tê sầu.
Chừng nao cho hết dây oan nghiệt
Ai biết lòng người mấy thước sâu.
Dân ca
Thăm bến Bình Châu
Ta về thăm lại bến Bình Châu
Phước Bửu kề bên cũng thấm mầu.
Đỉnh núi vươn lên trần ngất ngưởng
Sườn đồi thoải xuống đáy sâu sâu.
Bầu Bàng, Hồ Cốc… xưa thầm ước
Bầu Nhám, Hồ Linh… mới nguyện cầu!
Cảm xúc dâng trào cùng xướng họa
Hồn thơ quyện cảnh… thắm tình nhau…
Dân ca
Ngàn năm Thăng Long
Vị trí Thăng Long bước khởi đầu
Hịch truyền Vua Lý dựa vào câu:
“Đất trời chính khí” thiên nhiên tạo
“Sông núi uy nghi” long hổ chầu.
Rồng cuộn cực kỳ hưng thịnh nước
Beo ngồi dõng dạc vững bền châu.
Lên ngôi năm tháng Lý Công Uẩn
Chọn đất dời đô thế mạnh giầu.
Sưu tầm.
Thăng Long
Tháng Mười Kỷ Dậu chốn Hoa Lư
Họ Lý lên ngôi Thái Tổ sư.
Đất nước Đại Cồ Việt thế hệ
Non sông Hồng Lạc vạn thiên thu.
“Thoái thì dĩ thủ” binh hùng mạnh
“Tiến khả dĩ công” giặc rã tù.
Nhà Tống suy vong quân tán loạn
Đinh Tiên Hoàng thịnh vững ngôi vua.
Sưu tầm.
Chuyện khó tin
Lần nữa… ai ơi đến Vũng Tàu!
Cho qua các mảng Trước cùng Sau.
Quán bên Úp Ngược, nem cua, rạm,…
Bếp cạnh Con Heo, súp vẹm, hàu,…
Nhấm nháp mà xem rồi nhắc mãi
Chần chừ chi nữa hãy vờn mau!
Gọi ngay một chín không… không hết
Một chút duyên tình, hẹn gặp nhau…
Dân ca
Chuộng nhàn
Của nả bao nhiêu để nói giầu
Khoe tài ấy sự hiểu nào sâu!
Phù du cuộc thế nhiều ngang trái
Mộng ảo nhân gian vạn nỗi sầu.
Tề Bá xót đời còn chết đói
Thạch Sùng tắc lưỡi mãi hờn đau.
Rằng hay vật ở ngoài thân đấy
Sống bớt tham lam bớt dãi dầu.
Dân ca
Xin em đừng buồn
Xin đừng buồn nhé hỡi người yêu
Chắc những ngày qua sáng lại chiều…
Đứng tựa ngoài hiên lòng ngóng đợi
Ngồi bên song cửa mắt trông theo.
Anh đi nơi ấy rừng mây phủ
Em ở chốn này biển gió reo.
Xa cách muôn trùng ta vẫn nhớ
Hẹn ngày gặp lại sẽ vui nhiều!
Dân ca
Tình càng nồng thắm
Mong ngày gặp lại hỡi em yêu
Sum họp bên nhau mỗi sớm chiều.
Hết cảnh nao lòng thao thức đợi
Không còn nẫu ruột dập dình theo.
Niềm vui tỏa sáng chân trời mở
Hạnh phúc dâng tràn khúc nhạc reo.
Nếm trải quạnh hưu trong nỗi nhớ
Tình thêm nồng thắm thiết tha nhiều.
Dân ca
Venice – thành phố tình yêu
Venice dợp dờn cánh hải âu
Nước trong soi bóng những cây cầu.
Rộn ràng kênh rạch thuyền xanh đậm
Trầm mặc lâu đài tháp xám nâu.
Đảo nhỏ lung linh cây thắm sắc
Biển xanh lấp lóa nắng tươi màu.
Thoáng nhìn áo trắng nghiêng vành mũ
Sửng sốt!… Ngỡ ai ở Vũng Tàu!
Dân ca
Thương nhau
Thi nhân dạo gót dưới trời Âu
Xin mượn tứ thơ nối nhịp cầu.
Đất khách anh e mùa tuyết trắng
Quê nhà em ngại nước da nâu.
Người xưa ấp ủ không mờ bóng
Tình cũ nâng niu chẳng nhạt màu.
In đậm trong nhau bao kỷ niệm
Thương ai lặng lẽ bước lên tàu.
Dân ca
Cái Mép ngày mới
Trông kìa… Cái Mép quãng sông sâu
Liên cảng khang trang tiến mạnh giầu.
Bến nước khai thông vui đón bạn
Dòng xuôi mở rộng dẫn con tầu.
Tân Thành đúng hướng nhờ quy hoạch
Phú Mỹ vượt lên quyết dẫn đầu.
Phát triển dựng xây nhờ ý Đảng
Đường lên phía trước vững dài lâu.
Dân ca
Võ Nhật Trường @ 17:16 10/10/2019 Số lượt xem: 2257