♡•Hắc Miêu•♡

Những gì để lại cho mình khi bộ truyện kết thúc, đó chính là RUNG ĐỘNG. Mình đã đắn đo khá nhiều khi quyết định đọc đó. Vì mình không bao giờ đọc kêt cục BE/OE cả. Mình vẫn thích những gì trọn vẹn viên mãn hơn. Nhưng không thể không nói, những rung động NGƯỜI ĐIÊN để lại cho mình quá sức ấn tượng. NGƯỜI ĐIÊN ban đầu mình nghĩ là THỎ. Đến cuối cùng NGƯỜI ĐIÊN lại là A TỬ. Càng về cuối, A Tử lại càng bộc lộ những ảo tưởng của mình, khiến mình cứ không ngừng phải suy đoán. Mình ngờ ngợ rằng A Tử cũng có bệnh. Nhưng quả thật tác giả viết chắc tay vô cùng khi đến tận chap 29-30 mình mới lờ mờ đoán ra được. Cách dẫn dắt và tháo gỡ nú thắt hay vô cùng luôn, khá hợp lí và không hề gây khó chịu chút nào. Chương cuối lời giải thích, đúg là xoắn quẩy đầu óc người xem >”<. Ban đầu mình khá thắc mắc các dòng chữ in đậm, in nghiêng. Mình cứ nghĩ là do bạn edit/ tác giả cố tình in đậm để nhấn mạnh thôi. Ai dè đó lại là các gợi ý!!! Mà tác giả miêu tả Thỏ sao thật tỉ mỉ, hệt như một người thật. Từ mái tóc, đôi mắt, phục trang đến cử chỉ. Tinh tế trong những chi tiết trên quần áo, sắc độ của đôi mắt nhạt màu, … Ngược lại, Diệp Tử lại không được miêu tả nhiều, cũng không tả kĩ như Thỏ. Diệp Tử hiện lên, chỉ thông qua cách người khác nhìn nhận – vì đó là giấc mộng của Diệp Tử. Ấn tượng về Thỏ là nét đẹp của “sự bệnh hoạn”, là hoàng tử, là CÁI ĐẸP BI KỊCH – đẹp khiến không ai muốn tổn thương và đến gần.Còn Diệp Tử, điều mình nhớ sót lại chính là hai từ ĐẸP TRAI được tác giả nhắc hai ba lần gì đó mà thôi. Lại nói thêm về tình cảm. Mình thường hay bị ám ảnh về một thứ tình yêu mang theo sự chiếm hữu, tính phá hoại và hủy diệt. Loại tình yêu này rất đẹp, cũng rất man rợ và tiêu cực. Nhưng bản chất luôn có một sự khao khát đối phương vô cùng mạnh mẽ. Diệp Tử và Thỏ đều khao khát nhau, cùng đẩy nhau vào bi kịch không lối thoát. Trong bài thơ Thỏ, có câu thế này: “CÁI KẾT CẬN KỀ”. Mình đã có thắc mắc tại sao là cái kết mà không phải là cái chết? Có lẽ chỉ là một sự trùng hợp vô tình mà thôi. Thật ra trong trường hợp này, kết thúc một giấc mộng này là mở đầu một giấc mộng khác của chính Diệp Tử. Thỏ không tồn tại là một tiếc nuối. Nhưng nếu Thỏ tồn tại, cả hai cũng sẽ tự hủy diệt nhau. Thật tàn nhẫn… Đến cuối, mình cũng không biết nên xót thương cho Diệp Tử, hay là cảm thông cho Diệp Thành Tịch. Diệp Tử mải mê tìm kiếm một kết cục tốt đẹp hơn cho mình và Thỏ. Thành Tịch lại lẳng lặng hi vọng sửa đổi được lỗi sai hiện tại. Đến cuối, Thỏ vẫn là lựa chọn và không thể nào khác hơn được cho Diệp Tử. Tình yêu là mãnh liệt như thế, hi sinh như thế, đớn đau như thế, ích kỷ như thế, mà cũng lại khắc cốt ghi tâm đến thế. Diệp Tử không phải yêu ảo mộng của chính mình. Diệp Tử với mình, là yêu một bản thể có đầy đủ tính cách – Thỏ. Thỏ và Thành Tịch là khác nhau, là tách biệt.

Mình còn muốn nói rất nhiều, rất nhiều vì sự RUNG ĐỘNG vẫn còn đó. Nhưng bây giờ đã là 2h30p sáng mất rồi. Và cmt thì cũng quá dài dòng. Cám ơn bạn đã đem đến một câu chuyện tình yêu trọn vẹn như thế. Bạn dịch rất hay, ghi chú cũng tỉ mỉ. Một lần nữa cám ơn và tiếp tục chờ đợi một câu chuyện khác. p.s: lần đầu đến nhà, mình đã lắm điều như thế rồi haha. Mình thường có thói quen viết bình luận khá dài và lan man cho một tác phẩm mà mình yêu thích. Cho nên chủ nhà thông cảm nhé. Love you !!!

ThíchĐã thích bởi 3 người