Như Mộng Lệnh Kỳ 2
| 如夢令其二 |
Lý Thanh Chiếu
| 李清照 |
昨夜雨疏风骤, Tạc dạ vũ sơ phong sậu, 浓睡不消残酒. Nùng thụy bất tiêu tàn tửu. 试问卷帘人, Thí vấn quyển liêm nhân, 却道海棠依旧. Khước đạo hải đường y cựu. 知否 知否 Tri phủ? Tri phủ? 应是绿肥红瘦. Ứng thị lục phì hồng sấu.
Dịch nghĩa: Đêm qua mưa rơi lất phất, gió lớn nổi lên, Ngủ say một giấc nhưng men rượu vẫn chưa tiêu tan. Thử hỏi người vén rèm, Đáp lại rằng hoa hải đường vẫn như trước. Biết không? Biết không? Phải là hồng phai xanh thắm.
*Hồng phai xanh thắm (lục phì hồng sấu): xanh ở đây chỉ màu xanh của lá, hồng đại diện cho màu của hoa. Ý câu này nghĩa là cành lá xum xuê, hoa dần héo tàn, thường dùng để hình dung cảnh tượng xuân tàn.
Dịch thơ: Đêm qua mưa phùn trời nổi gió, Say giấc nồng men rượu vẫn chưa tan. Thử hỏi người vén rèm, Đáp rằng hải đường vẫn như xưa. Biết chăng? Biết chăng? Nên là hồng phai xanh thắm.
Giải nghĩa ngữ cảnh (trích và dịch từ QQ菲菲OoOoO – Baike):
Câu thơ biểu hiện sự yêu quý của nữ tác giả dành cho hoa và cảnh xuân, đồng thời thể hiện sự chu đáo và mẫn cảm của người phụ nữ.
Sau một giấc ngủ say, men rượu còn chưa tan hết, nàng đã lo lắng hỏi: qua một đêm mưa gió như vậy, hoa hải đường ngoài cửa sổ đã ra sao? Người thị nữ đang vén rèm bất cẩn nói: Không sao cả, hoa hải đường như trước. Nhưng dựa vào sự mẫn cảm của mình, tác giả đương nhiên biết sau một đêm như vậy cây lá có thể tươi tốt nhưng hoa dĩ nhiên sẽ tàn lụi. Người hỏi đa tình nhưng kẻ đáp lại hờ hững, vì thế nàng mới bật thốt lên câu “Có biết không? Có biết không? Lẽ ra phải là hồng phai xanh thắm.” Câu nói hỏi vặn lại người thị nữ cũng như tự nhắc nhở chính mình, thể hiện tâm trạng buồn thương cho một mùa xuân đã qua đi.