Chuyện Cái Kén… Chuyện Đời Tôi
Thường thì người ta tạ ơn với những ơn huệ hiển hiện hay những niềm vui trước mắt như thi đỗ đạt, làm ăn phát tài, phát lợi, điều…
Thường thì người ta tạ ơn với những ơn huệ hiển hiện hay những niềm vui trước mắt như thi đỗ đạt, làm ăn phát tài, phát lợi, điều nọ điều kia…
Với tôi, lời tạ ơn như âm vang trong ngày sống.
Có người kể chuyện rằng: Có một người đàn ông quan sát một con nhộng trong cái kén đang chuyển mình và vật lộn để ra khỏi kén. Nó cố mãi, cố mãi mà chỉ làm thủng một lỗ nhỏ mà thôi không thể chui cả thân hình ra được. Nhìn, nhìn mãi, chờ, chờ hoài, người đàn ông thương con nhộng đang cố công mà chẳng hoàn thành. Ông nóng lòng lấy con dao trong túi ra rạch một đường nhỏ thế là con nhộng chuyển mình bước ra khỏi kén trở thành con bướm nhưng than ôi! Bướm cứ vật vả mãi mà cứ bò thôi chứ không bay được vì chỉ khi bướm cố hết sức mình nước sẽ dồn về đôi cánh và khi cánh khô bướm mới bay được.
Nhìn lại cuộc đời tôi cũng như chuyện con sâu, con nhộng trong cái kén. Tôi cần lột xác và thay đổi nhiều, cần thời gian và cả công sức.
Tôi cứ nhớ hoài sự chuyển mình đặc biệt của tôi khi tôi khấn trọn đời xong. Chỉ sau ba năm khấn trọn tôi như tụt xuống hố. Cô đơn, vật vả… tôi nhìn thấy cuộc đời sao tối tăm thế… chị em tôi với bao thương mến cũng hiểu lầm. Rồi những người tôi kính trọng, tôi cảm như họ nhìn tôi bằng con mắt dửng dưng… Các em nhỏ như lên mặt khinh dễ, những câu nói khiến tôi đau lòng. Nhiều khi tôi cũng kiêu ngạo. Tôi nghĩ với gia cảnh của mình, con người của mình nếu tôi ở ngoài đời tôi đâu có chịu thua thiệt như thế này…
Tôi vật lộn với mọi thứ. Tôi cảm như mình ở tận thung lũng xa xôi… tất cả như tối tăm mờ ám… Nhưng một điều tôi hằng cầu xin cho tôi được chạm đến Chúa để Chúa biến đổi đời tôi và Chúa đã thương xót tôi… khi con nhộng kia vùng vẫy mà không ai trợ giúp để tự nó chui ra lỗ kén nhỏ … xinh đẹp, dễ thương.
Tôi là con bướm đang tập tễnh bay với đôi cánh ướt mọng. Từng ngày tôi học cách yêu thương, trân trọng chị em, tôi quý mến người chung quanh tôi.
Con bướm đã chui ra và tập bay trong bầu khí mới của Hội Thánh, của Hội Dòng . Đức thánh Cha Phanxicô lên ngôi kế nhiệm Giáo Hoàng. Ngài là con người đơn giản, yêu thương người nghèo. Ngài viết tông thư cho đời sống thánh hiến mời gọi mỗi người chúng ta ra đi tới vùng ngoại biên và sống niềm vui Tin Mừng. Hơn nữa Hội Nghị Dòng 19 cũng đã xác định rõ hướng đi của Hội Dòng là ưu tiên cho người nghèo, chọn lấy người nghèo. Tôi được sai đến vùng đất nghèo. Nơi mà người ta thường gọi là khỉ ho, cò gáy… Tôi đến đây như một điểm hẹn của tình yêu. Con bướm nhỏ cứ tập bay trên cánh đồng truyền giáo bao la. Từng ngày với những công việc tầm thường: Tôi vác củi từ bìa rừng về cộng đoàn vai thấy đau đau vì không quen với việc bốc vác, nhưng lòng rộn vui vì cùng với chị em hòa vang tiếng cười giữa rừng tràm. Rồi tôi trồng rau lên xanh phơi phới, lòng rôn ràng chan chứa niềm vui bởi rau lớn cùng lòng tôi… Những cánh hoa, những cái nấm trắng tinh tinh nhô nhô, nhấp nhấp trong nhà đã làm cho lòng tôi tràn những niềm vui nho nhỏ… Tôi cảm được cái đẹp của thiên nhiên, tiếng rì rào của lúa dưới ánh trăng thanh, hương thơm ngào ngạt của quê hương…. Tôi như đắm mình trong tình thương của Thiên Chúa. Tôi biết Chúa thương tôi, cho dù tôi chỉ là không không trước mặt Người. Chúa phú bẩm trong tôi lòng thương xót khiến tôi thương những người bé mọn, những anh em dân tộc đen đủi, nghèo khổ, những người khuyết tật bất hạnh hơn tôi… Tôi đến với họ với cả lòng yêu mến, để chia sẻ, để cảm thông. Họ như là người nhà của tôi, cười cười, nói nói, vui vui… Niềm vui khi tôi trao ban cũng là lúc tôi lãnh nhận. Tôi đón nhận tất cả như món quà Chúa đang dành tặng tôi. Điều gì khiến tôi có thể vượt qua những trở ngại mà đến với người nghèo ở nơi xa xôi như vậy. Tôi hiểu, tôi biết rồi. Chỉ khi yêu người ta mới nghiệm được điều mình yêu.
Tôi đắm mình trong lòng thương xót bao la hải hà của Thiên Chúa. Ân sủng Chúa như tưới gội lòng tôi. Tôi cảm được niềm vui mỗi ngày. Niềm vui của đời dâng hiến.
Tôi như con bướm tập tễnh, chập chờn bay, bay bay, đậu đậu…. Niềm vui sướng của con bướm là được hút nhụy hoa. Niềm hạnh phúc của tôi là được đắm mình trong tình thương của Thiên Chúa. Tôi đang yêu và được yêu.
Lời tạ ơn của tôi như âm vang ngân đều trong từng ngày sống. Tất cả là hồng ân.
Trà Ảnh – FMI

