![386363_311836522171484_506182521_n[1]](https://thoitietviet.edu.vn/wp-content/uploads/2026/02/hinh-anh-cai-cay.jpg)
Đây là lần đầu tiên mình dùng hình ảnh chiếu mệnh làm đề tài để viết.
Ngày trước, khi ông ngoại nói hình ảnh chiếu mệnh của nó là “Cây trên núi”. Cả nhà chỉ cười mà thôi, còn nó thì không hiểu gì, chỉ mơ màng hình như mệnh mình là một cái cây, nó cười ròn tan hồn nhiên, nó là nó, sao là cây được?
Nhưng khi lớn lên và trải qua hai năm đại học, nó mới dần dần nhận ra ý nghĩa của hình ảnh ấy. “Cây trên núi” là một hình ảnh tượng trưng cho sự vượt qua khó khăn để vươn lên, cũng là hình ảnh của một người cô độc không biết (hay không thể) làm sao đi đến nơi tốt đẹp hơn.
Cuộc đời nó đã, đang như vậy, nhất là khi học đại học, một ngày của nó như trải qua cảm xúc của một tuần vậy, Nó chắt chiu từng kiến thức một trên giảng đường để tìm ra tinh túy của lượng kiến thức ấy, như một cái cây trên núi cao cằn cỗi hàng ngày chắt chiu lượng dưỡng chất ít ỏi do vùng đất núi cung cấp. Về nhà kiếm tìm trên internet thêm những kiến thức mới để tổng hợp như cái cây ấy hít lấy khí trời để tổng hợp dưỡng chất và tất nhiên nó cũng để lại một chút kiến thức trên mạng như một cái cây trả lại khí Oxy trong lành cho khí trời.
Và tất nhiên cái cây ấy cũng sẽ cố làm màu mỡ cho vùng đất núi khô cằn nơi nó mọc bằng cách đem những gì nó tổng hợp được trao cho những chiếc lá rụng trả lại cho đất, và nó cũng vậy, nó cố gắng gửi đi lượng kiến thức quý giá ấy cho những người xung quanh, nhưng họ có biết giữ chúng đâu, như vùng đất núi, chỉ cần một cơn mưa là rữa trôi tất cả.
Rồi cũng có những chú chim hàng ngày, hàng năm bay qua dùng cái cây như một chỗ trú chân, nhưng rồi lại bay đi không trở lại, để lại cho cây nỗi nhớ tiếng chim vào lúc mùa đông, cuộc đời nó cũng vậy, có rất nhiều người bạn, nó nhớ đến quá khứ trước đây thật vui vẻ, nhưng giờ nó thấy thật cô đơn, không biết mở lời ra sao để nói lên suy nghĩ như một cái cây câm lặng.
Và cái cây ấy muốn ra đi nhưng nó là một cái cây sao có thể đi được? Để rồi cái cây ấy nhận ra rằng mình còn nợ vùng đất núi này rất nhiều, rất nhiều……..
Và nó cũng chĩ biết âm thầm, làm những công việc ấy không cần lời cảm ơn. như một cái cây mọc trên núi đá.
Cuộc đời nó như một cái cây mọc trên núi đá, cô độc, âm thầm làm những công việc, không một lời cảm ơn những công việc nó làm, nhưng nó vẫn làm vì niềm tin vào một ngày mai…