Đọt Chuối Non

Chào các bạn, Chuyển ra ở nhà mới trong Buôn Làng được gần một tháng, mình để ý: Những đêm trời tối không có trăng, vào khoảng chín giờ đêm thường có tiếng chim cú kêu vọng về nghe vừa buồn vừa sợ!

Ở Buôn Làng mình không có điện đường, đêm không có xe cộ chạy ồn ào, không có những tụ điểm vui chơi giải trí hoặc quán cà phê đèn mờ như ở phố, nên đến tám giờ tối là ai ở nhà nấy, ngoài đường tối um và vắng vẻ. Thêm vào đó, chung quanh Buôn Làng được bao bọc bởi những ruộng lúa và những hàng cây, có những cây mít hoặc cây rừng to nên càng tăng thêm vẻ vắng lặng yên ắng của Buôn Làng. Bình thường với khung cảnh đó cho mình một cảm giác thanh bình êm ả, nhưng không hiểu sao khi nghe tiếng chim cú kêu vọng về trong đêm vắng lặng như vậy lại mang đến cho mình một cảm giác sờ sợ sao đó.

Mình tưởng có một mình mình có cảm giác như vậy nhưng không phải, vì sáng hôm sau, khi vừa đẩy xe ra cổng để ra nhà Lưu Trú, mình gặp mẹ Sước cũng trong nhà đi ra với đứa con trai nhỏ tên A Số sáu tuổi. Nhà mẹ Sước ở bên kia đường, cách nhà mình một con đường mòn nhỏ. Mẹ Sước chào mình và nói: Tối Yăh có nghe con chim ma nó kêu không? Mình gật đầu và hỏi mẹ Sước sao lại kêu con chim đó là chim ma? Mẹ Sước nói: Cả Buôn Làng mình ai cũng sợ con chim đó vì người ta nói nó kêu là con ma nó về. Mọi người trong Buôn Làng mình không biết tên nó, chỉ biết khi nó kêu là nó gọi con ma về nên kêu nó là con chim ma!

Nói xong mẹ Sước chỉ em A Số và nói: Con mình còn nhỏ nhưng nó cũng sợ con chim ma đó kêu lắm! Tối hôm qua, hai anh em A Số dành nhau quyển vở và em A Số thua nên khóc to. Đang khóc, em A Số nghe con chim ma kêu nên im luôn không dám khóc nữa! Nếu không có con chim ma đó kêu, chắc em A Số khóc lâu lắm vì mọi lần dành nhau thua là em A Số khóc lâu không nín, khóc cho đến khi ngủ ra đó mà không biết!

Trong nhà mấy đứa nhỏ hay chọc nhau lắm hay sao mà Yăh cũng thường nghe tiếng khóc bên nhà? Mẹ Sước nói: Mấy anh chị học bài, em A Số chưa đi học nhưng hay dành cây bút của anh chị để viết bậy vào sách của anh chị, nên anh chị giật lại, không cho. Vậy là em A Số khóc và em A Số có tật khóc rất to! Mình nhìn em A Số và hỏi có thích đi học không? Em A Số nhìn mình gật đầu. Mình vào nhà lấy cho em A Số bộ sách tập đồ của các em lớp Mẫu giáo, với một cây bút chì và dặn em A Số tối về học, đừng dành sách vở của anh chị để viết bậy lên đó nữa. Vì em A Số viết như vậy, anh chị đi học, cô giáo thấy sách vở bị viết bậy, cô giáo sẽ phạt anh chị. Em A Số cầm lấy và cảm ơn mình.

Trước khi đi, mình hỏi em A Số: Tại sao tối hôm qua đang khóc to lại im không dám khóc nữa? Em A Số nói một câu bằng tiếng dân tộc và được mẹ Sước nói lại: Mình không dám khóc nữa vì sợ con ma nó biết mình ở trong nhà và không tốt (ngoan)! Nên nó bắt mình đi theo nó!

Matta Xuân Lành