City of sadness – Thành phố buồn

City-of-Sadness1

Nguyên tên gốc của nó là “Bei qing cheng shi” (悲情城市 – Bi tình thành thị), nhưng dịch thẳng Hán Việt ra có chữ “tình” trong đó thành “Thành phố tình buồn” nghe cứ tưởng tượng ra chuyện tình tang tang tính lấy một địa điểm nào đó làm nền nên bỏ chữ “tình” đi cho nó lành ^^

Nếu tên của phim là “Thành phố buồn” thì khi xem lại rất… ít buồn, có chăng cũng chỉ là cái buồn man mác. Thiệt sự là buồn không có nổi 😀

Đài Loan, 1947. Quân Nhật rút lui, chính quyền Quốc Dân Đảng của Tưởng Giới Thạch đang thua trên mặt trận Trung Hoa Đại Lục bắt đầu dời lực lượng về Đài Loan và các đảo lân cận. 28/2/1947, quân đội của Quốc Dân Đảng do Trần Nghi đứng đầu đã lùng giết hơn 3000 người dân Đài Loan đứng lên chống lại chính quyền. Thời đại loạn lạc, người người oán thán, những gia đình chia năm xẻ bảy cũng như gia đình họ Lâm mà Thành phố buồn của Hầu Hiếu Hiền lấy làm nền.

Thế nhưng đọng lại trong tôi không phải là những giây phút đau buồn khi người ta bị bắn giết, tố giác, mà là những khoảnh khắc Lâm Văn Thanh (Lương Triều Vỹ thủ vai), người con trai út bị điếc trong gia đình họ Lâm, chụp ảnh và ghi lại những ký ức đẹp của đời người – ở cái thời máy ảnh vẫn còn là một phát minh mới mẻ và một tấm ảnh đáng giá ngàn vàng. Lâm Văn Thanh dù bị điếc sau một tai nạn thuở nhỏ, sống giữa thời nhiễu nhương nhưng lại có rất ít khoảnh khắc trong phim anh không cười. Anh cười khi được đứng đằng sau máy ảnh cười ra hiệu cho những người sắp được chụp ảnh cười theo, cười khi ở bên Hinomi, cô em gái của người bạn thân nhất mà anh đem lòng yêu mến. Anh tượng trưng cho niềm hy vọng vào tương lai, vì dù ngày hôm nay có u ám đến thế nào, anh vẫn không hề tuyệt vọng. Anh không phải là người hùng, nhưng anh biết đứng lên bảo vệ niềm tin của mình.

Nếu đem ra đếm, những khoảnh khắc bi thương trong Thành phố buồn của Hầu Hiếu Hiền có thể đếm được hết trên đầu ngón tay. Những chi tiết rất đau thương được ông xây dựng một cách rất “tỉnh”, người ta không than khóc vật vã cũng không gào thét kịch tính (thiệt ra trong phim có nhiều cảnh bắn giết bùm bụp mà nếu không để ý tưởng là tụi nó mới ẩu đả nhau ngoài chợ thôi o.o); tất cả những đau thương ấy được Hầu Hiếu Hiền thể hiện như thể những điều rất tự nhiên, tất yếu phải xảy ra trong thời đại đen tối của lịch sử Đài Loan. Bởi vì giây phút cao trào bi thương nhất của phim có lẽ phải là lúc Lâm Văn Thanh bị chính quyền bắt. Một người vừa điếc, vừa gần như câm, hành nghề chụp ảnh mà còn bị bắt, thử hỏi công lý ở đâu, thử hỏi còn có thể có sự việc nào tàn nhẫn hơn? Thế mà không có cảnh phim nào tái hiện lại cảnh Lâm Văn Thanh bị bắt giải đi, duy chỉ có cảnh vợ chồng anh định dẫn đứa con chạy trốn nhưng lại quay trở về nhà.

Để chụp một tấm ảnh kỷ niệm có cha, có mẹ, có đứa con vừa biết bò.

Lâm Văn Thanh chỉnh cho máy chụp tự động một tấm ảnh của gia đình anh, và không lâu sau đó, anh bị bắt đi. Nhưng chúng ta chỉ biết anh đã bị bắt qua lời kể của người vợ, Hinomi, trong lá thư cô gửi về cho người cháu gái của anh. Trong thư cô chỉ nói rằng,

Chú ba của con đã bị bắt. Bây giờ không ai biết chú của con đang ở đâu.

Một bức thư không kể khổ, không than vãn, mà hướng đến một tương lai tươi đẹp hơn. Có thể ngày mai mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn, và vì thế hôm nay mẹ con Hinomi sẽ tiếp tục sống để chờ Lâm Văn Thanh trở về với nụ cười hiền lành yêu đời tiếp tục chụp ảnh.

Và như thế, người xem đâu có nhớ rằng Thành phố buồn là một bộ phim thê lương, dù những gì xảy ra trong phim rất thê lương? Họ sẽ chỉ nhớ, trước khi Lâm Văn Thanh bị bắt, anh đã kịp chụp ảnh cho mình và vợ con, và trong tấm ảnh đó đứa bé cười thật tươi. Trước khi anh bị bắt, tấm ảnh đã ra đời minh chứng cho tình yêu của vợ chồng anh và sự tồn tại của gia đình bé nhỏ nhưng hạnh phúc ấy, dù trong giông tố vẫn tiếp tục sống và hướng về nhau.

Phim của Hầu Hiếu Hiền làm thật sự là rất lý trí và tiết chế, nên khi xem cảm xúc thật sự không có nhiều. Kiểu thấy nó hay nhưng bảo xem lại đi thì thôi em xin được miễn 😀 Chỉ rất thích Vỹ hồi còn trẻ trông ngố ơi là ngố mà cười dễ thương ơi là dễ thương, haha.

Thật ra thì xem phim cũng vì Vỹ mà o,o (câu kết chớt wớt, haha).