Kisses On Main Street

Tôi chưa đủ già dặn để dám “to gan” tự nhận mình là kẻ “hiểu nổi” phụ nữ.

Tôi chưa kết hôn, nên cũng chả có kinh nghiệm để bàn luận về những vấn đề hôn nhân rắc rối, lằng nhằng và phức tạp của nó.

Đây không phải một bài review phim.

Đây là những suy nghĩ của tôi về Amy Dunne – Amy Huyền Diệu.

Nhân vật được nhiều người cho là “đáng sợ” và cũng “đáng nể” nhất trong bộ phim Gone Girl.

Nhưng với tôi, cô đáng thương nhiều hơn.

…….

Amy là một nhà văn từ thủa nhỏ. Bộ sách thiếu nhi Amazing Amy của cô đã từng cực kỳ ăn khách.

Nhưng cô căm ghét Amy Huyền Diệu; dù đó chính là cô, hay nói đúng hơn, cô là nguyên mẫu trong cuốn sách ấy.

Bố mẹ cô cũng có vẻ quan tâm đến việc kiếm tiền từ Amy Huyền Diệu nhiều hơn là đến cô con gái ngoài đời của mình. Thậm chí đến khi Amy mất tích, họ cũng nhai đi nhai lại cái cụm từ Amazing Amy khiến người xem vô cùng khó chịu.

Khi ta đọc nhật ký của cô, cái cách Amy dùng rất nhiều từ “f**king” một cách hằn học để miêu tả cảm xúc của mình, cho thấy có gì đó không ổn phía sau khuôn mặt bình thản và trang nhã đó.

Cô ghét Amy Huyền Diệu vì so với nhân vật trong sách, cô trông thật thảm hại. Amy Huyền Diệu có tất cả, một cô gái hoàn hảo. Amy Dunne thì lúc nào cũng chỉ được biết đến hay nhận ra nếu giới thiệu tên cuốn sách best seller của cô.

Nhưng cô hiếm khi thể hiện nội tâm của mình, thay vào đó, cô hứng thú với việc phán xét, mỉa mai, chế giễu những người khác.

Cô chẳng có lấy một người bạn. Và cô cũng không có vẻ gì lấy đó làm muộn phiền. Cô không có nhu cầu chia sẻ.

Cũng như nhân vật Nick – chồng cô đã từng nói, anh chỉ muốn đập vỡ đầu Amy, để tìm hiểu xem cô ấy đang nghĩ gì.

Nick từng là chiếc phao cứu sinh của Amy.

Anh là điều duy nhất Amy có thể tự hào rằng mình không hề thua kém nhân vật Amy Huyền Diệu. Một người đàn ông cô yêu và cũng yêu cô.

Họ từng thật hoàn hảo, thấu hiểu, chia sẻ, và làm tình quên trời đất.

Rồi Nick bắt đầu trở nên vô ích và thậm chí là đáng chán ghét sau 2 năm kết hôn.

Có thể trong mắt nhiều người, đó chỉ là những lỗi lầm nhỏ. Nhưng làm sao Amy có thể chịu đựng nổi khi những thứ cô tự hào nhất, yêu nhất đang bắt đầu sụp đổ.

Phụ nữ có nhiều cách để trút giận, Amy thì không phải là thánh. Nếu có gì sai ở đây thì chỉ có thể là vì cô chọn cách trút giận quá thông minh mà thôi.

…….

Trong mắt tôi, thực sự Amy giống như một cô gái “khôn nhà dại chợ” hơn là biệt danh “cáo già” mà ông chồng quý hóa tặng cô.

Những sự việc cô phải đối mặt khi ra ngoài cuộc sống, cách cô gặp rắc rối, cách cô mừng rỡ, biểu cảm của cô khi “hạnh phúc” đều có gì đó trẻ con.

Dường như cô không nhận định được những việc làm “kinh khủng” của mình là đúng hay sai, hoặc giả sử là cô biết, tôi nghĩ Amy cũng không quan tâm. Đôi khi chúng ta phải trở nên khốn nạn nếu muốn giải quyết xong xuôi một việc nào đó.

Những chuyển biến trong tình cảm của cô dành cho Nick bị nhiều người đánh giá là không thực tế. Bản thân tôi thì thấy nó bình thường. Với một cô gái “Amazing” như Amy thì chả có gì là “vô lý” cả.

Cuối phim, rốt cuộc cô cũng được hưởng cảm giác của một người nổi tiếng, không phải là vì cô là tác giả của Amazing Amy, mà vì chính cô: cô là Amy Dunne, một cô gái đã mất tích …

…….

Gone Girl là một bộ phim sẽ đem lại cho mỗi người một cảm nhận khác nhau.

Tôi không thích spoil khiến người khác mất vui khi chưa xem phim, nên bài viết này có nhiều phần lủng củng. Thành thật xin lỗi.

P/s: Tôi đã ủng hộ Rosamund Pike kể từ sau vai diễn Jane Bennet trong bộ phim Pride & Prejudice (2005), thật đáng mừng là sau một thời gian rất dài đóng những nhân vật khá mờ nhạt, cuối cùng cô cũng tỏa sáng và khẳng định được khả năng diễn xuất của mình với vai diễn nặng ký Amy Dunne.

Kết quả hình ảnh cho Rosamund Pike