[G] CHUYỆN NHÀ KUDOU
~
31
~

by Kazeshizu
~
Nhân vật thuộc về cha đẻ của nhân vật, nội dung fic thuộc về author sáng tác ra nó.
~
Một series về gia đình Kudou với ông bố chuyên trốn nộp bản thảo, bà mẹ thích cảm thán sự đời và thằng con thích chơi trò thám tử.
Một series sẽ đưa bạn vào một thế giới mà ở đó, không phũ không lầy không sống được.
Một series về một cặp đôi rất được yêu thích nhưng lại tương đối bị ghẻ lạnh trong cộng đồng Fanfiction.
~
Không rảnh viết dài, chán ngán nên đi viết cái nhảm ruồi này Viết trong cơn điên loạn, trong cơn khùng cần bệnh viện nhưng không nơi nào chịu chứa
Fic nhảm toẹt nhưng nghiêm cấm re-post dưới mọi hình thức.
*

Lần đầu tiên Yusaku và Yukiko gặp nhau là ở buổi ra mắt tác phẩm đầu tay của Yusaku.
Lúc đó, Yusaku chỉ mới chập chững bước vào hàng những nhà văn nghiệp dư, còn Yukiko đã là một minh tinh sáng giá trên màn ảnh nhỏ.
Nói đơn giản và dễ hiểu, lúc đó Yukiko là một con thiên nga xinh đẹp và kiêu ngạo, còn Yusaku chẳng khác nào con vịt trời lúc nào cũng chỉ biết án mạng với giết người.
“Vậy tại sao hai người lại quen nhau?”
Trong một cuộc phỏng vấn rất lâu sau này, một phóng viên đã hỏi Yusaku như thế.
“Hôm đó Yukiko cùng nhà sản xuất có đến chỗ tôi chào hỏi, tôi vô tình nhìn thấy vết rượu vang trên bộ váy đỏ của cô ấy nên đã nói cho cô ấy biết. Sau này khi cô ấy trở thành nữ chính trong tác phẩm đầu tay của tôi, tôi và cô ấy cũng gặp nhau nhiều hơn.”
Lời của Yusaku vừa dứt, tất cả mọi người trong phòng đều ồ lên.
Yukiko ngồi trên sofa trong phòng khách, vừa ôm Shinichi hai tuổi vừa nhìn kẻ đang cười trông rất vui vẻ trên màn hình tivi.
“Bố con là một là một kẻ vô cùng đáng ghét.” Yukiko phụng phịu nói.
“Ưm ưm…” Shinichi ngậm ngậm cây kẹo mút trên tay.
“Nếu thấy phụ nữ có vết dơ trên váy, đàn ông phải tế nhỉ mà đưa khăn cho người đó lau mới đúng.” Yukiko nhíu nhíu mày nhớ lại chuyện ngày xưa.
“A… a…” Shinichi vươn tay kéo kéo lọn tóc của Yukiko đang lơ lửng trước mặt cậu.
“Thế mà mặt bố con lại tỉnh bơ nói: “Váy cô có vết rượu vang, dù màu rượu vang và màu đỏ khá giống nhau, nếu không tinh ý thì sẽ không nhìn ra, thế nhưng…” rồi sau đó bắt đầu thao thao bất tuyệt về lí do vì sao anh ta nhận ra vết rượu vang đó.”
“Ưm ưm…” Shinichi quay sang nghịch váy của Yukiko.
“Lúc đó mặt của mẹ có lẽ còn đỏ hơn cả chiếc váy đang mặc. Tại sao mẹ lại lấy phải một kẻ đáng ghét như thế chứ!!!” Yukiko ngửa cổ nhìn trần nhà mà gào thét.
Shinichi cảm thấy ngồi trong lòng mẹ mãi cũng chán, vì thế cu cậu mặc kệ người mẹ đang cảm thán của mình, đứng dậy phủi mông đi về phía thư phòng.
Khu phố Beika rất hay tổ chức các buổi gặp mặt giữa các bà mẹ vào mỗi tháng.
Và Yukiko, vốn tự nhận là một người mẹ trẻ rất có trách nhiệm cũng thường đến các đây để học hỏi kinh nghiệm từ mọi người.
“Câu nói đầu tiên trong đời mỗi bé rất quan trọng. Hôm nay chúng ta sẽ kể lại câu nói đầu tiên của bé cho mọi người biết nhé!”
Chị hội trưởng mỉm cười bắt đầu buổi trò chuyện, và dĩ nhiên ngay lập tức nhận được sự hưởng ứng từ mọi người.
“Bé Rika nhà tôi đã gọi bố nó đầu tiên. Tôi đã mong nó gọi tên mình trước.” Một mẹ trẻ ngậm ngùi chia sẻ.
“Bé nhà tôi đã gọi tên tôi trước, đó thật sự là khoảnh khắc hạnh phúc nhất đời tôi.” Người thứ hai vừa cười vừa nói.
“Bé nhà tôi từ nhỏ đã rất quấn lấy bà của nó, nên nó đã gọi tên mẹ chồng của tôi đầu tiên.”
“…”
Yukiko mỉm cười nhìn từng người có mặt ở đây kể lại kỉ niệm về đứa con của mình, trong đầu cũng dần nhớ lại câu nói đầu tiên của bé Shin. Thế nhưng khi nhớ ra được câu nói đó là gì, khuôn mặt của cô cũng dần dần đen lại.
Hôm đó Yukiko có việc phải ra ngoài, vì thế cô giao nhiệm vụ chăm sóc bé Shin mười tháng tuổi cho ông bố của nó. Dù bản thân Yukiko cảm thấy Yusaku rất có trách nhiệm, thế nhưng bản thân vẫn không thể ngừng lo lắng, vậy nên cô rất cố gắng hoàn thành xong công việc thật sớm để có thể trở về nhà.
Chỉ có điều khi về đến nhà, tìm khắp mọi ngóc ngách cũng không thấy hai bố con đâu, Yukiko lại nhất thời cảm thấy lo lắng.
“Yusaku… Bé Shin…”
Yukiko nghi hoặc đi đến trước cửa thư phòng, và đúng như cô dự đoán, khi cánh cửa mở ra, bên trong là hình ảnh hai bố con đang nằm trên ghế sofa, và Shinichi đang tựa vào lòng bố ngủ ngon lành.
Yukiko khoanh hai tay trước ngực, lắc đầu cười khổ. Một lúc sau cô đi đến, cúi xuống nhìn bé Shin đang say giấc mộng, không nhịn được lấy tay véo véo cái má phúng phính.
“Ưm… ưm…” Shinichi lắc lắc khó chịu.
Yukiko cười cưng chiều: “Bố Yusaku thật hư, ai lại để con ngủ ở đây chứ. Nào, để mẹ đưa con về phòng.”
Yukiko cúi xuống bế Shinichi lên, thế nhưng vào khoảnh khắc đó, tai cô lại nghe thấy âm thanh non nớt của một đứa trẻ vang lên.
“H… ung… thủ…”
Vẻ mặt vui mừng khi nghe thấy câu nói của con trai nhanh chóng được thay thế bằng khuôn mặt đen hơn đít nồi, Yukiko tức giận đi đến trước mặt người chồng còn đang say ngủ của mình, gân cổ lên gào thét:
“YUSAKUUU!!!”
Chúng ta hoàn toàn có thể hiểu được, tiếng hét của Yukiko kinh khủng ngang ngửa động đất mấy chục độ rích te. Thế nên nhà văn đại tài của chúng ta ngay sau khi nghe thấy tiếng gào thét nhức nhối đó thì dù có đang say ngủ cỡ nào cũng lập tức mở to hai mắt.
“Có chuyện gì sao, Yukiko?” Yusaku ngây thơ hỏi.
Yukiko trừng mắt, cố gắng đè nén cơn tức giận đang len lỏi trong đầu, hít một hơi thật dài rồi chỉ vào Shinichi đang nằm ngủ trong lòng mà hỏi: “Hôm nay anh đã làm gì bé Shin?”
Yusaku nhìn cơ thể đang bị bao trùm bởi một luồn khói hắc ám của Yukiko mà lạnh cả sống lưng, rồi lại nhìn sang Shinichi vẫn tỉnh bơ mà quay mông lại với mình ngủ ngon lành, trong lòng thầm cảm thán: “Toi rồi!”
“Buổi sáng anh cho bé Shin ăn sáng, sau đó mang nó vào thư phòng, vừa làm việc vừa trông nó.”
“Cụ thể hơn.”
“Anh ngồi hoàn thành bản thảo, còn bé Shin ngồi nghịch đống sách.”
“Tiếp!”
“Buổi trưa sau khi cho con uống sữa xong, anh liền cùng con xem phim hoạt hình.” Kể đến đây, Yusaku không khỏi tự cảm thấy mình thật là một người cha vĩ đại.
“Phim hoạt hình gì?” Yukiko nhướng mày.
“Phim hoạt hình Sherlock Holmes đang chiếu trên tivi đó.” Yusaku hồn nhiên đáp.
“Sau đó?” Mặt Yukiko dần đen lại.
“Sau khi xem xong, anh kể chuyện cho con trước khi đi ngủ.”
“Anh kể chuyện gì?” Yukiko đè nén cảm xúc muốn đánh người đang dâng lên trong đầu.
“”À, anh lấy đại tác phẩm anh đang viết dở của mình đọc cho con nghe, thằng bé rất nghiêm túc nghe đó.” Yusaku cười tươi rói mà không hề để ý đến có một ngọn núi lửa sắp phun trào trước mặt.
“YUSAKUUU!!!!!” Yukiko tức giận gào lên, ném túi xách trên tay về phía chồng rồi bế Shinichi ra khỏi phòng. “Trong một tuần tới em cấm anh đến gần bé Shin!”
Nhìn cánh cửa đóng sầm trước mặt, Yusaku ngây thơ không biết vì sao vợ mình lại tức giận như thế.
Còn Shinichi vẫn thủy chung không biết chuyện gì đã xảy ra, bản thân vẫn nhắm mắt ngủ ngon lành.