
Trình bày: Phác Thụ
Lời: Hàn Hàn
Nhạc: Phác Thụ
Quẩn quanh trên đường dài, bạn phải đi đâu sao?
Mong manh nhưng kiêu hãnh, tôi cũng từng như thế
Nôn nóng lẫn bất an, bạn muốn đi đâu vậy?
Im lặng như đứng trước một câu đố hóc búa
Bạn vẫn đang lắng nghe câu chuyện của tôi chứ?
Tôi đã từng đi qua bao núi cao biển rộng, vượt qua biển người mênh mông
Tôi đã từng có tất cả, nhưng chớp mắt, tất cả đều tan thành mây khói
Tôi cũng từng thất bại, tuyệt vọng, đánh mất phương hướng
Chỉ đến khi nhận ra bình phàm mới là đáp án duy nhất
***
Khi bạn vẫn còn đang mơ tưởng về ngày mai
Sẽ tốt đẹp hơn hay lại tồi tệ hơn đây?
Còn với tôi đó chỉ là một ngày mới nữa thôi
Tôi đã từng từ bỏ tất cả, chỉ muốn biến mất mãi mãi
Tôi đã từng rơi xuống bóng tối vô tận, muốn đấu tranh để giải thoát bản thân
Tôi cũng từng như bạn, như người ta, như bao cỏ hoa hoang dại kia
Từng thất vọng, từng khát vọng, cũng khóc, cũng cười, cũng bình phàm như vậy thôi
***
Hướng về phía trước, cứ thế bước đi, dù phải trả giá những gì
Hướng về phía trước, cứ thế bước đi, dù bị cướp đoạt những gì
Hướng về phía trước, cứ thế bước đi, dù sẽ bỏ lỡ những gì
Hướng về phía trước, cứ thế bước đi, bất chấp tất cả…
***
Tôi đã từng đi qua bao núi cao biển rộng, vượt qua biển người mênh mông
Tôi đã từng có tất cả, nhưng chớp mắt, tất cả đều tan thành mây khói
Tôi cũng từng thất bại, tuyệt vọng, đánh mất phương hướng
Chỉ đến khi nhận ra bình phàm mới là đáp án duy nhất
Tôi đã từng từ bỏ tất cả, chỉ muốn biến mất mãi mãi
Tôi đã từng rơi xuống bóng tối vô tận, muốn đấu tranh để giải thoát bản thân
Tôi cũng từng như bạn, như người ta, như bao cỏ hoa hoang dại kia
Từng thất vọng, từng khát vọng, cũng khóc, cũng cười, cũng bình phàm như vậy thôi.
Tôi đã từng đi qua bao núi cao biển rộng, vượt qua biển người mênh mông
Tôi đã từng hỏi cả thế giới, nhưng không nhận được dù chỉ một câu trả lời
Tôi cũng chỉ như bạn, như người ta, như bao cỏ hoa hoang dại kia
Người trong bóng tối là tôi, bước đi trên con đường của chính mình
***
Thời gian yên lặng không ngừng tuần hoàn
Ngày mai sẽ lại trở về điểm ban đầu
Gió tiếp tục thổi, đường vẫn còn dài
Câu chuyện của bạn đang kể đến đâu rồi?
***
Ai cũng từng có một lúc như thế. Rất muốn bản thân trở nên vĩ đại, vậy nên ngày ngày cố gắng đến kiệt sức, nhưng vẫn không thể nhìn thấy điểm đích. Dừng lại một chút, hoang mang nhận ra, hình như mình đã lạc lối trên đường đời của chính mình: “Mình đã đi đâu? Mình phải đi đâu?”
Ai cũng từng có một lúc như thế. Hôm trước vừa đứng trên đỉnh cao, hôm nay bỗng rơi xuống vực thẳm không đáy. Giữa bóng tối bật khóc, tuyệt vọng, không nhìn thấy một tia hi vọng tương lai, lại chợt nhớ quá khứ huy hoàng của mình: “Mình đã làm gì? Mình phải làm gì?”
Lang thang vô hướng…
Im lặng trốn tránh…
Từ bỏ con đường tưởng là chói lọi mà lại mù mịt không thấy được đích đến, rẽ hướng sang một con đường bình phàm hơn, sáng rạng và thực tế hơn, bạn có sẵn sàng không?
Bài hát “Cười Quên Ca” của Mayday có một câu thế này: “Ước nguyện cả một đời chỉ mong tìm kiếm một niềm hạnh phúc bình dị giản đơn, ai nói như vậy là không vĩ đại chứ?”
Chúng ta thường đồng nghĩa “bình thường” và “tầm thường”. Chúng ta thường coi nhẹ, coi khinh những cái đơn giản, nhỏ bé mà chạy theo sùng bái những thứ “đao to búa lớn”. Đứa trẻ đi học về, bố mẹ nhất định sẽ hỏi nó, hôm nay con học được bao nhiêu điểm. Đứa trẻ nếu trả lời: “Con được mười điểm Lịch sử, con được A giờ Mỹ thuật, con được cô giáo khen trong giờ âm nhạc…” nhất định sẽ được nhận lại một cái ừ hữ gật đầu, thậm chí còn là những câu kiểu như: “Học những môn chính không học, học Toán học Văn không học, toàn giỏi những đâu đâu!” Ai nói những môn Lịch sử, Địa lý, Âm nhạc, Mỹ thuật, Thể dục là không quan trọng, là không cần học giỏi nào? Không bắt đầu từ những môn học như thế, Toán, Văn, Lý, Hóa,… sẽ còn có cơ hội phát triển sao? Sự vật trên Thế giới, dù rất nhỏ, nhưng không hẳn đã vô nghĩa, dù rất lớn, nhưng chắc gì đã có ý nghĩa, phải không? Tựu chung lại một câu, vĩ đại, không trái nghĩa với bình thường, nhỏ bé, chỉ trái nghĩa với tầm thường, vô dụng.
Bạn sẽ tiếp tục làm một kẻ vô dụng lạc lõng trên con đường lớn cùng với ngàn vạn người khác, hay làm một kẻ vĩ đại trên con đường nhỏ bình phàm nhưng do chính tay mình mở ra?