Tôi là một cô nàng Song Ngư thuần chủng, hội tụ gần như đầy đủ đặc điểm của Song Ngư. Tôi thích đọc ngôn tình, thích xem phim Hàn, thích những câu chuyện lãng mạn và mơ mộng. Thế nhưng con người đa sầu đa cảm của tôi lại chẳng tìm nổi cảm xúc khi động chạm đến thơ. Đúng, tôi vốn là một đứa không hề thích thơ. Cho đến khi tôi tình cờ đọc được bài thơ Cứ ngồi lặng im thế mà khóc của nhà thơ Nguyễn Phong Việt. Thơ của anh là những lời thủ thỉ nhỏ nhẹ nhưng lại thấm đẫm những xúc cảm chân thật và gần gũi. Từng dòng thơ đặc sắc luôn có một sức hút kì lạ đối với tôi. Đọc thơ Nguyễn Phong Việt, tôi luôn cảm thấy bình yên, thanh thản và thân thuộc…
“Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?”
TUYỂN TẬP THƠ NGUYỄN PHONG VIỆT
…
100 năm
Bạn tôi
Bầy chim sẻ có nhìn thấy tôi không
Bên kia là nắng ấm
Bởi vì không thể quên
Cần một người mua giùm viên kẹo (1)
Cần một người mua giùm viên kẹo (2)
Cần được sinh ra thêm lần nữa
Chỉ cần được thấy người cười vui
Chỉ có những chiếc lá mới biết
Chỉ là…, vậy thôi!
Cho những trái tim vẫn ở lại chốn này
Chúng ta sẽ đi đâu trong những buổi chiều tà
Chưa bao giờ và không bao giờ
Có được không?
Có một chiếc xích đu ở đâu đó trong cuộc đời
Có một mùa đông nào đó
Có phải chúng ta đang tự đánh mất đi một quãng đời
Có thể chỉ là một ngày
Còn biết bao nhiêu lần trong đời sẽ gặp lại nhau nữa đây
Cứ ngồi lặng im thế, và khóc…
Đã có những buổi chiều như thế
Đã đi qua thương nhớ
Đã nhìn thấy người từ nơi chốn đây
Đã từng
Đám cưới (I)
Đám cưới (II)
Đám cưới (III)
Đám cưới (IV)
Đêm về khuya tối (1)
Đêm về khuya tối (2)
Đừng đi
Đừng nói nữa, được không?
Đừng trách
Giọt nước mắt
Giữa đám đông
Hãy để chúng ta đưa nhau về
Khi ta mỉm cười và nói…
Khóc đi
Không phải lỗi của hoa hồng vàng
Là lựa chọn đó sẽ khổ đau
Là những khi
Mỗi ngày
Nấu cho nhau một bữa ăn bình thường
Nếu giành lấy một vì sao khỏi bầu trời đêm
Nếu không muốn đi hết con đường
Ngày con sinh ra đời (1)
Ngày con sinh ra đời (2)
Ngoài giông bão
Người này và người đó (1)
Người này và người đó (2)
Người này và người đó (3)
Như chưa bắt đầu
Như là giấc mơ
Như ngày nào
Nhưng tại sao không thể tha thứ cho một người
Những mùa giáng sinh
Những mùa Giáng sinh trở về
Nói cho hết một lần
Ở lại đi
Rồi sẽ đến lúc con cần phải trở về
Tìm thấy một con người
Trên những giấu vân tay
Từ đó những giấc mơ
Từng có ngày như thế
Và chúng ta đã mất đi
Vẽ trái tim
Về nhà đi
Xin lỗi vì đã yêu nhau