Album
By Lạc An
Beta Reader: Kazeshizu
Nhân vật không thuộc về tôi
DC Fanfic Challenge
.
.
.
Cuốn album mỏng tang, bìa ngả màu vàng, đôi chỗ còn từng bị cà phê dây vào.
Giấy kính bên trong nhàu nát, chất giấy cũng không còn trong suốt mà ngả màu thời gian, chỉ còn khoảng hai ba tờ. Gáy cuốn album cũng chẳng còn nguyên vẹn, xước mất một lớp bên ngoài, lỏm chỏm mảng màu trắng, màu vàng.
Cuốn album nằm im lìm trong góc nhà kho, phủ lên một lớp bụi dày cộp. Mặc dù nó đã được Shiho phủi đi, nhưng vẫn còn một lớp bụi cứng đầu bám dính lên đó, phủi mãi không hết.
Shiho không nhớ cuốn album này có từ bao giờ. Khoảnh khắc tìm thấy nó trong lúc dọn nhà kho, cô hoàn toàn không có chút kí ức nào về việc đã từng nhìn thấy nó trước đây. Thế nhưng khi mở nó ra, nhìn những gương mặt bên trong nó, Shiho bỗng cảm thấy có một cỗ cảm xúc không thể gọi tên ùa về bên trong mình. Đó là những gương mặt mà dù cho thời gian đã qua rất lâu thì Shiho vẫn không thể nào quên được.
Những người đã từng là gia đình, cũng đã từng là những cơn ác mộng khủng khiếp nhất đối với cô.
.
.
.
Khi Gin bước đến hành lang, gã đã nghe rất nhiều tiếng người xôn xao.
Bước đến gần hơn một chút, gã nhìn thấy đám người Korn đang xúm vào một góc, và nổi bật giữa bọn họ là mái tóc màu vàng chói của Vermouth. Gin tiến lại gần, ghé mắt nhìn vào bên trong. Và với việc cao hơn đám người này hẳn một cái đầu, gã hoàn toàn không gặp một chút khó khăn gì cho việc này.
Và khi nhìn thấy vật trên tay Vermouth, Gin nhìn ả như nhìn một sinh vật ngoài hành tinh.
“Đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt như thế, Gin!”
Nhận thấy có một ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm, Vermouth ngẩng mặt lên, lập tức cau mày nhìn Gin.
Đáp lại, Gin chỉ khinh khỉnh hừ một tiếng, vẫn liếc nhìn Vermouth như nhìn một kẻ điên.
“Máy chụp ảnh? Cô bị điên à?”
Chianti hằn hộc ra mặt mặc dù mắt cô không rời khỏi cái máy ảnh trên tay Vermouth. “Thích mà còn ngại”, Vermouth cong môi cười thầm.
“Thỉnh thoảng cũng nên chụp vài tấm ảnh làm kỉ niệm.” Vermouth thờ ơ nói, đáp lại là tràng cười của đám người Korn.
“Cô uống nhầm thuốc à?” Rye nhướn mày cười khẩy. “Kỉ niệm? Đừng có chọc cười tôi, Vermouth!”
“Trở về đây rồi mà cô còn nghĩ mình là minh tinh à?” Chianti nhếch môi.
Gin tuy không nói gì nhưng vẻ mặt của gã hiện rõ mồn một hai chữ “khinh bỉ”. Trong đám người đó, có lẽ chỉ có mỗi Akemi là hào hứng. Cô nàng mượn máy ảnh của Vermouth, lật nó qua lại với vẻ thích thú.
“Tôi thấy cũng hay mà.”
Một sự im lặng kéo dài. Akemi đỏ mặt cúi đầu xuống.
“Khỏi bàn cãi! Đây là lệnh của boss. Ai không chụp thì tự hiểu hậu quả.”
Một đám người tản đi, gương mặt ai cũng viết một câu “Có ngu mới tin cô” trên mặt.
Thế mà mấy hôm sau, một đoàn người thực sự xếp hàng chụp ảnh.
Vermouth cầm máy ảnh, trưng ra vẻ mặt giễu cợt rõ ràng. Đám người Gin nhìn thấy cô chỉ hận không thể xé nát cái gương mặt khốn kiếp đó ra.
Họ phải chụp ảnh để làm file hồ sơ thành viên. Mục đích được giải thích là để dễ kiểm soát người trong Tổ chức.
Sau khi lưu hồ sơ trên file máy tính, Vermouth lộng quyền in thêm một bản sao rồi lồng chúng vào một cuốn album.
Bức ảnh cuối cùng trong cuốn album là tấm ảnh chụp chung tất cả thành viên của Tổ chức. Vì sao có tấm ảnh ấy đó hả, dĩ nhiên là đám người Gin chẳng để yên cho Vermouth chụp rồi, cũng là do cô ả nào đó lộng quyền đó thôi.
Duy chỉ có “ngài ấy” là không có mặt.
.
.
.
Cuốn album sau đó Vermouth vẫn giữ, ban đầu hơn một trăm tấm ảnh, bây giờ chỉ còn lại hai ba tấm. Một bức ảnh chung của Tổ chức, một bức chụp Shiho, bức ảnh còn lại là chụp Rei.
Một Tổ chức từng là ác mộng đối với FBI, CIA, cảnh sát Nhật Bản, cuối cùng đã sụp đổ vào một ngày mưa của năm năm trước. Lúc Shiho đưa cho Rei cuốn album này, anh cầm lấy nó, ánh mắt ánh lên tia hoài niệm.
“Vermouth bảo, cứ một người trong Tổ chức qua đời, một trang của album sẽ bị xé, đốt trong lửa, hòa thành tro, xem như là đưa tiễn người đó .”
“Ngày cuối cùng trước khi cảnh sát xông vào trụ sở của Tổ chức, Vermouth đã đưa nó cho anh. Cô ta đã xé hết tất cả bức ảnh trong album, chỉ còn ba bức này thôi.”
“Vermouth nói, ‘Đừng giao nó cho người của cậu nhé, chàng đặc vụ.’. Lúc mà anh nghĩ cô ta sẽ ghim vào người tên phản bội một viên đạn, cô ta lại chỉ mỉm cười bỏ đi.”
“Anh không định giấu em, nhưng lúc đó em vẫn còn bị ám ảnh bởi ngày hôm đó nên anh chỉ đành giấu đi. Không ngờ hôm nay em lại tìm thấy nó.”
Shiho trầm mặc một lúc lâu, mới khẽ thở dài.
“Nơi đó đã từng là gia đình em. Bọn họ đã từng là người thân của em, dẫu cho giữa họ và em chỉ có mối quan hệ lợi dụng nhau, không hơn. Em không thể phủ nhận sự thật rằng Tổ chức là nơi đã nuôi lớn em.”
“Là gia đình cũng là kẻ thù.”
Rei nắm tay Shiho, siết nhẹ. “Tất cả đã qua rồi.”
“Ừm, đã qua rồi.”
Shiho miết nhẹ tấm ảnh chụp chung thành viên của Tổ chức. Gin, Vodka, Chianti, Korn, Calvados, Rye, Akemi, Bourbon, Sherry,…Những gương mặt đã từng cùng Shiho lớn lên, từng đồng hành với cô, từng là ác mộng của cô, giờ đây cũng chỉ là hoài niệm.
Họ đã đi đến một nơi rất xa rồi.
Ở thế giới bên đó, bọn họ chắc là đã gặp lại nhau, đoàn tụ rồi nhỉ?
Shiho nhắm mắt. Mọi thứ đã qua rồi.
“Này, uống một chút cà phê chứ, Shiho?”
Rei nâng một cốc cà phê, đưa cho Shiho. Cô mỉm cười nhận lấy.
“Anh quên cho đường vào rồi, Rei!”
“Thế à? Xin lỗi nhé, đường của em đây.”
Shiho cau cau mày, nhưng lại không bỏ đường vào tách cà phê còn nghi ngút khói mà uống nó luôn. Vị đắng lan dần trong khoang miệng, nhưng không hiểu sao cô không còn cảm thấy nó quá đắng nữa.
Ngoài kia, trời đang mưa.
“An nghỉ nhé, mọi người…”
End