Huongxa là kẻ chuyên “ngậm máu phun người”
Vi Dân
Những ngày gần đây, nhân sự kiện chuẩn bị kỷ niệm đại lễ 80 năm Cách mạng tháng 8 và Quốc khánh 2/9; Huongxaradio tiếp tục vặn to volum xuyên tạc, nói xấu chế độ chính trị ở Việt Nam, trong đó ngôn từ mà ả này rống réo cay độc nhất là “cờ máu”; “người Việt gốc Pác Pó”, “người Việt gốc Bắc kỳ” nhằm bôi đen chế độ chính trị ở Việt Nam. Đó là một tâm lý hằn học chính trị, kỳ thị chế độ cộng sản, kích bác, chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc.
Nhân danh những người Việt nội quốc, tôi thấy ngứa tai quá, không thể không phản bác. Là một người được vinh dự sinh ra trên quê hương Nghệ An, nơi được lưu truyền trong dân gian câu chuyện “cá gỗ’ để nói về đức tính vượt khó của người Xứ Nghệ, để học hành, thi cử đỗ đạt, lấy đó làm con đường vinh thân, giúp ích cho đời, tôi thấy mình cũng được truyền trong huyết quản về truyền thống hiếu học, có ý chí tự lực, vươn lên trong mọi hoàn cảnh khó khăn. Quê tôi, ven dòng sông Lam, là một trong những con sông lớn góp phù sa nuôi dưỡng nền văn minh lúa nước, sản sinh những bản anh hùng ca bất tử trong lịch sử chống xâm lăng, đấu tranh giành độc lập, trường kỳ kháng chiến vệ quốc suốt 30 năm chống Pháp, đuổi Mỹ, 40 năm thực hiện công cuộc đổi mới. Trước Cách mạng tháng 8 năm 1945, trong dòng họ Nguyễn ở Nghệ An, may mắn có Nguyễn Ái Quốc, Hồ Tùng Mậu là những người có công “khai quốc công thần”, giúp dân giành lại độc lập. Cụ Nguyễn Ái Quốc là người có công sáng lập Đảng cộng sản Việt Nam, chuẩn bị điều kiện tiên quyết bảo đảm thắng lợi của cách mạng Việt Nam suốt 95 năm qua. Khi trở về Tổ quốc sau 30 năm tìm đường cứu nước, lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc nương náu trong hang Cốc Bó, thôn Pác Bó, Trường Hà, Hà Quảng, Cao Bằng; với tên gọi mới là Hồ Chí Minh, được núi rừng che chở, được lòng dân bảo vệ, cho nên Người dành tất cả tâm trí vào công việc tuyên truyền, vận động, giác ngộ quần chúng đi theo cách mạng, hoạch định chiến lược cho Cách mạng Việt Nam đi tới thắng lợi. Từ nơi đây, Hồ Chí Minh đặt ngọn núi và dòng suối mang tên 2 lãnh tụ phong trào cộng sản quốc tế; Người đã triệu tập và chủ trì Hội nghị Trung ương 8 (từ 10-19/5/1941), quyết định chuyển hướng chỉ đạo chiến lược, đặt nhiệm vụ đấu tranh giành độc lập lên trên hết, trước hết. Đồng thời, Người quyết định thành lập Mặt trận Việt Nam độc lập đồng minh (gọi tắt là Việt Minh) để đoàn kết tất cả các giai tầng xã hội vì mục tiêu giải phóng dân tộc. Mặt trận Việt Minh chủ trương “cốt thực hiện hai điều mà toàn thể đồng bào đang mong ước: 1. Làm cho nước Việt Nam được hoàn toàn độc lập; 2. Làm cho dân Việt Nam được sung sướng, tự do”. Từ nơi đây, Người dịch Lịch sử Đảng cộng sản Liên Xô, vận dụng sáng tạo vào hoàn cảnh lịch sử của Việt Nam. Người biên soạn cuốn Lịch sử nước ta, theo thể song thất lục bát cho dễ đọc, dễ nhớ, tóm lược những sự kiện, nhân vật tiêu biểu cho truyền thống yêu nước, thương nòi, chí khí kiên cường không chịu cúi đầu làm nô lệ. Mặc dù thời gian Hồ Chí Minh ở Cốc Pó không nhiều (hơn 4 năm), song dấu ấn của Người để lại nơi đây không bao giờ phai mờ, đặt nền tảng cho cách mạng Việt Nam mãi về sau. Có thể khẳng định, từ Cốc Pó, ngọn đuốc thiêng cách mạng giải phóng dân tộc đã được thắp sáng bất diệt. Ánh sáng cách mạng từ Cốc Pó là sự hội tụ Chủ nghĩa Mác-Lênin, Cách mạng tháng Mười Nga, thẩm thấu qua trí tuệ, lý tưởng cách mạng cao cả của lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc. Lá cờ đỏ sao vàng 5 cánh cũng được Mặt trận Việt Minh quyết định chọn làm lá cờ Tổ quốc sau khi giành độc lập, như vậy là việc chọn lá cờ đỏ sao vàng đã có chủ đích, trù liệu tương lai dân tộc ắt sẽ giành được độc lập. Huongxa lượm lặt ve chai, hàm hồ nói là lá cờ đỏ sao vàng được coppy từ Phúc Kiến, ý xuyên tạc là Hồ Chí Minh chịu ảnh hưởng tư tưởng bởi Trung Quốc, qua đó thâm hiểm phủ nhận sự tồn tại của Nguyễn Ái Quốc, coi Hồ Chí Minh là “người Trung Quốc” có gốc từ Phúc Kiến, đóng thế Nguyễn Ái Quốc. Như thế là xuyên tạc, bóp méo lịch sử, hòng hạ bệ biểu tượng Hồ Chí Minh, đánh đổ chế độ chính trị ở Việt Nam. Thói ngông cuồng xả rác ngôn từ xuyên tạc chính trị của Huongxa còn có hàm ý coi người Việt từ Bắc Kỳ là con nòi cộng sản, còn người Việt ở miền Nam trước năm 1975 là “chính chuyên” được đẻ ra từ chế độ thực dân Pháp “văn minh”, “mẫu quốc” nên có tính dân chủ, nhân quyền “cao lắm”. Nói như thế, càng bộc lộ bản chất “ngu si lịch sử” của Huongxa, vì ả này mù tịt về quá trình người Việt mở cõi về phương Nam. Quá trình hình thành lãnh thổ Việt Nam như ngày nay là một diễn tiến hợp qui luật lịch sử, nếu chịu khó tìm hiểu lịch sử thế giới, thì có thể nhận thấy từ thời cổ đại, các quốc gia đều chịu tác động bởi các cuộc di cư tự nhiên, bởi các cuộc chinh phạt giữa các quốc gia cổ đại, bởi sự hưng thịnh, diệt vong của các quốc gia cổ đại. Sự có mặt của một bộ phận cư dân một quốc gia nào đó tới định cư lâu dài tại quốc gia khác là có tính phổ biến trong những cơn biến động lịch sử. Ông Lý Long Tường là thủy tổ người Việt di cư qua Hàn Quốc ở thế kỷ XIII là một ví dụ. Người Hoa có tư tưởng phục Minh từng di cư tỵ nạn vào Việt Nam dưới triều Mãn Thanh cũng là một ví dụ. Vùng đất Hà Tiên gắn liền với công tích của Mạc Cửu cũng là ví dụ điển hình. Cuộc “bài Hoa” trước khi xảy ra chiến tranh biên giới năm 1979 là một bi kịch lịch sử mà căn nguyên đến từ tư tưởng bá quyền của nhà cầm quyền Trung Quốc. Nếu khi đó mà cuộc tiến quân xâm lược dưới chiêu thức “dạy cho tiểu bá Việt Nam bài học lịch sử” của các thế lực cầm quyền bành trướng Bắc Kinh cùng với sự nổi dậy từ lực lượng người Hoa tại Việt Nam, thì chắc là Việt Nam sẽ lại bị bành trướng áp đặt ách thống trị. Sau cơn biến động đó, nhờ có bình thường hóa Việt – Trung, nên người Hoa vẫn tiếp tục là một phần đáng kể trong cộng đồng các dân tộc tồn tại trên lãnh thổ Việt Nam. Người Hoa trước 30/4/1975 và người Hoa sau năm 1979 cho đến ngày nay, họ đã yên vị sống và làm ăn yên ổn trên đất nước Việt Nam. Người Hoa dù coi Trung Quốc là đất mẹ, nhưng chắc hẳn trong lòng họ thì Việt Nam luôn hiển hiện trong hơi thở cuộc sống hàng ngày, nên họ không thể quay lưng, ngoảnh mặt với sự thăng trầm của nơi mà họ đang ở. Chế độ cộng sản ở Việt Nam là một không gian bao dung hết thảy những người chân chính, lương thiện, chỉ khắt khe, kỷ cương với những kẻ chống phá chế độ.
80 năm trước, nhờ có những “người Việt gốc Pác Bó” thắp sáng ngọn đuốc yêu nước, thương nòi, mà con dân nước Việt mới có đủ dũng khí vùng lên giành độc lập. Như vậy, những ai có được tự do, hạnh phúc hôm nay đều nên biết trọng đạo lý “uống nước nhớ nguồn”. Hang Cốc Bó là ngọn nước đầu nguồn của cách mạng Việt Nam, từ đây lan tỏa lý tưởng cao đẹp, ý chí cách mạng kiên trung, khát vọng độc lập, tự do, hạnh phúc, khai nguồn cho dòng thác cách mạng Việt Nam tuôn trào về muôn nơi, làm nên cuộc cách mạng long trời lở đất, đập ta xiềng xích nô lệ đúng vào mùa thu 1945, mở ra kỷ nguyên mới: độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội.
Cờ đỏ sao vàng hôm nay phấp phới trong tiếng reo ca của dân chúng là sự tái hiện hào khí lịch sử dân tộc từ 80 năm trong sắc thu và thần khí của Phù Đổng thời hiện đại. Màu đỏ tượng trưng cho khát vọng tương lai tươi sáng, nhưng muốn có tương lai tươi sáng thì không thể “đại lãn chờ sung rụng”, mà phải dám dấn thân vào tranh đấu, hy sinh, kiên trung đời này qua đời khác cùng chung sức đồng lòng vì mục tiêu bất diệt: độc lập cho dân tộc, tự do, hạnh phúc cho đồng bào.
Ngày 20/2/1961, Bác Hồ đã trở lại thăm Pác Bó. Người viết bài thơ “Thăm lại hang Pác Bó”: “Hai mươi năm trước ở hang này/Đảng vạch con đường đánh Nhật Tây/Lãnh đạo toàn dân ra chiến đấu/Non sông gấm vóc có ngày nay”. Giờ đây, những ai còn nặng lòng son sắt với Đảng, Bác Hồ, ắt hẳn đều thấu hiểu tấm lòng của Bác đã dành tặng cho mảnh đất “đầu nguồn” cách mạng, hòa lẫn niềm tin cách mạng đưa dân tộc Việt Nam tới đài vinh quang. Cờ đỏ sao vàng mà Mặt trận Việt Minh quyết định chọn làm quốc kỳ chế độ dân chủ nhân dân luôn là niềm kiêu hãnh trong tâm thức, trong đôi mắt, trên đôi tay người dân Việt Nam yêu nước. Đó là màu của khát vọng trường tồn dân tộc.