Gió sân trường
TÔ NGỌC THẠCH
Có gì yêu bằng tuổi học trò Dưới tán bàng xanh, miền đời bao kỷ niệm Cầm ký ức soi bạn bè ùa đầy lớp Tôi thẫn thờ uống cạn nhớ thương
Bóng mình in chưa kín hết sân trường Chiến tranh gọi tới những vùng tít tắp Con chữ thầy cho mơ hái chùm sao xa lắc Tiếng ve sôi mát mảnh trăng gầy
Về sân trường tìm lại tuổi thơ ngây Tà áo trắng cột tôi vào cõi nhớ Tóc em dài vắt ngang hai thế kỷ Vương lòng nhau run rẩy nỗi niềm xưa
Bài thơ tình mực tím lơ ngơ Vẫn rưng rức trong hồn từ dạo ấy Nắng ngập ngừng miên man hoa phượng cháy Gió sân trường thổi dọc đời tôi.
–
Mái trường thân yêu
CAO KIM PHƯƠNG
Tôi có trường suốt một thời tuổi trẻ Nay chia tay không lưu luyến sao đành Tôi đã có, giờ phải xa tất cả Lối hoa vàng và bục giảng quen thân…
Tôi có trường từ lúc tóc còn xanh Ban mai ấy, tâm hồn trong trẻo quá Tôi có bạn, có em… bao ngọt bùi chia sẻ Ðã cùng nhau đi hết quãng đường dài
Ôi mái trường yêu dấu của đời tôi Nơi nhen nhóm tình yêu, nơi thắp hồng mơ ước Tôi vẫn cùng các em cất bước Với mái trường yêu dấu mãi theo đi.
–
Trở lại trường xưa
NGUYỄN HUY HOÀNG
Mái trường xưa, nửa phần đời thăm lại Như đứa con phiêu bạt trở về nhà Vuốt tóc bạc, tay chạm vào năm tháng Mới hiểu rằng, bao dâu bể trôi qua
Trong ký ức, lán tranh ngày sơ tán Giao thông hào lầy lội dưới hàng tre Không cửa sổ, ghế bàn thô đóng tạm Giữa giờ thi, tiếng bom dội tứ bề
Dăm quyển vở ráp thô trong xắc vải Ðầu mũ rơm, chân không dép đến trường Bài thầy giảng, bao điều chưa hiểu hết Nhưng mỗi lời đều ấm áp, yêu thương
Bài thơ mới, chuyền tay nhau cùng đọc Mỗi câu ca, dù lỗi nhịp, sai lời Thì tiếng hát cất lên trong lớp học Vẫn trong lành như nắng sớm tinh khôi
Mái trường xưa, cả quãng đời thơ ấu Trong lán tranh thiếu ánh sáng mặt trời Chữ trên bảng nhòe giọt mưa thấm dột Ám ảnh hoài như nỗi nhớ khôn nguôi
Bạn bè xa bao năm rồi vẫn vậy Mỗi đứa một nghề, kẻ thành đạt, người không Phút im lặng, nhớ ai không về nữa Nâng chén hàn huyên mà thấy nghẹn trong lòng…