Little girl in a small world

10885490_753805254707034_5679669388977919290_n.jpg

Tôi chưa bao giờ lưỡng lự khi chọn sách của Lâm Địch Nhi, dù truyện có dày và dài đến mức nào. Xuân sắc như thế là tác phẩm xuyên không đầu tiên tôi đọc sau một thời gian khá dài. Nhưng truyện này với tôi chỉ coi là khá, không như kỳ vọng. Không biết có phải do dịch giả không (vẫn là NXB Phụ Nữ thôi) mà tôi cảm giác đây là một bước lùi so với các tác phẩm xuất sắc như Hái sao, Hoa hồng giấy, Hoa hồng sớm mai… Hoặc giả chăng Lâm Địch Nhi không hợp viết cổ trang. Khoan bàn đến xưng hô “anh, em” khiến truyện sặc mùi hiện đại (tôi không bài xích việc này, chỉ cảm thấy không hợp lý lắm), tính cách các nhân vật phát triển logic nhưng phải ngẫm kỹ mới ra. Mà bản thân tôi thấy khá mâu thuẫn khi lúc thích lúc ghét họ.

Cơ Tiểu Bạch là bác sĩ phụ khoa xuyên không đến thời Ngụy vào thân xác Vân tiểu thư Vân Ánh Lục. Cô (suýt nữa ghi thành “nàng”, nhưng tôi vẫn quyết trung thành với bản dịch) rất giỏi chuyên ngành của mình là khám chữa bệnh. Nhiều lúc cô khá ngốc, EQ thấp, ngoại giao không giỏi, là mẫu người nội tâm, hiền hòa kiểu “lương y như từ mẫu”. Song thật ra, với tài quan sát và phân tích, Vân Ánh Lục biết khá nhiều điều, chỉ là giấu không phô bày, hùng biện lại rất thuyết phục, trí thông minh dùng đúng lúc. Tôi rất bực mình vì cô hay ngây ngô “người nghe không hiểu ý người nói”, mà nhiều lúc chỉ biết cảm thán, cô gái này giỏi quá. Tôi thích nữ cường nên khá ngưỡng mộ việc cô chữa trị các bệnh, phẫu thuật, đỡ đẻ,… Đoạn cô làm hoàng hậu giám quốc rất ấn tượng. Vân Ánh Lục thoát khỏi hình ảnh một cô gái ngốc nghếch, trở nên vô cùng nhanh trí, quyết đoán… Việc ba chàng trai vây xung quanh cô cũng không có gì lạ. Điều tôi tò mò từ đầu là ai sẽ bên cô đến cuối đời, hay đúng hơn, ai là nam chính? Chính cái sự mù mờ của cô khiến mối tình tay bốn này rối như canh hẹ. Phân chia rành mạch thì đoán được phần nào, nhưng lại không chắc liệu có thay đổi gì không @@ Nhưng sau khi xác định tình cảm, cô sẽ chỉ một lòng một dạ. Cô chấp nhận làm nhiều điều cho những người mình yêu quý. Vân Ánh Lục còn có cách đối nhân xử thế không chê vào đau được.

Tần Luận, Đỗ Tử Bân và Lưu Huyên Thần lần lượt xuất hiện trong cuộc đời Vân Ánh Lục (tức Cơ Tiểu Bạch). Đỗ Tử Bân là người đầu tiên tôi nghĩ rằng sẽ thất tình trước, vì tính cách hắn không hợp, dạng nội tâm EQ thấp, ngoại giao kém, bảo thủ cổ hủ… xét ra cũng khá giống tính Vân Ánh Lục. Người ta thường nói trái cực hút nhau dễ hơn, cùng cực hầu như đem lại đồng cảm. Vì thế tôi không đặt nhiều hy vọng về cặp này. Ấy thế mà hắn lại là mối tình đầu của cô. Cô đã từng đem lòng yêu hắn thật sự. Quả thực khá khó chấp nhận, vì tôi thấy nếu không có Lưu Huyên Thần, cô nên yêu Tần Luận còn hơn. Quá trình cô chấp nhận yêu hắn quá gấp gáp, làm tôi ngạc nhiên một lúc lâu. Bản thân Đỗ Tử Bân chủ yếu đem lòng thương Vân Ánh Lục ngày trước. Hắn không chịu hiểu cho nàng, một mực bắt nàng ở nhà ngâm thơ vịnh phú. Dù hắn có nhận ra rằng mình yêu Cơ Uyển Bạch, tất cả đã quá muộn, và chính hắn còn không hợp với nàng, còn níu kéo làm gì? Đỗ Tử Bân vô cùng cố chấp, không nghĩ thoáng được như Tần Luận, có lẽ do Vân Ánh Lục đã từng có tình cảm thực sự với hắn.

Tần Luận khác hơn chút. Tần Luận đem đến cho người ta ấn tượng không tốt, phong lưu đào hoa, mở mồm là nói lời ong bướm, yêu thương, khiến người khác khó tin tưởng. Hắn lại còn dùng nhiều kế để lấy lòng phụ mẫu cô, ở bên cô… Tình yêu mà bày tỏ dễ dàng, theo đuổi quyết đoán như vậy, có chút đáng sợ và vội vã. Hắn còn làm cô liên tưởng đến vị hôn phu xấu xa Đường Giai (dù thực sự họ khác nhau ở tình yêu dành cho cô). Có thể hiểu được tại sao Vân Ánh Lục lại loại trừ hắn ra khỏi tâm trí. Tuy nhiên, sau bao khó khăn, tôi cảm thấy hắn đáng thương. Hắn mặc áo màu sáng để có tâm tình tốt, che đi muộn phiền. Tình cảm của hắn với Vân Ánh Lục là chân thật, có lẽ không kém Lưu Huyên Thần là bao. Hắn yêu con người Cơ Uyển Bạch thực sự, không như Đỗ Tử Bân (chỉ là đầu tiên hắn vẫn là bị thu hút bởi vẻ ngoài của nàng, còn Lưu Huyên Thần là tính cách trước). Chính hắn cũng là người buông tay, một lòng chúc phúc cho cô. Hắn ôm mối tương tư chưa bao giờ được đáp lại, mà chưa bao giờ oán trách. Ngoại truyện, tác giả vẽ ra một cái kết đẹp cho Đỗ Tử Bân, nhưng lại xóa đi một Tần Luận. Chí ít, hắn đã để lại trong lòng Vân Ánh Lục một ký ức không phai mờ. Trong suốt câu chuyện, Tần Luận luôn hy vọng có thể tiếp tục gặp cô, yêu cô ở kiếp sau. Song kiếp sau của Vân Ánh Lục là Cơ Uyển Bạch, nên tôi thực sự rất tò mò không biết Tần Luận có chuyển kiếp thành Vu Bất Phàm không nữa. Tôi sẽ chờ phần 2 được xuất bản để đọc về Vân Ánh Lục ở thời hiện đại với Vu Bất Phàm khoa Tâm lý.

11246587_841930645894494_6459143731208744377_n.jpg

Nhân vật Lưu Huyên Thần là nhân vật tôi ủng hộ nhất trong dàn harem của nữ chính. Tôi cũng không rõ nữa, ấn tượng đầu tiên chắc là do tình cảm của anh quá dạt dào, vượt qua cả giới tính. Lưu Huyên Thần đôi lúc giống đứa trẻ, cũng là một hoàng thượng anh minh, lại chịu nhiều nỗi đau khổ khó nói. Vì thế tôi đã phải giở trước đoạn kết để cam đoan mình không đoán sai. Thực ra, đọc đến đoạn Vân Ánh Lục chấp nhận yêu Đỗ Tử Bân, tôi khá đau lòng. Nếu cuối cùng Vân Ánh Lục không đến với Lưu Huyên Thần mà một lòng với Đỗ Tử Bân, tôi sẽ nhất định gấp sách không đọc tiếp, giống như tôi bỏ dở Đế hoàng phi vậy. Tình yêu anh dành cho cô rất sâu nặng. Anh cũng là người hiểu cô nhất, cho cô thời gian để suy nghĩ kỹ về tình cảm thực sự, cho cô tự do làm điều cô muốn, lo lắng, quan tâm chăm sóc cô từng ly tuừng tí… Anh giống Đỗ Tử Bân và Tần Luận, đều từng tổn thương cô. Song anh khác họ ở chỗ, anh có trọn trái tim của cô. Cô càng bao dung, càng hờ hững, càng chứng tỏ cô không để tâm. Nhưng lần nào cô đau đớn vì anh, cô đều giận hoặc hận, ví như khi anh không cứu cô ngay lúc ở phủ Tề vương, hay khi anh để lại một phong thư rồi ra đi… Nói cho cùng thì thân đế vương vạn bất đắc dĩ nên mới phải lợi dụng người con gái mình yêu sâu sắc này. Xuất thân ẩn giấu lâu như thế tựa mũi kiếm rạch lên trái tim, không sai. Lưu Huyên Thần đau đớn rất nhiều, là điều đương nhiên. Bậc đế vương trị quốc mưu mô tính toán, hoàn toàn hợp lý. Nhưng anh ích kỷ khi đối xử như vậy với Vân Ánh Lục. Nếu tôi là cô, tôi cũng sẽ sụp đổ như vậy. Cô rõ ràng biết nội tình, vậy mà vẫn mắt nhắm mắt mở làm theo ý muốn, một lòng yêu thương người chồng kết tóc se duyên đó. May là tình cảm là thật tâm, nên khi trở về, Lưu Huyên Thần một lòng muốn bù đắp, bằng tất cả tấm lòng. Khúc mắc được tháo gỡ, tương lai sẽ hạnh phúc hơn. Việc Lưu Huyên Thần độc sủng Vân Ánh Lục cũng là hy sinh lớn của một vị vua. Mà anh ta cũng không cần liên hôn chính trị gì nhiều nên cảm giác không quan trọng lắm. Tuy nhiên, với một hoàng đế hậu cung ba nghìn giai nhân, đây là cách thể hiện tình yêu chân thành nhất.

Về phần nhân vật phụ, Trúc Thanh dũng cảm từ bỏ tình cảm trong lòng mình để hướng đến tương lai mới. Tiểu Đức Tử và Mạn Ngọc có một tình yêu đầy cảm động và thuần khiết. Vạn thái hậu là nhân vật tôi không thích. Rõ ràng Lưu Huyên Thần đang đau khổ khi biết chân tướng, bà lại vui mừng đến Ngu phủ gặp Ngu Mạn Lăng !?! Xét về tình mẫu tử, coi như chấp nhận đi. Nhưng 26 năm dưỡng dục chẳng lẽ không là gì? Sau đó bà còn không dám đối diện, chỉ hỏi han qua Vân Ánh Lục, rồi hy vọng Lưu hoàng thượng có thể quên đi và vui vẻ hơn !?! Thiệt tình… Lưu Huyên Nghẹ thì khỏi phải bàn. Hắn ta kỳ dị và đáng ghét. Cảm nhận của Vân Ánh Lục về hắn y như cảm nhận của tôi vậy. Ngu Mạn Lăng với Ngu Tấn Hiên là người tốt, xứng đáng có một cuộc sông yên bình.

Tác phẩm vẫn mang nhiều nét của Lâm Địch Nhi, chỉ là lần này tính cách nhân vật xây dựng ổn, song hơi khó thẩm thấu chút. Văn phong mạch lạc, nhưng cách dịch đã làm giảm độ hay của truyện. Truyện cổ trang mà đọc hiện đại quá, công khá lớn nhờ cách xưng hô. Được cái là bìa đẹp, sách dày mà nhẹ, cầm sướng tay. Nói chung, tác phẩm này gọi là khá.

P/S: Tác phẩm này không quá xuất sắc để viết bài review riêng. Nhưng do nhiều nhân vật, nói một hồi thành ra dài quá so với những bài quick review ngắn một đoạn @@ đành phải tách ra vậy.