Vọng Cổ: HÀN MẶC TỬ-soan giả Viễn Châu

Vọng Cổ HÀN MẶC TỬ Soạn giả: Viễn Châu -THƠ- NỮ* Ai mua trăng tôi bán trăng cho, TRăng nằm yên trên cành Liễu đợi chờ! NAM* Tôi dã ra đi, đi về đất chúa ! Trọn đời xin giã biệt nàng thơ! VỌNG CỔ-(Câu 1) NỮ* Ai mua trăng mà người đem trăng đi bán Người định bán bao nhiêu một ánh… trăng……….. vàng !( Hò 16) *Người ở trần gian hay tận chốn cung Hằng.(hò 20) Ta muốn hỏi người điên hay tỉnh ! Cất tiếng rao hoài bán một vầng trăng ! (Xê 24) Đã mấy đêm rồi ta ngồi đếm sao băng, Nghe sương khuya nhỏ giọt vào hồn (Xang 28) Ta muốn hỏi Người để mua đứt một vầng trăng Nhưng chỉ sợ rằng trần gian u tối ( Cống 32) -VỌNG CỔ ( Câu 2) NAM* : Nàng ơi ! Nàng hỏi rằng ta điên hay tỉnh Còn nàng tỉnh hay điên mà mua ánh trăng vàng (Hò 16) Trăng của riêng (i) ta, ta chỉ bán cho nàng (Hò 20) Trăng trong thơ của Hàn Mặc Tử Dù khuyết dù tròn, dù đục hay trong (Xê 24) Nếu mấy đêm rồi Người ngồi đếm Sao Băng Thì ta cũng thao thức… qua những đêm sầu duyên kiếp (Xê 28) Nàng buồn vì sương khuya nhỏ giọt Ta thì đợi chờ đã mấy mùa trăng (Xang 32) -VỌNG CỔ-(Câu 3) Nam*: Rồi một đêm kia khi vầng trăng vừa tắt lịm Thì trần gian này cũng vắng bóng một nhà thơ (Cống 16) Người bán vầng trăng đã vĩnh viễn ra đi Mang theo thơ nhạc và nửa đời sương gió (Xang20) Một kiếp Thi Nhân đã về chầu đất Chúa, Giữa một đêm sầu hoang vắng cô liêu (Cống 24) (-Ca giọng HUẾ-) Trăng vàng (Chừ) biết bán …bán bao nhiêu ! Thương Trăng còn đọng ít nhiều tình (ư) xưa.(Xê 28) Một người bán, một người mua Mảnh trăng là một bài thơ (chứ) đọa đày (Hò 32) -THƠ- NỮ*: Hàn Mặc Tử ơi ! Anh ở đâu ! Lời ca nức nở… lệ vương sầu Giữa đêm trời đất đầy giông bão Có kẻ tan rồi… mộng bể dâu…! -VỌNG CỔ: (Câu 4)- NAM*: nghe tiếng người yêu gọi tên Hàn Mặc Tử! Chàng vội quay đi lẫn vào trong bóng tối Khi chuông khuya nức nở đổ…liên…hồi.(Hò 16) Úp mặt vào tay nghe chua xót ngậm ngùi. (Hò 20) Nữ*: Nàng buông tiếng hỏi vì sao chàng không nói, Chàng bảo hết rồi còn chi nữa Mộng Cầm ơi! (Xê 24) NAM*: Ta quên Nàng , sao Nàng chẳng quên ta, Tiếc chi nữa một mảnh đời cô quạnh (Xang 28) Thôi hãy về đi kẻo sương khuya xuống lạnh Lạnh trần gian và lạnh thắm vai gầy (Hò 32) -VỌNG CỔ (Câu 5)- Nữ*: Ôi! Một mùa trăng có đầy thơ với mộng Có ngàn lời thương và vạn tiếng giao thề (Hò 16) Nhưng chuyện tình duyên nào có ai ngờ (Hò 20) NAM*: Ai có ngờ đâu một đêm trăng vỡ Cầm tay bạn lòng chàng khẽ hỏi người yêu (Xê 24) Nưa*: Mộng Cầm ơi ! kìa vầng trăng vỡ, Anh sợ tình ta rồi sẽ vỡ tan . (Xê 28) Nếu tan vỡ theo mùa trăng tàn úa Thôi thế là thôi lỡ cố nhân rồi. (Xề 32) -LÝ CON SÁO- NAM*: Duyên !…Đôi ta… Tan vỡ lâu rồi Em ơi ! Vầng Trăng vàng chơi vơi, Trăng ơi Trăng khuất bóng sau đồi. Trong tiếng lá u hoài . NỮ*: Trời Thu còn mờ in bóng ai ! Nhưng dấu chân vẫn chưa mờ phai Tình ban đầu vì đâu dỡ dang. Bao ước mơ đến nay lìa tan. -VỌNG CỔ (Câu 6)- NAM*: Mộng Cầm ơi ! thôi đừng chờ đừng đợi nữa Bỡi người yêu của em đã thành phế nhân rồi (Xề 24) NỮ*: Mộng ban đầu chỉ còn bấy nhiêu thôi Đôi dòng chữ với mấy lời nhắn gửi (Xê 28) NAM*: Run run tôi viết tên Nàng… Ai mua Trăng Vàng tôi bán trăng cho. (Liu32) -o0o-