“The Red Sleeve” là một bộ phim khá đặc biệt trong “sự nghiệp” cày phim của mình. Mình vốn không hay xem phim truyền hình vì nó quá dài và tốn thời gian. Việc đu một bộ phim đang chiếu, ngóng 2 tập ra nhỏ giọt hàng tuần suốt 2 tháng lại là chuyện càng hiếm hoi với mình. Thế nên, để bõ cái công đã dành ra hóng phim thì mình nghĩ chắc cũng nên viết một bài cảm nhận phim chứ nhỉ. Bài viết sẽ có spoiler nên bạn nào chưa xem mình khuyến cáo không nên đọc tiếp. Nếu như bạn thích Bảy ngày làm vương hậu hay Jang Ok Jung như mình từng review thì highly recommend các bạn xem phim này rồi quay lại đây cùng bàn chuyện tiếp với mình nhé!
Điều mình rất thích ở bộ phim là cách xây dựng tư tưởng khá mới của nhân vật Deok-im trong một xã hội phong kiến quá nặng về giai cấp và phân biệt giới tính nhưng cũng không phóng khoáng tới mức làm người ta tưởng nữ chính là người xuyên không từ thời hiện đại về. Deok-im luôn muốn có môt cuộc sống tự do, được sống theo cách mà mình mong muốn, nhưng cũng am hiểu các quy tắc trong cung chứ không phải kiểu vô phép vô tắc. Deok-im, theo mình cảm nhận, là người đặt lý trí lên trên tình cảm, yêu thì yêu đấy nhưng không phải cứ yêu vua là sẽ đồng ý làm phi tần rồi sống kiếp chồng chung nhưng gương mặt vẫn ngời ngời hạnh phúc như bao nữ chính khác. Nàng ta có lý tưởng riêng và khi không thể đạt được lý tưởng mình luôn nuôi dưỡng, Deok-im vẫn không thể tránh khỏi sự u uất dù được nhà vua hết mực yêu thương.
Mình thấy mọi người cứ bảo sao Deok-im hết lần này đến lần khác từ chối San, cứ dùng dằng qua lại, chẳng lẽ Deok-im không yêu San? Có chứ, Deok-im rất yêu người ấy. Nếu không yêu, Deok-im đã chẳng năm lần bảy lượt tìm cách giúp San khỏi cảnh bị cấm túc, báo tin cho San về cuộc tập kích bất ngờ của Quảng Hằng cung. Dù Deok-im luôn miệng giải thích những việc đó xuất phát từ lòng trung thành của phận nô tì với chủ của mình, nhưng cung nữ phục vụ San có biết bao nhiêu người, sao chỉ có mỗi Deok-im là dám dũng cảm cứu San hết lần này đến lần khác? Đó chẳng phải tình yêu thì là gì? Chỉ là, Deok-im luôn chừa một đường lui cho bản thân mình. Lúc Deok-im gặp lại những người bạn sau đêm được sủng hạnh, chính cô đã nói nếu yêu cũng sẽ không để lộ cho nhà vua thấy, vì lúc đó sẽ nhận lại được sự cô đơn mà thôi. Trong tình yêu, kẻ nào yêu nhiều hơn, biểu lộ và hi sinh nhiều hơn chắc chắn sẽ phải chịu thua thiệt. Deok-im, trước cả khi trở thành nữ nhân của San, đã nhận ra được điều ấy nên đã hết lần này đến lần khác từ chối tình cảm của chàng. Deok-im biết nếu tình cảm của mình bị lộ, San sẽ nắm thóp được cô, và dựa vào đó để cố ép cô trở thành phi tần. Ngược lại, Deok-im tin rằng nếu khiến San nghĩ cô chỉ xem mình là chủ nhân mà dốc sức phục vụ, phải chăng anh sẽ cảm thấy chán nản và buông bỏ mối tình này?
Sau khi xem xong bộ phim, có một câu hỏi luôn quẩn quanh trong đầu mình rằng tại sao Deok-im lại đột nhiên chấp nhận trở thành người của San? Các bạn có cảm thấy, khi Deok-im bị đuổi ra khỏi cung, cô vẫn sống tốt, vẫn là một cô gái tràn đầy nhựa sống, nhưng khi trở lại cung một lần nữa, ánh mắt cô lúc nào cũng đượm buồn không? Đại phi tuy lời lẽ có chút cay nghiệt nhưng mình vẫn cảm giác câu nói của bà khi San bảo ngài giữ Deok-im bên mình là để bảo vệ cô ấy có phần đúng:
Người khiến cung nữ ấy lo sợ không phải là Bệ hạ sao? Cô ấy có khi chỉ muốn chạy ra xa Bệ hạ thôi.
Nếu Hòa tần không biết người mà San luôn nhung nhớ là Deok-im, chắc có lẽ cô ta cũng không rảnh để vu oan cho Deok-im tư thông với nam nhân khác, để rồi làm liên lụy đến anh trai của Deok-im. Chính San cũng thừa nhận nếu là chuyện liên quan tới mỗi mình Deok-im thì cô luôn lên tiếng minh oan cho bản thân, nhưng vì đụng đến anh trai của mình nên Deok-im quyết không mở miệng để bảo vệ người thân của mình. Và thật trùng hợp thay, ngay sau sự việc đó, Deok-im đồng ý trở thành người của San. Quyết định ở bên cạnh vua một phần phải chăng là vì cô đã quá mệt mỏi khi bị những thế lực xung quanh anh hãm hại. Trước đó, cô đều có thể chịu đựng và tự tìm cách thoát khỏi sự vu oan của người khác nhưng giờ đây, người thân của cô đã bị liên lụy vì chuyện tình cảm của cô và San. Cô biết chỉ là một cung nữ nhỏ bé thì không thể nào bảo vệ được anh trai nên đã chọn một cách khôn ngoan hơn, đó chính là nhận được sự bảo hộ của người đứng đầu đất nước. Tất nhiên, tình yêu của Deok-im dành cho San vẫn là một tác nhân rất lớn thôi thúc cô đồng ý trở thành người phụ nữ của anh, chỉ là nó có lẽ không phải là lý do duy nhất. Có thể cách phân tích của mình sẽ bị cho là quá thực dụng, làm hỏng mất tình yêu mà Deok-im dành cho San. Nhưng ai bảo Deok-im không được suy tính cho bản thân mình? Yêu gì thì yêu nhưng có lẽ bản thân cô và gia đình vẫn được đặt lên hàng đầu.
Sau khi trở thành phi tần, rốt cuộc Deok-im đã nhận được gì nhỉ? Vinh hoa phú quý, danh phận Nghi tần, kẻ hầu người hạ, nhưng tại sao mí mắt cô lúc nào cũng cụp xuống, dường như không thể nào che giấu nỗi buồn của mình. Vì cô đã mất đi cuộc sống tự do trước kia, việc của cô bây giờ là ngày ngày ở trong cung chờ vua đến, mang thai, sinh con và làm một người phụ nữ đức hạnh, mẫu mực – dù có mất con cũng phải gắng gượng mà sống, mà làm gương cho thiên hạ. Dù luôn cố mỉm cười trước mặt vua, nhưng những lời cô nói ra lại không hoàn toàn là những suy nghĩ thật lòng của cô. Đối với mình, phân cảnh đau lòng nhất, thể hiện được sự cô đơn và trống rỗng tột cùng của Nghi tần khi rời bỏ cuộc sống của một cung nữ là cảnh cô tiễn ba người đồng môn ra ngoài cung trong dịp nghỉ phép, và tạm biệt cả cô gái lanh lợi, hay cười Seong Deok-im của ngày xưa. Cô đã vĩnh viễn mất đi sự tự do mà cả đời cô phấn đấu, mất đi đôi mắt long lanh hay cười, mất đi những tiếng gọi Deok-im thân thương từ thượng cung Seo và những người bạn của mình. Deok-im rơi nước mắt khi nhớ lại những tháng ngày tuổi trẻ tươi đẹp và tràn đầy nhựa sống ấy. Cô ước gì mình và San sẽ lại bên nhau theo cách của những ngày hạ năm nào: vị Thế tôn trẻ tuổi giả danh Kiêm ti thư đấu khẩu với cô cung nữ vẩy muối vào mặt người khác ngay lần đầu gặp mặt. Vì tình yêu mà đánh đổi tất cả những thứ ấy, có đáng không? Deok-im cuối cùng có hối hận không? Mình có đọc được một số bình luận giải thích rằng Deok-im nói những lời tàn nhẫn như không muốn San nhận ra mình ở kiếp sau để cô không phải sống như thế này thực chất là để San bớt đau lòng vì cái chết của cô. Góc nhìn này rất hay nhưng mình thích một chút gì đó thực tế hơn. Deok-im nói vậy là sai à? Cô ấy nói vậy đâu có nghĩa cô ấy không yêu San, nhưng cô ấy đã quá mệt mỏi vì tình yêu của ngài. Nếu tình yêu bóp nát đi lý tưởng mà cả đời người khát khao, bạn có dám chọn tình yêu không? Nhưng tất nhiên, đó là suy nghĩ của một con người ở thế kỉ 21, còn ở thời đại của Deok-im, cô làm gì có cái quyền được tự định đoạt số phận của mình. Thế nên đến cuối cùng, vẫn là cô phải xin San hãy vờ như không biết mình, chứ không phải là chiều ngược lại.
Như mình có nói ở trên, phân cảnh mình đau lòng nhất lúc Deok-im còn sống là khi cô vẫy tay chào tạm biệt cô của ngày xưa ấy. Còn sau khi Deok-im mất, mình đã rơi nước mắt lúc Kyeong-hee và Bok-yeon xếp lại những di vật của cô – những cuốn sách mà cô đã chép, bộ hanbok thời còn là cung nữ. Nhìn những đồ vật ấy làm mình nhớ lại những tập phim đầu với những gam màu tươi sáng như đồng điệu với cuộc sống tươi đẹp và đầy tự do của cung nữ Seong Deok-im. Vậy mà giờ đây nhóm bạn bốn người bên nhau từ những ngày mới nhập cung giờ chỉ còn lại hai. Kết cục của họ càng khiến mình thán phục cách biên kịch phát triển các nhân vật. Nếu quan sát kĩ cách bốn cô gái nói về việc Deok-im được sủng hạnh, chúng ta có thể phần nào dự đoán được số phận của họ. Kyeong-hee siêu lý trí đã nhanh chóng khuyên Deok-im không được yêu nhà vua, cái gì cần giả bộ thì cứ giả bộ, cô cũng là người khó chịu với sự u mê mà Bok-yeon dành cho Deok-ro dù không tiếp xúc với anh ta nhiều như Deok-im, vì thế cô là người trụ được lâu nhất, lên được cả chức Thượng cung. Bok-yeon thì gặp bạn là nhảy vào hỏi “chuyện đó có giống trong Xuân họa đồ không” :))), lại thêm tính mê trai bất chấp đến nỗi đòi mua nhà ở cạnh crush, nói chung khá vô lo vô nghĩ, là một con người hết sức bình thường không làm hại ai nên cũng tồn tại được lâu, chỉ ngắn hơn Kyeong-hee một chút. Young-hee thì lại có chút yếu đuối, cho rằng trong cuộc đời có những việc không thể tránh khỏi và nên chấp nhận nó. Có lẽ vì vậy mà cô đã không từ chối khi gặp được tình yêu của đời mình, để rồi phải qua đời vì chính điều đó. Cô gái nổi bật nhất trong bộ tứ, Deok-im, có lẽ cũng sẽ sống được lâu hơn nữa với sự lanh lợi và hiểu chuyện nếu cô không lọt vào mắt xanh của bậc chí tôn để rồi trải qua đau khổ nhiều hơn là hạnh phúc.
Nói về Deok-im nhiều rồi thì cũng nên nói qua nam nhân mà cô dốc lòng yêu và phò tá nhỉ? San được xây dựng khá hay – có một chút si tình như những nhân vật nam chính ngời ngời trong các bộ phim tình cảm, đủ để níu chân khán giả, nhưng nhìn chung nhân vật này vẫn mang những tính cách mà một vị quân vương cần phải có chứ không phải kiểu vì yêu bất chấp – vẫn có sự áp đặt, sự tàn nhẫn và cả tính chiếm hữu khi ngồi lên ngôi vị cao nhất của một đất nước. Cuộc đời San phải trải qua nhiều bất hạnh, và sự xuất hiện của Deok-im là ánh nắng hạnh phúc xóa tan đi lớp băng mà San tự xây dựng nhưng cũng chính sự ra đi của cô lại là một nỗi bất hạnh khác khiến anh đóng băng trái tim mình mãi mãi. Mình rất cảm động trước sự si tình của San dành cho Deok-im. Rất khó để một người ở ngôi chí tôn như San lại chấp nhận chờ người mình yêu đến hơn chục năm. Nhưng có lẽ mình của hiện tại không còn là con nhóc luôn cho rằng HE là nam nữ chính về bên nhau sống mãi mãi về sau. Mình ngưỡng mộ thì ngưỡng mộ đấy nhưng đối với mình thì ừm, San có lẽ đã sai khi mong Deok-im trở thành người của mình. San yêu Deok-im nhưng không hiểu Deok-im đủ để mang lại một cuộc sống hạnh phúc cho cô. San không hiểu rằng cuộc sống gò bó của một phi tần không hề phù hợp với Deok-im. Nhưng, một lần nữa, nếu xét đến bối cảnh xã hội phong kiến thời đó thì chúng ta cũng không thể mong mỏi một vị vua vừa chu toàn việc nước, vừa nghĩ thấu đáo cho người phụ nữ mình yêu đến như vậy. San yêu Deok-im, Deok-im cũng yêu San, nghiệt ngã có chăng là thân phận của hai người vốn đã không thích hợp để bên nhau.
Khi tập cuối được phát sóng, mình đã nghe rất nhiều bạn bảo biên kịch “quay xe, biến khán giả thành chúa hề” vì lật từ SE sang HE trong một nốt nhạc. Nghe những lời đó đã khiến mình hụt hẫng rất nhiều và thậm chí còn định bỏ xem tập cuối. Mình đã rất thất vọng vì biên kịch chỉ để chiều lòng khán giả mà lại lái lụa một cách nực cười như vậy. Thật may vì mình đã kiên trì xem đến giây cuối cùng, thầm xin lỗi cô biên kịch vì đã nghĩ xấu cho cô và quyết đình lên một bài viết dài để cảm thán tài char dev của cô. Như một số bạn bên Hàn bình luận, đối với mình đây không phải SE, cũng chẳng phải HE mà là God Ending mất rồi. Một cái kết hoàn hảo và đầy tinh tế để kết thúc bộ phim, vừa an ủi người xem nhưng cũng vừa tôn trọng lịch sử.
Có người cho rằng đó là HE vì cuộc sống thiếu Deok-im chỉ ở trong giấc mơ của San. Mình không nghĩ thế, vì San đã nói với Deok-im rằng:
Thời gian đã qua rất lâu … Ta đã rất nhớ nàng.
Nếu Deok-im vẫn còn bên San, San đáng lẽ sẽ không nói ra những lời này. Lúc San dường như choàng tỉnh từ cơn ác mộng mất Deok-im thực chất là lúc anh bước vào giấc mộng cõi vĩnh hằng nơi Deok-im đang chờ anh. Nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết, anh đã quyết định không mở cánh cửa nơi các đại thần và hàng ngàn chuyện chính sự vẫn đang chờ anh. Anh đã hoàn thành nghĩa vụ với đất nước, giờ là lúc San trở thành người của riêng Deok-im như cô hằng mong ước. Dù có nói những lời đau lòng với San, cuối cùng vì tình yêu mãnh liệt mà cô dành cho anh, Deok-im vẫn để San nhận ra mình ở thế giới bên kia.
Cuối bài, xin gửi đến bạn một trong những lời kết đẹp nhất mà mình từng nghe trong tất cả những bộ phim đã xem:
Khoảnh khắc có thể coi là quá khứ. Cũng có thể coi như là một giấc mộng. Dù có chết thì cũng không sao. Ta sẽ chỉ chọn khoảnh khắc có nàng ở bên ta thôi. Và ta mong rằng khoảnh khắc này sẽ không bao giờ thay đổi. Mong rằng khoảnh khắc này sẽ trở thành mãi mãi.
Và rồi, khoảnh khắc ấy đã trở thành vĩnh hằng.