Bạn đã ở trong tình huống gặp một ai đó và cảm thấy quyến luyến khi rời họ?
Tôi nghĩ không phải lúc nào cũng là tình yêu (nói chung) thì người ta mới quyến luyến nhau, mà còn là điều gì hơn thế, ở cấp độ tinh thần cao hơn!

Tình yêu, có lẽ dừng ở mức độ tình cảm (với những cảm xúc mạnh và phức hợp), tinh thần (với những vận hành cả vô thức và ý thức, với các lý lẽ và các giá trị mà con người theo đuổi) và tất nhiên những điều đó được ràng buộc và củng cố bởi sự gắn bó cơ thể. Nhưng sự quyến luyến, nếu bạn có trải nghiệm, và nếu bạn hiểu được rằng đó không phải chỉ liên quan tới khía cạnh cảm nhận, thì khác với tình yêu – sự quyến luyến đó có một nghịch lý là ném tôi vào cõi vực của sự thiếu vắng, thiếu vắng gì thì từ từ chúng ta cùng khám phá nhé.
Quay lại với ai đó có thể gây ra sự quyến luyến, đối với trải nghiệm của tôi, tình huống thứ nhất, đó là sự gặp gỡ với con người đầy sức sống, người đó sống động và tuôn chảy mạch sống từ con người mình, tràn sang cho người khác. Cái mạch sống đó không phải là bản ngã của người đó, mà thực sự, người đó thăng hoa trong cuộc đời, được gọi theo cách nói của nhà tôn giáo nào đó, chính là ống sáo rỗng và Thượng đế thổi bản nhạc của ổng qua ống sáo đó. Và cái thiếu thốn người đó gây ra trong tôi chính là nỗi khao khát được sống tràn đầy như vậy, hay sống rỗng không như vậy – tôi cho là cùng một ý nghĩa. Ở cuộc gặp gỡ đó, con người đó cho tôi thấy được vẻ đẹp đời, ở mọi khía cạnh của nó.
Tình huống thứ hai, đó là cuộc gặp gỡ về tư tưởng với một con người thực, đôi khi, đó còn có thể là một cuốn sách. Có những cuốn sách sống động như có người đang nói trong đó, thực sự tôi cảm thấy được giao tiếp với tác giả của cuốn sách, dù cho tôi chỉ hiểu được phần nào nội dung trong đó. Và tất nhiên, điều tuyệt diệu nhất là được giao tiếp với con người thực, một cuốn sách hay thế nào cũng không bằng sự hiện hữu của con người. Con người đẹp đó không phải chỉ vì có những phẩm chất nhân văn, mà còn vì sự cố gắng không ngừng để tăng trưởng trong tinh thần, trong sự tử tế với cuộc sống xung quanh. Con người đó hiểu được thế nào là bản ngã, và nỗ lực hướng tới cái lớn hơn bản ngã, bằng sự thực hành, bằng cách sống, chứ không phải bằng nói, bằng lý thuyết. Con người đó đối với tôi thường giống như người Thầy vậy. Người đó bù vào những mong mỏi của tôi, và là bằng chứng của sự hiện thực hoá những điều tôi hằng mơ – về vẻ đẹp tinh thần con người.
Có vẻ cuốn sách thì dễ tìm hơn, nếu chịu khó đọc thật nhiều, bạn cũng có thể tìm ra tác giả nói những điều hợp với lòng mình, nói thoả đáng về những điều mình trăn trở, mình suy tư, theo cùng cách diễn đạt của bạn – khiến cho tư tưởng của bạn trôi chảy cùng cuốn sách. Nhưng gặp con người còn sống và có sự đẹp đẽ như mình chờ đợi sẽ hiếm hơn – càng hiếm bởi vì mình đã dùng cái ánh nhìn đầy bản ngã của mình để quan sát người khác. Có khi thấy núi Thái Sơn mà không biết là vậy.
Như vậy, sự quyến luyến ở đây không phải là quyến luyến với con người hay tư tưởng ấy, mà cuối cùng chính là quyến luyến với điều mà con người hay tư tưởng ấy gọi ra trong tôi. Tôi muốn tìm một từ nào đó bổ sung cho từ quyến luyến, nếu có thể bạn đọc gợi ý cho tôi, cho tôi được biết!
Và cũng như, nếu bạn đọc có cảm giác đó trong mình, hay nắm lấy cảm giác đó và đi theo nó một chút, vì có lẽ đó là sự thu hút của lực tăng trưởng tinh thần trong bạn đó. Chỉ cần cẩn trọng rằng, nhiều khi có những kẻ thao túng hay những cuốn sách “tà đạo” cũng tạo ra được hiệu ứng tương tự trong bạn, nên có thể sẽ bị đi lạc vào những mê cung phức tạp, mất thời gian, đôi khi để lại những sang chấn không nhỏ nữa.
Thường vẫn có một phần tâm trí tỉnh thức trong bạn, đó cũng chính là phần “tâm hồn” cao hơn, mà bằng chứng có mặt rõ nhất là mỗi khi bạn ở trong sự phản tỉnh là bạn đang kết nối với vị trí tâm thức cao hơn đó. Phần đó sẽ giúp con người mình thông thái hơn, tự do hơn – chẳng phải là những điều bạn tìm kiếm sao! Có lẽ đó cũng là lý do tại sao người ta nói hãy tìm kho báu ở bên trong bạn, và rằng, hãy là ánh sáng lên chính mình!
Ngô Thị Thu Huyền