Sân bay Thành Sơn, nơi Phi đội xuất kích là sân bay quân sự được coi là lớn nhất của ta hiện nay với chu vi lên đến 24km. Từ cổng doanh trại vào tới trung đoàn bộ quãng hơn 5km. Bây giờ thì cơ sở vật chất khang trang, hiện đại, chứ trước kia cây cối mọc như rừng, là nơi cư trú của thỏ, hoẵng, beo…
Sau khi tham quan chiếc máy bay A-37, loại năm xưa đã cùng các ông lập chiến công, các cựu phi công di chuyển ra khu vực sân bay. Nhiều phi công trẻ của Trung đoàn xếp hàng bên cạnh những chiến máy bay SU-22, háo hức đón các “tiền bối”. Đại tá Hán Văn Quảng cười, nói: “Đúng giờ này, tức là quãng 10 giờ ngày hôm ấy (28/4/1975) chúng tôi cơ động từ sân bay Phù Cát (Quy Nhơn) vào Phan Rang. Phi đội gồm 5 chiếc A-37, nhưng chỉ có 4 chiếc vào trước (tôi đi tốp này); máy bay của anh On và anh Vượng gặp trục trặc kỹ thuật phải khắc phục, nên vào sau”.
Đại tá Nguyễn Văn Lục kể lại: “Thời gian học lái máy bay của chúng tôi vỏn vẹn có 3 ngày rưỡi (từ chiều 22 đến hết ngày 24/4/1975). Người dạy chúng tôi là anh Trần Văn On và một phi công lưu dung khác. Trước đây, anh em chúng tôi học lái máy bay Nga, đây là lần đầu tiên bay máy bay Mỹ. Khó khăn chồng chất. Thời gian chuyển loại máy bay mới trung bình mất từ 3 đến 6 tháng (tùy loại và yêu cầu), vậy mà chúng tôi chỉ có hơn 3 ngày! Ở Đà Nẵng lúc ấy, chỉ có duy nhất một chiếc A-37 để học, anh em thay phiên nhau lái, mỗi người được bay từ 2-3 chuyến thôi. Tổng số giờ bay mỗi người chưa đầy một tiếng rưỡi, nên có thể nói đây là thời gian bay chuyển loại ngắn nhất trong lịch sử quân sự!”
Ông Quảng nói chen vào: “Sau này phi công Mỹ sang thăm Việt Nam, giao lưu với chúng tôi, vẫn không tin là chỉ với chừng ấy thời gian học mà chúng tôi bay được và đánh được! Họ bảo chúng tôi bốc phét!”
Trong số 3 phi công Phi đội Quyết thắng, ông Trần Văn On là người kiệm lời nhất. Sau ngày đất nước thống nhất, ông phục vụ trong Không quân thêm hai năm nữa rồi giải ngũ. Cuộc sống của ông khá vất vả, nhưng bù lại, ông nhận được sự sẻ chia và giúp đỡ chí tình của các thành viên Phi đội. Ông khen: “Tham gia đào tạo chỉ trong một thời gian ngắn, tôi thấy anh em bay ngoài bắc tiếp thu rất nhanh. Quan trọng nhất vẫn là nhận biết đồng hồ, cất cánh và hạ cánh, chứ khi đã bay được lên trời rồi thì không khó!”