Thiên Niên Mộng

Lại một ý tưởng cho truyện mới khác – dù sao đào hố nhiều quen rồi, gọi là rận nhiều không sợ ngứa…. (gần đây ta bận rộn không viết được nhiều, nhưng cứ yên tâm là đã có bom cho truyện xuyên sách rồi ^^)

Truyện này, nhiều khả năng sẽ có nhiều H.

*********

Thế giới này gồm thư tính và hùng tính, hùng tính số lượng cực ít, nghìn người có một, hơn nữa bẩm sinh thể lực yếu, tư chất năng lực không cao bằng thư tính, thư tính số lượng nhiều lại mạnh mẽ, có tinh thần lực ưu việt thống trị thế giới, nhưng đồng thời thư tính cũng có yếu điểm rất rõ ràng: thư tính không thể nào tính khởi nếu thiếu tin tức tố của hùng tính, bên cạnh đó, thư tính bất cứ lúc nào cũng có thể bị tinh thần lực bộc phát dẫn đến nổ tung – khi tinh thần lực bộc phát như vậy thì buộc phải có ân ái xác thịt với hùng tính để xoa dịu, thời điểm bộc phát không ai có thể phán đoán trước, vậy nên, trong những phi thuyền chiến tranh, vì đảm bảo quân đội không đến mức tan xác giữa đường khi chưa đụng độ địch, thì sẽ có hùng tính trân quý được phái đến, chuyên dành cho những thư tính mất khống chế.

Thư tính từ 16 tuổi trở lên sẽ có giai đoạn gọi là phát tình kì, trong giai đoạn này bắt buộc phải được thư giải dục vọng, phải được cao trào phóng thích, nếu không chờ đợi sẽ là cái chết, nhưng thư tính cần hùng tính để tính khởi, ngoài phát tình kì bắt buộc ra, thì đời sống thường ngày của thư tính cũng cần thư giải cao trào, mà hùng tính số lượng không đủ để cung ứng cho thư tính như vậy, nên mới có phát kiến: đặt những đạo cụ tình dục tại chỗ hùng tính, để chúng nhiễm khí vị hùng tính, từ đó mà thư tính có thể nhờ chúng đạt đỉnh phong dục vọng. Giải pháp ấy rất hữu hiệu, cung ứng được cho rất nhiều thư tính, nên hùng tính căn bản là ngủ trên một đống sextoy, cũng từ đó mà sextoy cũng bị phân loại, loại thường nhất là ở cạnh hùng tính, loại cao cấp hơn là được hùng tính liếm ngậm, loại cao cấp nhất tự nhiên là loại đã được tẩm tinh dịch của hùng tính.

Đúng, trong xã hội này, thì quần áo cho đến dịch vị của hùng tính đều là món hàng đắt giá cao cấp, giá cao chót vót, cơ bản chỉ có tầng lớp quý tộc lãnh đạo đế quốc mới có được.

Hùng tính toàn thế giới bị tập trung lại, quyển dưỡng trong một nơi gọi là Eden. Bao lâu nay, hùng tính vừa ra đời đã bị mang vào nơi ấy, được dạy dỗ về nghĩa vụ của hùng tính với đế quốc, sau này sẽ phục tùng đế quốc an bài, cung ứng đạo cụ tình dục cho phần đông dân cư đế quốc, làm đối tượng để dân cư đế quốc nhìn lên khao khát, phục vụ lên giường với những thư tính quyền quý giàu có…

Do số lượng ít ỏi, nên đương nhiên không phải ai cũng có vinh hạnh nhìn thấy, quan trọng hơn là ân ái với hùng tính. Muốn giao lưu với hùng tính, ngươi phải có tiền quyền, nhưng người có tiền quyền cũng không ít, nên nhiều lúc còn phải xếp hàng đợi đến lượt, nếu là hùng tính thuần khiết độ cao, càng quý giá càng được săn đón, thì hàng đợi càng dài dằng dặc, có lúc còn lên đến nhiều năm.

Giữa các hùng tính cũng là có phân cấp, hùng tính thuần khiết độ càng cao thì càng hiếm có, tin tức tố cũng càng nồng đậm, hùng tính tối thuần khiết đạt 100% càng như trong truyền thuyết, lần cuối có hùng tính như thế đã là cách đây ngàn năm rồi, hiện nay, thuần khiết độ cao nhất là La Ân, đạt đến 80%.

Diệp Y là một hùng tính, thuần khiết độ tối cao lên đến 100%, nhưng hắn không bị nhốt trong Eden, không nhận giáo dục ‘tẩy não’, tất cả đều nhờ quân phụ của hắn – quân phụ hắn là một nhà khoa học, thành quả vĩ đại nhất nhưng không bao giờ thông cáo với hậu thế của ông ấy chính là ức chế tề – dược phẩm che giấu hùng tính, giúp hùng tính cải trang như một thư tính.

Quân phụ nói: dược phẩm này dành riêng cho hắn, ông ấy tạo ra nó để giữ được hắn, để hài tử không bị tách khỏi ông, bị mang vào Eden.

Xưa nay, hùng tính không có quân phụ, họ còn chưa đủ lớn để nhận thức thì đã bị mang vào Eden, sau này lớn lên sẽ thực hiện ‘nghĩa vụ cao cả với chủng tộc’, những thư tính sinh ra họ không cam lòng, luyến tiếc hài tử, nhưng một cá nhân đơn độc sao chống lại được cả chính quyền đế quốc?

Hắn mới ra đời đã bị tiêm dược phẩm, lúc đó hắn không có quyền lựa chọn, nhưng lớn lên rồi, hiểu được quân phụ, hiểu xã hội này nhìn nhận hùng tính thế nào, hắn liền biết ơn y. Y cho hắn được sống tự do, cho hắn cuộc đời không bị biến thành máy gieo giống cao cấp, tuy hắn sẽ không thể sinh con, nhưng hắn tự thấy cái giá đó cũng quá nhỏ rồi.

Đúng thế, cấm dược này chỉ có hắn sử dụng, trước đó quân phụ cũng không có hùng tính nào để thử nghiệm, thuần túy là nghiên cứu áp đặt trên lí thuyết. Hắn là người dùng duy nhất, cũng là người dùng đầu tiên, dù quân phụ đã rất nỗ lực, nhưng vẫn có hệ quả như vậy: hắn sẽ phát dục có sinh lý bình thường, nhưng sẽ không có hài tử. Hắn đã an ủi quân phụ mãi để y hiểu hắn không quan trọng hài tử, y không cần áy náy tự trách.

Diệp Y lớn lên bình yên, lớn như một thư tính. Tuy hắn gầy gò ốm yếu, khi tập thể lực toàn đứng bét sổ, trí tuệ cũng chẳng cao siêu, nhưng cũng chỉ bị khinh thường chế nhạo, không ai nghi ngờ cũng như phát hiện ra hắn. Dù sao, quân phụ hắn là người tạo ra dược phẩm cải trang ấy, y không công bố thì không ai biết có nó tồn tại, thế nhân không biết dược phẩm cải trang, thế nhân đều biết hùng tính sẽ bị đem hết về Eden, nên đâu ai ngờ sẽ có một hùng tính đi học cùng các thư tính.

Tuy hắn có thể tự lên quang não tự học tại nhà, nhưng quân phụ và hắn vẫn quyết định đến trường đi học. Không phải vì muốn hắn kết bạn, mà vì cải trang càng tốt, hắn bề ngoài thể lực đều yếu đuối giống hùng tính, quân phụ lại là khoa học gia chuyên về sinh vật học và các mẫu gen tế bào, nếu hắn cố tình che giấu, cố tình sống tách biệt, sẽ gợi lên nghi ngờ.

Diệp Y cũng không mong kết bạn, hắn đã dự tính sống độc thân cả đời, dù sao, hùng tính hiếm hoi, nên đến 99,9% thư tính sẽ cả đời không kết hôn. Những thư tính kết hôn được đều đứng trên đỉnh cao quyền lực của đế quốc, và cũng đều là chế độ nhất hùng đa thư.

.

Hắn ngồi trong lớp, cầm điện thoại đọc báo, thấy dòng tin vắn là vừa có thường dân rơi vào hố đen. Dòng tin vắn này rất ngắn gọn, không bắt mắt, chứng tỏ ban làm báo không để tâm, dù sao, thời buổi này hố đen thường thấy, người bị mất tích lại chỉ là dân thường, sẽ không thu hút được chú ý.

Hố đen…. khoa học kĩ thuật tinh tế thời đại như đế quốc, phi thuyền bay đến muôn vì sao, thì vẫn có những điều không giải quyết được, hố đen là một trong số những điều đó. Trung bình một năm sẽ có hơn mười người bị hố đen nuốt chửng, sống chết không ai biết, họ đến tột cùng đang ở đâu, cũng không ai biết, những người bị hố đen cắn nuốt như vậy bị tính là mất tích, vĩnh viễn không còn thấy họ xuất hiện.

Giới khoa học đã đưa ra nhiều giả thiết, có người nói hố đen là do thời gian đứt gãy, nên nếu bị hố đen nuốt thì họ sẽ du hành thời gian – nhưng giả thiết này vẫn chưa có nạn nhân nào xuất hiện để chứng thực; lại có người nói: hố đen là không gian hỗn loạn tạo nên, ngoài thế giới chúng ta, có vô số không gian khác, nói đơn giản là họ đã bị đưa đến dị thế giới – cũng tương tự như trên, chưa có nạn nhân nào từ dị giới về để khẳng định giả thiết này; cũng có người dứt khoát cho rằng, hố đen là từ ngoại tinh sinh vật, họ bắt cóc người để nghiên cứu….

Vô số giả thiết, hố đen đã xuất hiện và tồn tại mấy nghìn năm, ban đầu xôn xao ầm ĩ, nhưng nghiên cứu mãi không ra kết quả, lại thấy mỗi năm cũng chỉ mất tích mười mấy người – số người chán đời tự sát còn gấp nghìn lần con số ấy…. nên tất cả cũng dần lãng quên vấn đề này, biết ai bị hố đen mang đi thì chỉ cảm thán một câu ‘Tội nghiệp, y thật xui xẻo’…

Hố đen nuốt người, giờ cũng tương tự như tai nạn bất ngờ, ai bị nuốt, thì cũng từa tựa như bị xe bay tông trúng thăng thiên.

Diệp Y thành tâm hi vọng mình sẽ không bị hố đen nuốt, hẳn hắn không xui xẻo đến vậy đâu a? Thế giới bao nhiêu người, mỗi năm chỉ có mười mấy người mất tích, tỉ lệ thật sự quá thấp quá thấp…

Chắc những nạn nhân của hố đen cũng từng nghĩ như thế.

.

Hắn đã mười sáu tuổi, từ độ tuổi này trở đi, thư tính bất cứ lúc nào cũng có thể có phát tình kì. Nhưng may mắn thay, hắn là hùng tính, và hùng tính không có giai đoạn tồi tệ đáng xấu hổ như thế.

Vì đã được tính là người trưởng thành, nên các khóa học bây giờ còn đan xen vào những tiết học về sinh lý cơ thể. Hắn thật không muốn nghe không muốn học những thứ đó, nhưng học viên hào hứng với những tiết này hơn xa những tiết học thông thường. Đối với họ, hùng tính luôn là một thứ gì đó xa xôi mà cao quý, xinh đẹp mà mong manh, những thư tính trẻ tuổi như họ cuồng nhiệt với hùng tính, cuồng nhiệt dưới giáo dục ‘tẩy não’ từ nhỏ, cuồng nhiệt như một loại bản năng của thư với hùng, họ khát vọng tiếp cận hùng tính, khát vọng được ôm hùng tính, hùng tính luôn ở Eden, nhưng thỉnh thoảng, trong những tiết học sinh lý, đế quốc sẽ cử hùng tính quý giá đến ‘biểu diễn’ trước mặt những thư tính non nớt bọn họ.

Vậy nên, trước khi bắt đầu tiết học, những người cùng lớp luôn xôn xao ầm ĩ, dò hỏi có ai thấy phi thuyền mang hùng tính đến không, tiết này có hùng tính không…

Hắn chia sẻ suy nghĩ này với quân phụ, dò hỏi liệu hắn có thể tìm cớ trốn mấy tiết học như vậy được không, hiện tại giáo viên mới chỉ nói về sinh lý của thư tính, nhưng rất sớm thôi, y sẽ nói về những thứ tất cả thư tính đều muốn nghe.

Hắn chán ghét cũng như sợ hãi những vấn đề sinh lý tình dục như vậy, nhiều lúc chỉ muốn xin quân phụ cho hắn được ở nhà tự học qua quang não….

Hắn luôn một mình, không thể kết bạn.

Vì tất cả thư tính đều điên cuồng với hùng tính, những đồng học khoe khoang với nhau những món sextoy họ mua được, mục tiêu cuộc đời là phấn đấu đủ tiền đủ quyền để có tư cách thân cận hùng tính, một cái áo hùng tính từng mặc có thể bị đẩy giá lên cao chót vót, thậm chí dẫn phát huyết tinh, một đồng học lắm tiền đã từng mang đến trường một lọ thủy tinh nhỏ chứa tinh dịch của hùng tính – thế là cả lớp sùng bái y, cả giáo viên cũng gia nhập đám người cuồng nhiệt, vị đồng học thiện tâm chiêu đãi cả lớp, hôm đó không học gì cả, cả lớp dựa vào tinh dịch của hùng tính để tự sảng khoái (còn hắn vội vàng chạy đến phòng y tế trốn, không dám nhìn cảnh tượng vô cùng kinh khủng ấy)…

Phát tình bắn tinh trong lớp như vậy, nhưng không một ai hối hận, không ai bị trách mắng, những lớp khác biết chuyện chỉ quay ra ghen tị kêu sao có chuyện tốt mà không gọi y, các đồng học của hắn vênh mặt lên kiêu hãnh.

Trong thế giới này, phát tiết dục vọng không được coi là chuyện tư mật đáng xấu hổ, nếu có đồ tốt của hùng tính để mình phát tình thỏa mãn thì càng là điều tuyệt vời là thành tích đáng tự hào. Trong lớp hắn đã có mấy lần như vậy, trong giờ học mấy bạn học lén lút nhồi đạo cụ trong hậu huyệt, thư giãn cao trào phóng tinh ướt hết quần, khi bị phát hiện giáo viên cũng chỉ phật ý mắng họ làm việc riêng, cứ như thể tội họ phạm chỉ đơn thuần như thể chơi game trong lớp…

…Bạn cùng lớp đều vô sỉ không biết tự xấu hổ như vậy, thử hỏi hắn có thể kết bạn với họ sao?

Bi ai lớn nhất của Diệp Y, chính là hắn có trí nhớ của một cuộc đời khác, ở cuộc đời ấy, tuy hắn là cong – vốn đã thích nam nhân – nhưng chuyện tình dục đều là ẩn mật phải giữ kín, coi như giờ hắn lớn lên ở đây, thì tư tưởng của hắn vẫn cổ hủ như vậy đấy, nên hắn căn bản không thích nghi nổi.

Diệp Y đã từng cố gắng dùng lí tính lí giải nền văn hóa thập phần cởi mở với tính sự này, có lẽ vì giao hoan phát tiết không chỉ giúp thỏa mãn nhu cầu thân thể, mà còn cứu vãn tính mạng thư tính, nên xã hội cổ vũ chuyện này? Có lẽ vì thư tính ai nấy đều có phát tình kì, thư tính ai nấy cũng đều *** đãng? Cũng có thể vì từ lúc ra đời họ đã thấy xã hội như thế, nên khi lớn lên cũng đều như thế?

“Không thể xin nghỉ, bởi những tiết học này đều là những tiết thư tính có gãy chân cũng sẽ bò đi học.” Quân phụ như hồi ức nói, “Ngày trước ta cũng từng háo hức trông đợi, mất ăn mất ngủ đợi hùng tính giá lâm…”

Hắn cũng biết nếu xin nghỉ sẽ rất bất hợp lý, nhưng mà… “Quân phụ, nếu thật hùng tính đến, con sợ… bọn họ sẽ làm mấy chuyện… cởi đồ, rồi….”

Quân phụ bật cười, “Đương nhiên, cuồng hoan phát tình trong buổi học sinh lý đã là một truyền thống rồi, những thư tính đã trưởng thành đã trải nghiệm nhiều chuyện có lẽ sẽ có thể khống chế dục vọng bản thân, còn mấy đứa nhóc non nớt còn đang đi học làm sao chống lại được dụ hoặc của hùng tính?”

“…..”

“Con không phải thư, con không biết gía trị cũng như sức hấp dẫn của hùng đối với thư. ” Quân phụ cười nói, “Coi như đọc báo xem tin tức, coi như dùng mắt dùng tai quan sát, con cũng không thể hiểu hết, phải là thư con mới hiểu được.”

Hắn không hiểu hết, nhưng chỉ cần biết hùng đối thư cứ như một miếng thịt giữa bầy sói đói là đủ.

“Con hãy ngồi dưới cùng, khi thấy tất cả đều cuồng nhiệt hỗn loạn rồi thì cho tay vào trong quần, cúi đầu, thỉnh thoảng rên rỉ mấy cái, cầm thêm cái này đi.” Quân phụ đưa một lọ nhỏ cho hắn, nháy mắt, “Tinh dịch của thư tính, bôi nó lên đũng quần.”

“Như vậy là đủ để con đối phó với những tầm mắt tò mò.” quân phụ cười nhạt, “Cẩn thận vẫn hơn, nhưng nói thật ta nghĩ lúc đó cũng chẳng có ai có tâm trí để ý đến con đâu.”